Thanh cự kiếm sắc bén xé toạc hộp sọ của Bàn Sơn Long Mãng. Cao Liệt vươn tay lấy ra một tinh thể trong suốt sáng ngời, ném cho Vụ Cơ.
"Đây là tinh thể thử luyện trong cơ thể Bàn Sơn Long Mãng, cô dùng đúng lúc lắm."
"Đa tạ." Vụ Cơ gật đầu, cũng không khách sáo.
Vết máu dính trên tinh thể thử luyện chỉ cần lau nhẹ một cái là sạch bong.
"Song Song, xem ra chúng ta có thể tiết kiệm được một khoản điểm tích lũy học viện rồi." Vụ Cơ lau sạch tinh thể thử luyện trong tay, đoạn cất vào chiếc nhẫn trữ vật bằng đồng xanh.
Trong di tích mà sử dụng tinh thể thử luyện cấp Tông Sư thì thật sự không phải là lựa chọn khôn ngoan.
Di tích mở ra đều có thời hạn.
Ngộ nhỡ vì bận thăng cấp mà bỏ lỡ bảo vật trong di tích thì thật không đáng chút nào.
"Còn những vật liệu trên người Bàn Sơn Long Mãng, các cô cần gì cứ nói, tôi giúp các cô phân tách ra." Cao Liệt lại lên tiếng.
Trong trận chiến lần này, con rối thế thân đã lập công lớn.
Bảo vật thần dị như vậy mà Vụ Cơ cũng sẵn lòng đem ra, Cao Liệt tự nhiên cũng không phải kẻ hẹp hòi.
Vảy giáp, răng sắc, xương cốt, máu thịt, túi mật, túi độc của Bàn Sơn Long Mãng đều là những vật liệu quý giá khó tìm.
Những dị thú thượng cổ này có thể nói là toàn thân đều là bảo.
Sự khác biệt duy nhất, có lẽ chỉ là đẳng cấp của những bảo vật này không giống nhau mà thôi.
Mà sau khi Bàn Sơn Long Mãng bị tiêu diệt, cơ thể không còn đấu khí gia trì, sức phòng ngự cũng sẽ giảm xuống đến mức cực hạn.
Cao Liệt rất nhanh đã dùng cự kiếm phân tách toàn bộ những phần có thể làm vật liệu trên cơ thể Bàn Sơn Long Mãng ra.
Dù vật liệu vô cùng quý giá, nhưng Cao Liệt không lấy món nào.
Thú thật, Cao Liệt vốn đã chuẩn bị tâm lý cho việc chuyến này không thu hoạch được gì rồi.
Dẫu sao nếu xét về giá trị, một con rối thế thân tuyệt đối vượt xa đống vật liệu đầy đất này.
Hơn nữa, người có đẳng cấp càng cao thì giá trị của con rối thế thân lại càng lớn.
Ngược lại, đối với những kẻ có đẳng cấp quá thấp, con rối thế thân gần như chẳng có giá trị gì đáng kể.
"Để chúng ta chọn trước ư, ừm, được thôi."
Vụ Cơ và Song Song không hề biết Cao Liệt đang nghĩ gì, chỉ coi đó là phong thái quý ông của anh ta.
Phái nữ ưu tiên mà.
Vì thế, Vụ Cơ và Song Song cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ chọn lấy một nửa số vật liệu có giá trị tương đối cao rồi dừng tay.
Bởi trong mắt hai người, công lao của Cao Liệt trong trận chiến này là không thể bàn cãi.
Nếu không có Cao Liệt làm chủ công, Vụ Cơ và Song Song khi đối mặt với Bàn Sơn Long Mãng gần như có thể nói là hoàn toàn không có sức phản kháng.
Còn về phần con rối thế thân.
Thú thật, trong mắt Vụ Cơ và Song Song, nó thật sự không bằng một viên tinh thể thử luyện cấp Tông Sư.
Dù sao hoạt động giới hạn thời gian ở mê cung con rối cũng có thể lấy được tư cách đổi, cho dù hoạt động lần này kết thúc, đợi lần sau là được.
Nhưng hành động này, dưới góc nhìn của Cao Liệt lại hoàn toàn khác biệt.
"Không hổ là đệ tử thế gia xuất thân từ thế lực lớn, khí độ này thật khiến người ta khâm phục."
Cao Liệt không khỏi cảm thán trong lòng.
Bảo vật được coi là chuẩn thần khí mà tùy ý tung ra không hề xót xa, khó khăn lắm mới giết được Bàn Sơn Long Mãng, những vật liệu quý giá này cũng chỉ lấy tượng trưng một nửa.
Khí độ này, khí phách này, Cao Liệt chỉ có thể nói là tự thấy không bằng.
Tuy nhiên, đã họ không lấy thì Cao Liệt cũng không làm bộ làm tịch nữa, "kính không bằng tuân mệnh", trực tiếp thu hết số vật liệu còn lại vào nhẫn trữ vật.
Thế lực lớn như Cổ La Đế Quốc, muốn trang bị một chiếc nhẫn trữ vật cho người tiến vào di tích thì vẫn rất dễ dàng.