Vì một câu nói hay một ánh mắt mà lao vào đánh nhau là chuyện vô cùng ngu xuẩn.
Trừ phi câu nói đó chạm đến điểm mấu chốt, lúc đó mới không còn cách nào khác.
Nhưng rõ ràng, xét theo tính cách của Serratel, chuyện hơi vô lễ thế này có lẽ cũng là chuyện thường tình.
Thực sự mà nói, đây cũng chẳng phải chuyện gì to tát.
Dù sao Tề Nhạc cũng không quan tâm người khác đánh giá mình thế nào.
Trông không có gì nổi trội thì cứ cho là không có đi.
Chỉ cần khi ngươi đến tiệm mua đồ, không thiếu Linh Tinh là được.
"Ta cần đan dược! Loại đan dược có thể nâng cao thuộc tính ấy!"
Nghe Tề Nhạc hỏi, Serratel thẳng thắn nói ra mục tiêu của mình.
Những trang bị như vũ khí và phòng cụ, đối với tộc Thú Nhĩ mà nói, thực sự không quan trọng.
Ngay cả Yaphir cũng không có hứng thú với trang bị trong tiệm của Tề Nhạc, thì Serratel với tư cách là Thú Linh Chi Chủ đương nhiên càng không cần đến.
Điều này không liên quan đến việc trang bị tốt hay xấu, đơn giản là không có nhu cầu về phương diện này mà thôi.
"Đan dược có thể nâng cao thuộc tính à..."
Gương mặt Tề Nhạc không hề có chút thay đổi biểu cảm nào.
Bởi vì câu trả lời này hoàn toàn trùng khớp với dự đoán trong lòng hắn.
Chỉ cần nhìn việc Yaphir là khách hàng đầu tiên trong tiệm cắn đầy thuộc tính đan dược, là biết những viên đan dược có thể tăng thuộc tính vĩnh viễn này có ý nghĩa thế nào đối với tộc Thú Nhĩ rồi.
Chỉ là Tề Nhạc không ngờ tới, những viên đan dược này lại có thể thu hút cả Thú Linh Chi Chủ của tộc Thú Nhĩ đến đây.
Đây cũng có thể coi là một bất ngờ ngoài ý muốn.
Chỉ là tỷ lệ xuất hiện của loại đan dược nâng cao thuộc tính vĩnh viễn này thực sự đáng ngại.
Tề Nhạc nhớ rất rõ, những viên đan dược Serratel cần, hôm nay chắc chắn là không còn nữa.
"Tuy nhiên ta đã nghe Yaphir nói qua rồi, vật trân quý cỡ này, chỗ Tề điếm trưởng cũng vô cùng hiếm có."
"Thế nên ta cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần ở lại Thành Sinh Mệnh một thời gian rồi."
Chưa đợi Tề Nhạc trả lời, Serratel đã tiếp tục bổ sung một câu.
Biết thấu hiểu lòng người như vậy, cũng đỡ cho Tề Nhạc phải tốn công giải thích.
Thế nhưng, tuy trên kệ hàng không còn đan dược Serratel cần nữa, nhưng trong kho vẫn còn vài viên.
Hàng dự trữ chính là để dùng vào những lúc cần thiết thế này.
Để có được sự công nhận của Thú Linh Chi Chủ, sớm ngày gỡ bỏ hạn chế của cửa tiệm, Tề Nhạc cũng coi như chấp nhận đầu tư vốn lớn.
Dù sao thì việc lấy hàng dự trữ ra thế này, trước đây Tề Nhạc chưa từng làm.
"Tuy hiếm có, nhưng không phải là không có, nếu ta nhớ không lầm thì hình như vẫn còn một viên."
Tề Nhạc vờ như trầm tư suy nghĩ một lát, rồi lên tiếng nói.
Đan dược tạm thời lấy ra từ trong kho có thể để hệ thống trực tiếp bày lên kệ hàng.
Cho nên Tề Nhạc cũng không chủ động đến kệ hàng để lấy đan dược qua.
Làm màu chút thôi mà.
Ghi nhớ số lượng hàng hóa trong tiệm là tố chất cần có của một điếm trưởng, nên khi Tề Nhạc nói ra chuyện này, cũng không ai nghĩ ngợi nhiều.
Cùng lắm là những khách hàng đến tiệm trước đó sẽ nghi ngờ không biết mắt mình có vấn đề gì không.
Một lọ đan dược lớn như vậy bày trên kệ mà lại không nhìn thấy.
"Vẫn còn một viên?!"
"Vậy thì ta không khách sáo nữa đâu."
Serratel cũng không ngờ được, đến tiệm vào giờ này mà vẫn còn sót lại một viên đan dược trân quý đến thế.
Ngay lập tức, một bóng người loé lên, gã đã xuất hiện trước kệ hàng.
Mọi người chỉ cảm thấy hoa mắt một cái, Serratel đã biến mất.
Mà tốc độ này không hề có một chút dao động đấu khí nào, hoàn toàn là dựa vào tố chất cơ thể mạnh mẽ đến cực hạn bộc phát ra.
"Đây chính là sức mạnh của tộc Thú Nhĩ sao."
Tề Nhạc đầy hứng thú nhướng mày, nhìn sâu vào Serratel một cái.