Chỉ là sở hữu ngoại hình có tai thú, ở Bắc Sơn Mạch lại trở nên phổ biến hơn một chút mà thôi.
Huống hồ, một cô bé tai thú chẳng phải rất đáng yêu sao.
Tất nhiên, đây cũng không phải là sở thích cá nhân của Tề Nhạc.
Ai mà ngờ được, Nguyệt Sương Tuyết vẫn chỉ là một con Phệ Linh Miêu ở thời kỳ ấu niên cơ chứ.
Vậy nên huyết mạch nhân tộc mà cô bé có được, tự nhiên cũng không thể nào biến thành trạng thái trưởng thành được.
Nếu không thì chẳng phải quá kỳ quặc rồi sao.
Dẫu sao hiệu quả của Hóa Hình Đan cũng chỉ là ban cho người sử dụng ngoại hình chủng tộc mới cùng với sức mạnh huyết mạch tương ứng, chứ làm gì có chức năng thay đổi tiến trình trưởng thành.
"Oa, Tiểu Tuyết đáng yêu quá đi mất."
Nguyệt Hi Nhi ngồi trên ghế sô pha, nhìn cô bé tai thú trước mắt, tâm hồn thiếu nữ lập tức bùng nổ.
Cô bé kéo phắt Nguyệt Sương Tuyết lại gần mình, rồi vươn tay sờ nắn đôi tai mèo thỉnh thoảng lại khẽ rung động kia.
"Đừng mà, Hi Nhi, đừng sờ tai tớ lung tung, cảm giác hơi kỳ lạ."
Trên mặt Nguyệt Sương Tuyết lập tức hiện lên một vệt ửng hồng.
Trước kia khi còn là một chú mèo nhỏ, bị sờ thì cũng thôi đi, nhưng giờ đã có hình thái nhân tộc rồi, bị sờ nữa thì cảm thấy hơi ngượng ngùng.
Về điểm này, sự chuyển biến tâm lý của Nguyệt Sương Tuyết cũng khá nhanh.
"Tối nay ta sẽ ngủ ở cửa tiệm bên này. Tiểu Tuyết, em nhớ làm quen với cơ thể mới đi, ngày mai ta sẽ đưa em qua tiệm bên kia để làm quen với tình hình."
Tề Nhạc nhìn Nguyệt Hi Nhi và Nguyệt Sương Tuyết đang đùa nghịch trên ghế sô pha, cất tiếng nói.
Giờ đây sau khi Nguyệt Sương Tuyết biến thành một cô bé tai thú, ngồi cùng một chỗ với Nguyệt Hi Nhi, trông chẳng khác nào hai chị em.
Như vậy, khi mình đi qua Giới Chướng Chi Môn đến các thế giới khác để thu thập tín ngưỡng lực, Nguyệt Hi Nhi cũng sẽ không cảm thấy cô đơn như trước nữa.
Tề Nhạc thầm nghĩ trong lòng.
Để Nguyệt Sương Tuyết lựa chọn huyết mạch nhân tộc, dĩ nhiên là có nguyên nhân từ sự tương thích huyết mạch.
Nhưng cũng có lý do muốn Nguyệt Sương Tuyết có thể biến thành hình thái nhân tộc để bầu bạn với Nguyệt Hi Nhi ở trong đó.
Coi như là một mũi tên trúng hai đích vậy.
Không đúng, nếu cộng thêm việc để Nguyệt Sương Tuyết trở thành nhân viên cửa tiệm, thì phải tính là một mũi tên trúng ba đích mới đúng.
Tề Nhạc thầm tự khen ngợi sự cơ trí của bản thân.
"Vâng, chủ tiệm cứ đi nghỉ ngơi trước đi ạ."
Nguyệt Hi Nhi vừa xoa đôi tai mèo trên đầu Nguyệt Sương Tuyết, vừa thay mặt cô bé trả lời Tề Nhạc.
So với hình thái mèo nhỏ lúc trước, Nguyệt Sương Tuyết bây giờ rõ ràng là đáng yêu hơn nhiều.
Vì thế, khi bị xoa tai, Nguyệt Sương Tuyết chỉ có thể lí nhí đáp lại một tiếng.
Dẫu sao quan hệ với Nguyệt Hi Nhi đã tốt đến mức này rồi, bạn thân xoa tai nhau hình như cũng chẳng có vấn đề gì.
---❊ ❖ ❊---
Thời gian sau khi chìm vào giấc ngủ dường như trôi qua nhanh hơn.
Ngày hôm sau nhanh chóng ập đến.
Tề Nhạc đúng giờ mở mắt, ngồi dậy từ trên giường, tranh thủ thời gian vệ sinh cá nhân để tỉnh táo lại một chút rồi mới đi xuống đại sảnh tầng một.
"Chủ tiệm, buổi sáng tốt lành, ngài muốn ăn gì ạ?"
Nguyệt Hi Nhi dậy sớm hơn Tề Nhạc, vừa thấy Tề Nhạc xuống lầu liền lập tức vui vẻ hỏi.
"Vẫn như cũ đi."
Tề Nhạc ngồi xuống cạnh chiếc bàn tròn nhỏ, Nguyệt Hi Nhi liền đi tới, đặt thứ trong tay xuống rồi nói: "Bánh mì kẹp thịt xông khói và sữa tươi đúng không ạ?"
"Thật không ngờ cô vẫn còn nhớ."
Bữa sáng của Tề Nhạc, món thường ăn nhất chính là sự kết hợp kinh điển giữa bánh mì kẹp thịt xông khói và sữa tươi.
Nhưng chuyện này, chỉ có mỗi Nguyệt Hi Nhi là biết rõ.
"Phải rồi, Tiểu Tuyết đâu?"
Tề Nhạc vốn đã nói là hôm nay sẽ đưa Nguyệt Sương Tuyết đến phân tiệm ở Bắc Sơn Mạch để làm quen với tình hình.
Cho nên mới cố ý dậy sớm hơn nửa tiếng.