"Phải rồi, ra ngoài treo cái biển đi, bảo họ đi vào từ cửa bên này là được." Tề Nhạc tìm một tờ giấy trắng, vẽ một mũi tên thật lớn rồi dán lên ngoài cửa.
Thông báo cho những khách quen biết rằng cửa vào tiệm tạm thời đổi sang bên cạnh.
Sau đó khi quay lại tiệm, Tề Nhạc nhìn thấy bên trong những quả cầu thủy tinh đang sáng lên, từng vệt máu bắn tung tóe.
Mười mấy người, tất cả đều bị giây sát.
"Ồ, thật là tráng lệ." Tề Nhạc nhướn mày, bình thản quay trở lại sau quầy.
Tiếp tục nằm trên ghế dài.
Châm chọc khách hàng cũng chẳng phải thói quen tốt gì, dù cho họ thực sự rất gà.
Thời gian trôi qua từng chút một, trong phòng huấn luyện nâng cao chiến lực, tiếng gào thét không ngừng truyền ra.
"Không thể nào, sao ta có thể thắng được đối thủ mạnh mẽ như vậy."
"Ta đến cả động tác của bọn chúng còn nhìn không rõ, đã chết liên tiếp hai mươi bảy lần rồi."
"Tại sao mấy thứ này lại mạnh đến thế, ta thực sự chịu đủ rồi, ta nhất định phải tiêu diệt bọn chúng!"
Đủ loại tiếng gào thét sụp đổ, cùng với những âm thanh bị lược bỏ đặc thù, vang lên liên hồi trong tiệm.
Tề Nhạc có thể cảm nhận rõ ràng tâm trạng sắp sụp đổ của họ.
"Ông chủ, cho ta thêm hai tiếng nữa, ta không tin, đường đường là Huyết Lang như ta lại không đánh bại nổi tên kiếm khách kia!"
Huyết Lang nhìn thấy quả cầu thủy tinh bắt đầu chớp tắt, lại nghe tiếng thông báo sắp hết thời gian, vội vàng đỏ mắt đập linh tinh lên quầy.
"Chúc ngươi chơi vui vẻ." Tề Nhạc đứng dậy, chậm rãi nói.
Sau đó, lần lượt có thêm mấy người đến nộp linh tinh để kéo dài thời gian bị ngược đãi.
Thế nhưng phần lớn đều mang vẻ mặt "sống không còn gì luyến tiếc", mắt vô thần, ngây dại ngồi trong buồng ghế, không muốn nhúc nhích.
Một tiếng đồng hồ, họ đã bị ngược đủ sáu mươi lần.
Lần nào cũng bị giây sát.
Bất kể đối thủ của họ là ai, ngay cả Thủ Hộ Kỵ Sĩ không giỏi tấn công cũng có thể dễ dàng hạ gục họ.
Trong một tiếng này, những võ kỹ họ nhìn thấy tuyệt đối là chưa từng nghe thấy bao giờ.
Mỗi chiêu mỗi thức dường như đều được sinh ra để giết địch, không có lấy nửa phần động tác thừa thãi.
Sau một khoảng thời gian im lặng, họ bỗng cảm thấy lĩnh ngộ của bản thân đối với võ kỹ hoặc ma pháp dường như đã tinh tiến thêm vài phần.
Nhưng cảm giác này rất mơ hồ, khiến họ có chút không chắc chắn.
Sau khi ngây dại không biết bao lâu, họ bỗng thấy Huyết Lang bước ra khỏi buồng ghế, nói với Tề Nhạc: "Ông chủ, thêm cho ta hai tiếng nữa."
"Ngại quá, một ngày nhiều nhất chỉ được chơi bốn tiếng." Tề Nhạc chỉ vào bảng thông báo.
"Tại sao? Ta đâu phải không đưa linh tinh, hôm nay ta nhất định phải đánh bại tên kiếm khách kia." Huyết Lang đỏ ngầu cả mắt, đã có chút ma chướng.
"Không được là không được, muốn đánh thì mai hãy đến." Tề Nhạc tuy không biết tại sao hệ thống lại đặt ra quy tắc này, nhưng nhìn đôi mắt của Huyết Lang, hắn cảm thấy nếu để tên này chơi tiếp thì chắc chắn sẽ phát điên mất.
Huyết Lang trừng mắt nhìn Tề Nhạc, hồi lâu sau, dường như nhớ ra Tề Nhạc là loại người gì, mới nghiến răng nghiến lợi nói: "Được, vậy mai ta lại đến."
Rồi quay người bỏ đi.
"Đội trưởng, trang bị..." một đồng đội nhắc nhở.
"À, đúng rồi, còn trang bị nữa." Huyết Lang vỗ trán, trong đấu trường nâng cao chiến lực, hắn đã bị đánh đến mức ngơ ngẩn cả người.
"Đi lấy hai mươi bộ phòng cụ mười viên linh tinh, rồi lấy thêm hai mươi món vũ khí mười viên linh tinh, tự chọn thứ các ngươi cần." Huyết Lang cuối cùng vẫn lấy hai mươi bộ vũ khí cùng phòng cụ cấp phổ thông.
Sau đó đặt bốn viên ma hạch cấp Dũng Giả rồi rời đi.