"Yên tâm, chủ tiệm một mình mở tiệm, chắc hẳn cũng rất vất vả, chuyện vận chuyển trang bị tôi sẽ phái người lo liệu." Tần Minh khẽ gật đầu, không muốn so đo thêm về vấn đề giao hàng.
Ông ta đổi giọng, nói tiếp: "Tuy nhiên, chắc hẳn chủ tiệm cũng biết, Vân Vụ Thành vì phải chuẩn bị đối phó với thú triều nên ngân khố thực sự không mấy dư dả, vì vậy, rất mong chủ tiệm có thể ưu đãi đôi chút."
"Tất nhiên, tôi không phải đang ép buộc chủ tiệm, chỉ là hy vọng chủ tiệm nể tình cùng là cư dân Vân Vụ Thành, góp một phần sức lực để bảo vệ thành trì này."
Lời lẽ của Tần Minh nghe rất uyển chuyển, nhưng thực chất là dùng đạo nghĩa để ép Tề Nhạc phải giảm giá.
Người làm quan trong triều mà, nói chuyện lúc nào cũng quanh co.
Nếu tính kỹ ra, lời này của Tần Minh đã là rất trực diện rồi.
"Tần thành chủ, tất nhiên là tôi rất muốn góp một phần sức lực rồi." Tề Nhạc chậm rãi nói.
Đây không phải lời nói dối, dù sao hệ thống đã ban bố nhiệm vụ, yêu cầu hắn giúp Vân Vụ Thành vượt qua nguy cơ thú triều.
Nhưng vấn đề là, hệ thống chỉ đưa ra nhiệm vụ đó thôi.
Chứ đâu có cho hắn, một chủ tiệm, bất kỳ quyền hạn ưu đãi nào đâu.
Tần Minh nghe Tề Nhạc nói vậy, trong lòng không khỏi nảy sinh chút mong đợi.
Dù sao với tình trạng ngân khố của Vân Vụ Thành, tuy không dư dả nhưng nếu là trang bị bình thường thì vẫn đủ sức trang bị cho quân đội thành trì.
Khốn nỗi, trang bị trong tiệm của Tề Nhạc đâu có bình thường!
Dù là giá cả hay phẩm chất đều cao đến mức chưa từng nghe thấy.
Mặc dù trang bị rất mạnh, "đáng đồng tiền bát gạo", nhưng tình hình ngân khố không cho phép.
Nếu như hoàng thành của Hoang Nguyên Đế quốc chịu cấp quân phí xuống, Tần Minh chắc chắn sẽ trang bị tận răng cho quân đội thành trì mà không hề do dự.
"Nhưng, tiệm của tôi dù sao cũng là buôn bán nhỏ, thực sự không thể giảm giá được." Tề Nhạc xoay chuyển câu chuyện, thẳng thừng từ chối yêu cầu của Tần Minh.
Nếu ưu đãi này mà được đưa ra, có bán cả Tề Nhạc đi cũng không đủ bù lỗ cho hệ thống.
"Ài, chủ tiệm cũng không dễ dàng gì, chỉ là trong ngân khố này, thực sự không thể gom nổi nhiều linh tinh đến thế." Tần Minh biết, muốn đàm phán lấy lợi ích thì phải biết "bán thảm".
Bất kể tình hình thực tế ra sao, cứ nói mình không đủ tiền trước đã.
"Chủ tiệm cũng biết đấy, năm trăm bộ trang bị, thực sự không phải là con số nhỏ."
"Tôi đương nhiên biết, nhưng về chuyện giảm giá, Tần thành chủ không cần phải bán thảm nữa đâu, tôi thật sự sẽ không giảm giá đâu." Tề Nhạc dứt khoát nói rõ ý định của mình.
Năm trăm bộ trang bị, ngay cả khi mỗi bộ chỉ gồm một món vũ khí và một món phòng cụ, thì cũng đã là hai trăm nghìn viên linh tinh.
Nếu trong mỗi bộ còn kèm thêm đan dược, thì giá tiền còn cao hơn nữa.
Tuy nhiên, quan trọng nhất là, trong một bộ trang bị, vũ khí có thể chỉ cần một món, nhưng phòng cụ thì có rất nhiều bộ phận.
Hiện tại đang có giáp trụ, hộ oản (băng tay), giày dài và áo choàng, tổng cộng bốn loại.
Sau khi mở rộng hồ trứng, còn chưa biết có thêm bao nhiêu loại nữa.
Dù chỉ giảm giá 5%, Tề Nhạc cũng lỗ đến chết.
Phần chiết khấu đó chắc chắn sẽ bị trừ thẳng vào tiền hoa hồng của hắn.
"Tuy nhiên, tôi có một đề nghị khác, không biết Tần thành chủ có muốn nghe thử không." Tề Nhạc đổi giọng, nhìn Tần Minh đầy nghiêm túc.
Sau đó, hắn điên cuồng hỏi hệ thống trong đầu.
"Hệ thống, các công trình trong tiệm có phải thuộc quyền sở hữu của chủ tiệm là ta không?"
Hệ thống: "Về lý thuyết là có."
"Nghĩa là, phòng thí luyện hoàn toàn do ta tự mình chi phối đúng không?" Tề Nhạc vội vàng hỏi.
Về khoản tìm lỗ hổng của hệ thống, Tề Nhạc tự nhận mình có khả năng tưởng tượng vô cùng phong phú.
Hệ thống: "Đúng vậy, phòng thí luyện thuộc công trình hệ thống cung cấp cho chủ tiệm để nâng cao thực lực, có thể cho người ngoài sử dụng, nhưng cần linh tinh để kích hoạt."
Hệ thống dường như biết Tề Nhạc đang suy tính điều gì, liền trực tiếp giải đáp toàn bộ.