Nguyệt Sương Tuyết.
Một cái tên hay, có họ có tên đàng hoàng.
Còn về việc tại sao con mèo nhỏ lại mang họ của Nguyệt Hi Nhi, Tề Nhạc cũng lười hỏi.
"Cái tên này, chắc ngươi hài lòng rồi chứ." Tề Nhạc liếc nhìn con mèo nhỏ.
"Cũng tạm được, Nguyệt Sương Tuyết... ít nhất vẫn còn hơn cái tên mà ngươi đặt." Con mèo nhỏ ỉu xìu trả lời.
"Chủ tiệm, là tên anh đặt sao?" Nguyệt Hi Nhi có chút tò mò.
"Không có gì, sau này Nguyệt Sương Tuyết sẽ ở cùng với em." Tề Nhạc thật sự không muốn nhắc đến chuyện này nữa.
"Tuyệt quá, Tiểu Tuyết." Nguyệt Hi Nhi vui vẻ dùng má cọ mạnh vào gương mặt đầy lông lá của con mèo nhỏ.
Tề Nhạc: "..."
Thế là, chỉ trong vài câu ngắn ngủi, con mèo nhỏ Nguyệt Sương Tuyết đã gia nhập cửa tiệm của Tề Nhạc.
---❊ ❖ ❊---
"Mình cảm thấy bản thân không phải không biết đặt tên, chỉ là mình hợp với việc đặt tên cúng cơm hơn thôi." Tề Nhạc ngồi trên giường, thầm an ủi bản thân.
Ngay sau đó, một giọng nói không chút cảm xúc bỗng xuất hiện trong đầu Tề Nhạc.
Hệ thống: "Ký chủ, ta thấy có lẽ ngươi đã đánh giá cao bản thân mình rồi."
Tề Nhạc: "???"
"Hệ thống, tại sao ngươi lúc nào cũng xuất hiện đúng lúc này để làm ta bực mình thế hả?" Tề Nhạc nghiêm giọng hỏi.
Hệ thống: "Ký chủ, ta biết, thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng, lời nói thật đôi khi đúng là gây khó chịu thật."
Tề Nhạc suýt chút nữa thì tức đến mức hộc máu vì hệ thống.
Phải mất một lúc lâu để bình ổn tâm trạng, Tề Nhạc mới lên tiếng hỏi: "Ngươi đột nhiên xuất hiện, chắc chắn không phải chỉ để làm ta bực mình thôi đâu nhỉ."
Hệ thống: "Ký chủ dường như đã thông minh hơn một chút rồi đấy, lần này xuất hiện đúng là có tin tốt."
Sắc mặt Tề Nhạc trở nên nghiêm túc, nói: "Chắc chắn là nhiệm vụ của ta đã hoàn thành rồi đúng không, mau giao kênh nhập hàng mới ra đây đi."
Hệ thống: "Nhiệm vụ của ngươi vẫn chưa hoàn thành. Ký chủ, hãy thử nghĩ xem, hiện tại ở Vân Vụ Thành có ai có thể sống sót trở về từ sâu trong Vân Vụ Sâm Lâm không?"
Sắc mặt Tề Nhạc cứng đờ.
Câu này của hệ thống chẳng có gì sai cả.
Sâu trong Vân Vụ Sâm Lâm hiện giờ đang có tám con ma thú cấp Tông Sư trấn giữ.
Trước khi chúng phân chia xong lãnh địa của mình, đối với người dân Vân Vụ Thành mà nói, nơi đó chính là vùng đất chết.
Thậm chí đối với những cường giả cấp Tông Sư thông thường, đó cũng là một nơi cấm địa.
Im lặng hồi lâu, sau khi xác định bản thân không thể phản bác lại hệ thống, Tề Nhạc mới khó khăn gật đầu: "Vậy để ta nghĩ cách khác, nhưng mà, tin tốt ngươi nói là gì?"
Hệ thống: "Chúc mừng ký chủ đã thu phục được một con Phệ Linh Miêu làm thú cưng."
"Ngươi biết Nguyệt Sương Tuyết là Phệ Linh Miêu, tại sao không nói sớm!" Tề Nhạc nghe thấy câu này suýt chút nữa thì nhảy dựng lên.
Làm hại hắn phải đi tìm Cố Bình Xuyên vào giữa đêm hôm khuya khoắt.
Suýt chút nữa là đánh mất hình tượng chủ tiệm lạnh lùng cao ngạo rồi.
Hệ thống: "Xin ký chủ nghe cho hết, theo hệ thống dò xét, con Phệ Linh Miêu này dường như từng nuốt chửng một loại bảo vật có thể thúc đẩy ma thú thăng cấp nhanh chóng."
"Ừm, rồi sao nữa." Tề Nhạc vẫn chưa nhìn thấy bóng dáng tin tốt ở đâu cả.
Hệ thống: "Nếu ký chủ có thể lấy được bảo vật mà Phệ Linh Miêu đã nuốt, rồi giao nộp cho hệ thống, thì có thể mở khóa trước tính năng rút thăm thú cưng."
Tề Nhạc bất ngờ kinh ngạc: "Còn có chuyện tốt như vậy sao?"
Thú thật, Tề Nhạc đã thèm khát những con thần thú, tiên thú trong hệ thống từ rất lâu rồi.
Không ngờ một phút ngẫu hứng lại có thể mở khóa trước tính năng này.
Quả nhiên mình là người được trời cao ưu ái.