Khi tu luyện giả đột phá đại cảnh giới, tấn thăng lên cấp Anh Hùng, lực lượng của tu luyện giả sẽ trải qua một lần tẩy lễ hoàn chỉnh.
Còn cấp Tông Sư dù có mạnh đến đâu, đối mặt với đủ số lượng cấp Chức Giai cũng chỉ có thể chật vật bỏ chạy mà thôi.
Nếu không, các hiệp định giữa các đại chủng tộc và thế lực lớn cũng sẽ không chỉ nhắm vào chiến lực từ cấp Anh Hùng trở lên.
Tuy nhiên, muốn bồi dưỡng ra một vị cấp Anh Hùng thực sự không phải chuyện đơn giản. Nếu không thì số lượng cấp Anh Hùng đã không ít ỏi đến thế.
"Không biết ngươi cần bao nhiêu đan dược, vũ khí và phòng cụ?" Tề Nhạc nhướng mày.
Mục đích chuyến đi này của Ứng Cuồng có thể nói là rất hợp ý Tề Nhạc. Đang lúc hắn phiền não vì kho vũ khí và kho phòng cụ vừa mở rộng, muốn xem những trang bị mới xuất hiện là gì nhưng lại phải gác lại vì trong kho không còn chỗ chứa, không ngờ lại có người cần mua số lượng lớn vũ khí và phòng cụ.
"Lần này linh tinh có thể huy động không nhiều, nên chỉ có thể trang bị cho một bộ phận nhỏ tướng sĩ."
"Ta cần chín phần là vũ khí và phòng cụ giá thấp hơn, còn một phần là vũ khí và phòng cụ có phẩm chất cao hơn một bậc."
"Ngoài ra còn cần số lượng lớn Dũ Thương Đan và Hồi Khí Đan." Ứng Cuồng vừa nói vừa lấy ra một tờ danh sách thu mua.
Về phần những loại đan dược tăng vĩnh viễn thuộc tính, Ứng Cuồng không hề cân nhắc. Chưa nói đến việc có giành mua được hay không, chủ yếu là vì những đan dược này dùng cho binh lính bình thường thì căn bản không thể hiện được hiệu quả gì.
Tề Nhạc nhận lấy danh sách thu mua từ tay Ứng Cuồng.
"Ngân sách là năm triệu viên linh tinh."
"Số lượng lớn trang bị cấp Phổ Thông, và một phần nhỏ trang bị cấp Ưu Tú."
"Còn có một kiện trang bị cấp Hiếm dành cho Bách Hộ và Thiên Phu Trưởng, cùng với toàn bộ trang bị cấp Hiếm dành cho Thống Lĩnh, Đại Thống Lĩnh, Quân Úy và những người khác."
Tề Nhạc vừa xem ngân sách trong danh sách thu mua, vừa nhẩm tính trong lòng. Thực tế theo danh sách Ứng Cuồng đưa ra, trang bị mua lần này chỉ đủ trang bị cho mười vạn tướng sĩ là cùng. Đối với hàng triệu tướng sĩ của Hoang Nguyên Đế Quốc mà nói, con số này thực sự không nhiều.
Tuy nhiên, muốn trang bị tất cả tướng sĩ của Hoang Nguyên Đế Quốc bằng trang bị trong cửa hàng của Tề Nhạc, dù chỉ là cấp Phổ Thông, thì cũng phải bắt đầu từ vài chục triệu viên linh tinh trở lên. Hơn nữa còn phải tính đến độ bền và việc thay thế thường xuyên, cái giá đó lại càng cao hơn.
Nhưng những điều này không nằm trong phạm vi cân nhắc của Tề Nhạc.
"Trang bị cần rất nhiều, ngươi nên biết là ta không chịu trách nhiệm vận chuyển." Tề Nhạc cất danh sách thu mua, nhấn mạnh một câu.
"Quy tắc này ta đương nhiên biết, xe ngựa vận chuyển trang bị đang ở Vân Vụ Thành, sẽ không làm phiền Tề điếm chủ mở cửa hàng." Ứng Cuồng gật đầu nói.
Thực tế, dù Tề Nhạc không nói, Ứng Cuồng cũng sẽ nhắc đến chuyện này. Trang bị thu mua từ cửa hàng của Tề Nhạc sau khi thống kê số lượng tại hoàng thành Hoang Nguyên Đế Quốc, sẽ được gửi đến tay Biên Thú Quân ở các biên giới và các khu vực phòng thủ trọng yếu.
Để Tề Nhạc vận chuyển ngược lại còn không tiện.
"Nếu đã vậy, xin Ứng lão chờ một chút." Tề Nhạc đáp lời.
"Tề điếm chủ cứ tự nhiên, ta đi thông báo cho xe ngựa vận chuyển, đưa linh tinh và ma hạch tới đây." Ứng Cuồng chắp tay nói.
Tề Nhạc gật đầu, một mình đi vào trong kho.
Năm triệu viên linh tinh cơ đấy. Lần rút vũ khí và phòng cụ này, chắc chắn có thể rút hết những trang bị mới thêm vào sau khi mở rộng rồi. Hơn nữa, nhiệm vụ tạm thời do hệ thống ban bố cũng có thể nhân tiện hoàn thành. Đúng là buồn ngủ lại gặp chiếu manh.