Bởi vì Hạng Thượng đã kéo chân được hai con dị vực sinh vật, cộng thêm hai con do chiến đội Phong Hỏa đối phó, một con do Trần Mặc đảm đương, một con do Tôn Dương và Hứa Huy kìm chân, một con do Nhiếp Vô Song và Chu Ngũ Niên chặn lại, còn Tôn Lệ ở xung quanh tìm cơ hội tấn công, cho nên nàng mới có cơ hội quan sát tình hình trên chiến trường.
Cũng chính vào khoảnh khắc này, nàng tình cờ nhìn thấy chiến tích hào hùng của Hạng Thượng khi một đao chém chết hai con dị vực sinh vật, trong mắt không khỏi lóe lên tia sáng lạ, ánh nhìn tràn đầy sự ngưỡng mộ.
Hạng Thượng vốn dĩ đã có diện mạo thanh tú, vô cùng tuấn tú, cộng thêm thực lực mạnh mẽ, nếu không phải trước kia tuổi còn nhỏ, thì đã sớm khiến vô số "ong bướm" vây quanh.
Nay Hạng Thượng đã trưởng thành hơn đôi chút, sức hấp dẫn lại càng vượt xa trước kia, lập tức khiến Tôn Lệ mê đắm.
"Cẩn thận!"
Đột nhiên, từ miệng Tôn Lệ phát ra tiếng kinh hô, sắc mặt nàng trở nên trắng bệch.
Thì ra đúng lúc này, bốn người của chiến đội Phong Hỏa bỗng nhiên bỏ mặc đối thủ của mình, trực tiếp lao về phía Hạng Thượng.
Chiến đao của gã trung niên chém ra ngay lập tức.
Theo sát phía sau, ba người còn lại của chiến đội Phong Hỏa cũng thân như tia chớp, bay bổ nhào tới từ mọi hướng, vũ khí của mỗi người xé toạc hư không, nhanh như cắt, tấn công về phía Hạng Thượng.
Hơn nữa, đây vẫn chưa phải là điều nguy hiểm nhất—
Hạng Thượng tuy đã chém hai con dị vực sinh vật trọng thương, nhưng sức sống của chúng mạnh mẽ hơn con người rất nhiều, dù đều gần như bị chém ngang lưng, chúng vẫn có thể phát huy sức tấn công vô cùng khủng khiếp.
Đặc biệt là con dị vực sinh vật cao lớn kia, trong cơn thịnh nộ, vũ khí hình lưỡi liềm trong tay nó lóe lên một tầng ánh sáng đen kịt, mũi nhọn lộ rõ, khí thế mạnh mẽ trào dâng.
Lưỡi liềm này chém xuống, không ai nghi ngờ uy lực ẩn chứa bên trong.
Ngay cả hư không cũng vì cú chém này mà chấn động, gợn sóng lăn tăn.
Vào khoảnh khắc này, thế mà lại có tới sáu cường giả từ Luyện Khí Cảnh trở lên đồng loạt tấn công Hạng Thượng, gần như bao phủ mọi phương hướng quanh người hắn, căn bản không thể nào thoát thân, hơn nữa mỗi đòn tấn công đều cực kỳ mạnh mẽ, uy lực bộc phát ra khiến Tôn Lệ đứng xa nhìn cũng phải kinh tâm động phách.
Trong chớp mắt, Hạng Thượng đã bị dồn vào đường cùng.
"Đừng..." Từ phía xa, Tôn Lệ phát ra tiếng gào thét tuyệt vọng.
Trần Mặc, Tôn Dương và những người khác ở một bên cũng lập tức phát hiện ra biến cố này, thế nhưng vì chiến đội Phong Hỏa đột ngột rút lui, hai con dị vực sinh vật kia không còn bị ngăn cản, lập tức liên thủ với các dị vực sinh vật khác tấn công họ.
Tức thì, áp lực của họ tăng mạnh, bản thân còn lo chưa xong, căn bản không kịp cứu viện cho Hạng Thượng.
"Chết đi..." Gã trung niên đội trưởng chiến đội Phong Hỏa lộ vẻ điên cuồng trên mặt, chân khí trong cơ thể phun trào, khiến đao mang của chiến đao càng thêm thô tráng.
Bên cạnh, các thành viên khác của chiến đội Phong Hỏa ánh mắt lộ vẻ hưng phấn. Nghĩ đến phần thưởng sau khi hoàn thành nhiệm vụ, động lực của họ càng thêm mạnh mẽ, đòn tấn công càng thêm hiểm ác.
Những dị vực sinh vật vốn gần như tuyệt vọng nay phát ra tiếng gầm đầy phấn chấn, dường như cảm thấy chiến thắng đã ở trong tầm tay.
"Sớm biết các ngươi không có ý tốt rồi... Đã muốn chết, vậy thì ta thành toàn cho các ngươi." Hạng Thượng cười lạnh, đối mặt với những đòn tấn công gần như phong tỏa mọi không gian xung quanh mình, hắn dường như chẳng hề bận tâm.
Chiến Đao Ngũ Thức thức thứ hai, Càn Khôn Nhất Dẫn!
Ánh đao chói lòa dâng lên. Đao mang vô hình trong nháy mắt bay ra, che chở cho phạm vi vài trượng xung quanh hắn.
"Xoảng! Xoảng! Xoảng!..."
Đao mang của Hạng Thượng trong khoảnh khắc này hứng chịu vô số đòn tấn công, đao mang che chở quanh người hắn rung động như sóng nước, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể sụp đổ, nhưng luôn có một luồng sức mạnh đặc biệt bảo vệ, chống đỡ lấy đòn tấn công như thủy triều này.
Hạng Thượng thầm thở phào nhẹ nhõm: "May mà thức thứ hai của Chiến Đao Ngũ Thức, Càn Khôn Nhất Dẫn có khả năng phòng ngự đủ mạnh, đã chống đỡ được toàn bộ đòn tấn công của bọn chúng."
Nghĩ cũng phải, Chiến Đao Ngũ Thức vốn là đao pháp được công nhận mạnh nhất của Đại Hạ Liên Minh, uy lực vô cùng mạnh mẽ, không thể tưởng tượng nổi. Đặc biệt là Càn Khôn Nhất Dẫn, lại là võ kỹ chuyên dùng để phòng thủ quanh người, hơn nữa Hạng Thượng còn tu luyện nó đến cảnh giới viên mãn, võ giả Luyện Khí Cảnh muốn phá vỡ mức độ phòng ngự này là chuyện gần như không thể.
Dù là dị vực sinh vật hay người của chiến đội Phong Hỏa, sức mạnh bộc phát ra tuy mạnh, nhưng vẫn chỉ ở mức Luyện Khí Cảnh, chưa đạt đến Hậu Thiên Cảnh, tự nhiên không thể phá vỡ đao mang phòng ngự của Càn Khôn Nhất Dẫn.
Đây vẫn là do Hạng Thượng hiện tại chỉ mới Luyện Khí Cảnh tầng thứ tư, nếu võ đạo cảnh giới đạt đến Luyện Khí Cảnh tầng bảy, tầng tám, thì dù là đòn tấn công của cường giả võ đạo Hậu Thiên Cảnh sơ kỳ, hắn cũng tự tin có thể chống đỡ.
"Không phá được? Làm sao có thể?" Tất cả mọi người trong chiến đội Phong Hỏa đều lộ vẻ chấn động, nhìn đao mang vẫn còn đang che chở quanh người hắn, tim họ không ngừng chùng xuống.
Trong mắt họ, đòn liên thủ của sáu cường giả Luyện Khí Cảnh, đừng nói Hạng Thượng chỉ có thực lực võ đạo Luyện Khí Cảnh tầng thứ tư, ngay cả cường giả võ đạo Luyện Khí Cảnh tầng chín, đệ tử thiên tài, thậm chí là cường giả trong top 100 Thiên Kiêu Bảng cũng không thể chống đỡ, chỉ có con đường tử vong, nhưng không ngờ Hạng Thượng lại chặn được, bình an vô sự.
Ngay cả con dị vực sinh vật kia cũng phát ra tiếng gầm không cam lòng, đôi mắt to bằng nắm đấm người kia lóe lên vẻ kinh hãi, tiếp đó sự kinh hãi này chuyển thành sát khí đậm đặc.
Thiên tài võ giả của Tinh Giới, nhất định phải bóp chết từ trong trứng nước, nếu không sau này sẽ mang lại tai họa vô tận cho tộc của chúng.
"Trên thế giới này không có gì là không thể, cái mà các ngươi cho là không thể, chỉ là vì kiến thức của các ngươi quá hạn hẹp mà thôi."
Hạng Thượng hừ lạnh một tiếng, trong mắt lóe lên tia tinh quang.
Sức mạnh tinh thần màu vàng trong não hải trong nháy mắt tuôn ra. Phạm vi một trăm năm mươi mét xung quanh đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn.
Vút! Vút! Vút!
Sau đó trong chớp mắt, vài thanh tiểu kiếm từ trên người Hạng Thượng bay ra, nhanh như chớp, xé toạc hư không, như những luồng sáng trắng, trong nháy mắt cắm vào trong cơ thể mấy người chiến đội Phong Hỏa.
Phập! Phập! Phập!
Ba người chiến đội Phong Hỏa chỉ thấy trước mắt lóe lên ánh bạc, liền cảm thấy lồng ngực đau nhói, sau đó mất đi tri giác.
Tiểu kiếm xuyên thấu cơ thể, chỉ xoay nhẹ một vòng, lại tiếp tục bay lượn trong hư không, tốc độ nhanh đến cực hạn, lần lượt lao về phía gã trung niên và hai con dị vực sinh vật.
"Tinh thần ngự kiếm, ngươi là..." Gã trung niên chiến đội Phong Hỏa kinh hãi thốt lên, tiểu kiếm nhanh chóng cắm vào cơ thể hắn, xuyên tim mà qua.
Trong nháy mắt, sinh cơ của hắn đã đứt đoạn, không còn hơi thở, chết không thể chết thêm.
Cùng lúc đó, những thanh tiểu kiếm khác cũng vây quanh dị vực sinh vật, phi hành như điện, lúc ẩn lúc hiện, tìm đúng cơ hội liền xuyên thấu cơ thể chúng.
Dị vực sinh vật vốn đã bị trọng thương căn bản không thể chống đỡ những thanh tiểu kiếm xuất quỷ nhập thần, nhanh chóng đi theo vết xe đổ của bốn người chiến đội Phong Hỏa.
Trong thời gian ngắn ngủi, Hạng Thượng vốn bị dồn vào đường cùng, gần như không thể xoay chuyển tình thế, không những chống đỡ được đòn vây công mà người khác cho là chắc chắn phải chết, mà còn phản kích trong chớp mắt, trực tiếp tiêu diệt sáu cường giả tương đương với Luyện Khí Cảnh.
Tại hiện trường, nhất thời im lặng như tờ.