cuộc đời vui quá, không buồn được

Lượt đọc: 3621 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
di động và lục bát
1.

Nói cho đầy đủ, rõ ràng là: điện thoại di động và thơ lục bát. Nhưng mà, di động và lục bát thì có liên quan gì đến nhau? Di động đương nhiên là thuộc về thế giới số, còn lục bát thì hẳn nhiên đã thuộc về…thế giới xưa (!) Bây gờ các thi sĩ mà vần vè lục bát thì không khéo thiên hạ cười cho… thúi đầu, vì cái tội chẳng biết tự do rớt dòng với hậu hiện đại (hậu bàn). May quá, mình chẳng phải thi sĩ, cũng chẳng phải người chuyên ngành thơ. Do vậy mới có cái vụ điện thoại di động và thơ lục bát rất… ngẫu nhiên, tùy hứng lý thú qua cầu!

Chuyện bắt đầu từ bữa nọ, vợ vắng nhà, tôi loanh quanh chợ búa ở một cái chợ nhỏ gần nhà, mua mớ tép, bó rau dền tính về nấu bữa canh. Đi chợ cũng là một cách thư giãn khá thú vị, vì không chỉ được mua, mà còn được nhìn, được ngắm. Đang ngơ ngẩn giữa chợ, chợt thấy một bà cụ già ngồi bán mấy bó lá xông với mấy cây chổi đót. Chợt nhớ, cây chổi ở nhà cũng đã cùn, tôi tiến đến hỏi bà cụ mua một cây chổi. Bà cụ nói giá tám hay mười ngàn gì đó (tôi quên rồi). Rồi một người khác cũng đến hỏi mua bó lá xông. Tôi vãn ra, chẳng biết có nên có mua hay không, chẳng biết giá tiền bây nhiêu là đắt hay rẻ. Định gọi điện hỏi vợ. Nhưng nghĩ gọi một cú điện thoại tốn ít nhất cũng đôi ngàn, chi bằng nhắn tin.

Thế là nhắn tin. Nhưng thay vì nhắn tin bình thường thì tôi lại… mần thơ lục bát. Đại khái “Một cây chổi giá 8 ngàn/Hỏi em đắt rẻ, mở hàng được không?”. Tin nhắn đi một chập mới thấy vợ nhắn lại: “Mua cũng được. Nhưng sao thế, đang ở chợ ngắm em nào làm thơ à?”. Lạy trời, có em nào đâu. À, mà có. Có “em già” cũng ngót ngét bảy mươi tuổi đang ngồi bán chổi đấy thôi.

2.

Xài di động, phiền nhất là bị quấy rầy vào những lúc muốn “bình yên”, nhưng có điện thoại mà “tắt nguồn” thì cũng không yên. Lâu lâu không thấy tin nhắn, hay điện thoại réo thì cũng “nghi” cái điện thoại mình hình như... bị hư. Bèn thử, bằng cách… gọi tổng đài hay nhắn tin cho bạn bè. Những kiểu tin nhắn, đại loại như : “Khỏe không?”, “Ê, đang làm gì đó?” v.v… cái bộ xưa quá. Thì thôi, mình chơi thơ lục bát cho vui vậy: “Đi đâu cũng nhớ quên nhà/ Nhưng mà nhớ nhất… ông già người yêu”. Nhắn cho thằng bạn thân thuởchân đất trường làng cái tin như vậy là nó hiểu liền, vì hồi đó hai thằng cùng mê một em mà ông già em đó khó trời sợ, đêm cứ thấy trai lạ vào ngõ làng là... suỵt chó cắn (!) (Chơi vậy thì chơi với ai ? Nói theo ngôn ngữ bạn nhậu là như vậy đó). Bạn nhận tin, liền nhắn lại, hỏi thăm tới tấp. Sẵn đà, cũng mần thơ lục bát cho vui: “Cảm ơn, cũng khỏe bình thường/ Nhưng đêm... làm việc xương sườn hơi đau/ He he…”. Sau những tin nhắn... bằng thơ lục bát là một… chầu nhậu “lục tung quá khứ” với thằng bạn. Cũng vui !

Mình mần thơ lục bát là nhằm thư giãn, giải sầu, nên ngại nhất là “khoe thơ” với các nhà thơ. Và, sợ nhất là bị hiểu nhầm đang… cạnh tranh thơ. May quá, thời buổi này, thơ ếnhư… khế chợ chiều, nên có lẽ cũng không ai nghĩ mình có “âm mưu nhà thơ”. Thế là cứyên tâm cuộc chơi “di động và lục bát”. Bữa nọ đang chạy xe ngoài đường thì thi sĩ Lê Minh Quốc nhắn tin: “T. tìm đọc tờ Nhà Văn, mình có bài phát biểu về thơ... đọc được lắm”. Sẵn tiện trên đường đi, tôi ghé liền mấy sạp báo lớn mà không thấy tạp chí Nhà Văn đâu cả, bèn nhắn tin trả lời Lê Minh Quốc: “Tạp chí Nhà Văn mua ở đâu / Loanh quanh chỉ

thấy… nắng trên đầu”. Mà nắng thật, giữa trưa nắng chang chang mà đi tìm “nhà văn nhà veo” chán quá (lúc đó chợt nghĩ sao không tờ Nhà hàng nhỉ ?) Lê Minh Quốc nhận tin nhắn, liền gọi lại: “Hà… hà… Thôi, đi uống bia T ơi. Không cần tìm nữa, sẽ gửi mail cho T sau”. Thế là nhờ tin nhắn bằng thơ lục bát (không đúng luật) mà được một… chầu bia giải khát giữa trưa nắng đầm đìa. Lãi to.

Lại một bữa nọ, tình cờ ghét Hội quán PYSA thăm thi sĩ Phan Hoàng, nhưng thi sĩ đang rong chơi ở đâu không rõ. Ngồi uống bia một mình cũng buồn, bèn lấy di động ra… làm thơ: “Bất thường đến quán PySa/ Gặp ba cô gái rất là… Phú Yên” . Chẳng là, quán PYSA là hội quán của các doanh nghiệp trẻ Phú Yên thành lập, nhân viên phục vụ cũng là người Phú Yên. Thi sĩ Phan Hoàng quê Phú Yên, vì quan hệ “văn nghệ văn gừng” nhiều nên được giao phó làm “chủ xị” hội quán. Phan Hoàng không biết đang ở đâu, nhưng thấy tin nhắn bằng thơ liền tức tốc chạy về. Chầu nhậu hôm đó cũng “đậm đà” như giọng nói người Phú Yên vậy!

3.

Từ bấy đến giờ, tôi mần thơ lục bát… trên di động cũng hơi bộn rồi, nhưng nhớ không hết, vì chẳng lưu (save), đó là chẳng kể có những “bài thơ” làm xong phải xóa (delete) liền, chẳng hạn như đi Nha Trang thì có thơ: “Chưa đi chưa biết Nha Trang/ Đi rồi mới biết cũng... hàng miền Tây” . Xóa liền tức khắc vì sợ bị “oan Thị Mầu” nếu vợ… tình cờ khám điện thoại.

Chơi một hồi mới biết, té ra không chỉ tôi khoái cái vụ nhắn tin bằng thơ lục bát ,mà nhiều người khác cũng hào hứng ra trò. Thi sĩ Vương Thuấn bữa nọ ngồi cà phê bông giấy (chỗ anh em chúng tôi hay tụ tập, bù khú), bèn nhắn cho tôi, hình như: “Cà phê bông giấy ban trưa/ Thấy mình ở tuổi như chưa biết buồn” , nhưng mà… buồn ngủ quá, bèn dông xe thẳng về nhà. Trên đường về không quê nhắn tin lại : “Nên ngồi bông giấy buổi chiều/ Để

thấy mình ở tuổi yêu… mới tình”. Hình như là vậy, tôi không nhớ chính xác nữa, chỉ nhớrằng mỗi tin nhắn lục bát là một niềm vui nhỏ nhỏ khi hơi… tầm ruồng!

Vì sao là thơ lục bát? Thật ra, tôi cũng có máu mê lục bát chút đỉnh. Thích lang thang làng xóm, ruộng vườn. Đi trong chạng vạng, chiều hôm thì nhớ hai câu Nguyễn Bính:

“Xóm giềng đã đỏ đèn đâu. Chờ em chừng giập miếng giầu em sang”. Tỏ tình thế thì thắm thiết, lẳng lơ không ai bằng. Lần nọ, đang đi giữa quê, “sướng” hai câu của Nguyễn Bính quá, không biết nhăn cho ai bèn… nhắn đại cho một cô bạn. Hồi lâu sau, có tin nhắn lại:

“Cái gì vậy ông nội. Tui không hiểu” .Thơ Nguyễn Bính hay thế mà không thuộc.Thôi, thếthì thôi.Cụt hứng quá, đành im thin thít luôn.

Cuối năm, vậy là sắp Tết nữa rồi. Một năm với bao nhiêu cuộc gọi, bao nhiêu tin nhắn và mấy dòng thơ lục bát?! Tôi không thể nào nhớ hết được. Một năm bận rộn, lộn xộn thếgiới số, thế giới xưa, ngồi uống bia đen nhá xúc xích, nhớ rượu gạo nắm dưa. Hiện tại, quá khứ lẫn lộn. Nhớ và quên. Chợt nhận ra, dù thế giới có thay đổi thế nào đi chăng nữa thì tôi vẫn là “cái thằng tôi” rất nhà quê, mải mê tìm kiếm, yêu quý những ruột rà! Nơi tôi đang ởđây cũng hệt như nhà quê. Cuối năm, gió se lạnh, nắng hanh hanh. Trời đẹp quá. Tôi đang có một ngày nghỉ, tắt điện thoại, nằm ở nhà.Nhưng rồi lại mở điện thoại ra để… làm thơ:

“Bữa nay nắng đẹp như ngày Tết/ Anh dọn mình ra… thết đãi em” . Định nhắn tin này cho vợ đọc vui, nhưng sợ nàng hiểu theo nghĩa “hiện thực xã hội”, hỏi lại: “Bữa nay anh đãi em món gì?” thì… bỏ mẹ! Hoặc nàng vặn vẹo: “Có phải em này, hay đang nhớ em chân dài nào thế? Thì càng lôi thôi, rách việc. Mà, em này là… em chung chung, em trong thơ chứ có phải em cụ thể nào đâu. Nghĩ đến đó lại đâm… hoang mang hơn, vì rất có thể tôi đã tư duy như một nhà thơ và thơ đã vận vào người từ lúc nào rồi chăng? Nếu thật thế, thì gay quá, chả dám. Tôi bèn xóa ngay hai câu thơ vừa viết ra trên màn hình điện thoại.

Ngoài kia, nắng vẫn đẹp. Nắng đẹp như ngày Tết (!).

Làng Mai, cuối năm 2006

TB : Vương Thuấn tức là Thục Linh đặt hàng tôi viết một bài gì đó “dzui dzui” cho tờ Thế Giới Số số Xuân 2007.Nghĩ tới nghĩ lui thấy chẳng có cái gì “dzui dzui” ngoài vụ làm thơ lục bát trên điện thoại di động. Thế là có cái bài này.

Rồi, từ độ ấy đến nay, vẫn cứ di động và lục bát tào lao như thế.Nhưng viết rồi xóa, chẳng nhớ được bao. Chỉ nhớ một hôm cô bạn Linh Thoại nhắn lại cho mấy câu vần vè của chính tôi và bảo rằng mấy câu này làm cô... bị ám ảnh. Mấy câu đó bình như là thế này:

Nhiều khi chẳng biết về đâu

Nhiều khi chỉ biết yêu nhau dè chừng

Nhiều khi sống rất lừng khừng

Nhiều khi đã chết… giữa chừng cuộc vui

Thực ra cái vụ làm thơ lục bát trên di động này hào hứng và khoái trá nhất là những cuộc “đấu thơ” với thi sĩ đất võ Nguyễn Thanh Mừng. Với lục bát trên di động, Nguyễn Thanh Mừng thuộc loại “cao thủ”, còn tôi chỉ là “môn đệ”. Hẹn một dịp khác sẽ viết về lục bát di động của anh. Cũng còn nhiều câu “lục bát lưu lạc” trong số điện thoại của các chiến hữu như Trần Hoàng Nhân, Ngô Liêm Khoan, Lê Vĩnh Tài…

Còn đâu là những mẩu lục bát di động “dzui dzui” còn nhớ của tôi.

Sài Gòn Sài Gòn Sài Gòn

Sáng nay phố xá vẫn còn… kẹt xe

(Sài Gòn) Mỗi ngày là một vết thương

Chiều nay ngồi ngắm từng đường dọc ngang


Nguồn: BookaholicClub.com
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 12 năm 2020

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của trần nhã thụy