Chỉ trong vòng nửa khắc, tất cả lính đánh thuê đến nơi này đều không một ai sống sót.
Thi hài nằm la liệt khắp nơi.
Máu tươi chảy tràn như những dòng suối nhỏ, chậm rãi thấm vào lớp cát vàng.
Sau khi xác định vùng đất này không còn lấy một tia sinh khí, con quái vật kia từ từ ẩn mình vào trong đám mây đen.
Rất nhanh, cuồn cuộn mây đen đã tan biến.
Mà trên mặt đất, chỉ còn lại một đống xương trắng.
---❊ ❖ ❊---
Sâu trong Long Chi Phế Khư.
Giữa những đống đổ nát chất cao như núi, một khoảng đất trống diện tích cực lớn đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Trên mặt đất, một ma pháp trận màu đỏ tươi đã được khắc lên.
Ma pháp trận này chiếm diện tích tới vài dặm, những đường vân trận phức tạp đến mức chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ khiến người ta cảm thấy chóng mặt.
Một nam tử trẻ tuổi ngồi xếp bằng bên rìa ma pháp trận, nhắm mắt dưỡng thần.
Trên người hắn có ma lực nhàn nhạt đang lưu chuyển.
Đột nhiên, nam tử trẻ tuổi mở mắt ra, nhìn về phía hướng đại hoang mạc.
"Hừ, muốn đến Long Chi Phế Khư dò xét tình hình, thì nên chuẩn bị sẵn tâm lý trả giá bằng tính mạng bất cứ lúc nào."
Nam tử trẻ tuổi hừ lạnh một tiếng, trong đôi mắt vừa mở ra lóe lên một tia hung quang.
Tiếng hừ lạnh này dường như đã kinh động đến những hộ vệ đang ẩn nấp xung quanh.
Một nam tử mặc pháp bào màu nâu bước ra từ đống đổ nát, đi tới phía sau nam tử trẻ tuổi.
Nhìn thoáng qua ma pháp trận, hắn mới lên tiếng: "Lại có người muốn dò xét tình hình của ma pháp trận, chỉ tiếc là, luồng ma lực dao động này thực sự không thể che giấu nổi."
"Không sao cả, đã dám tới thì để tất cả bọn chúng trở thành vật tế cho ma pháp trận này đi."
Nam tử trẻ tuổi thản nhiên đáp lại.
Biểu cảm không vui không buồn, chỉ có tia hung quang trong mắt là khó lòng che giấu.
"Tử Kỳ, ma pháp trận này rốt cuộc là vì cái gì mà bày ra?"
Nam tử mặc pháp bào nhíu mày, cất tiếng hỏi.
Đúng vậy, nam tử trẻ tuổi trước mắt này chính là Trác Tử Kỳ đã trốn thoát khỏi Ngự Kiếm Tông.
Còn nam tử mặc pháp bào kia chính là Trác Tử Chính, người đã từng tới Long Chi Phế Khư hai lần.
Trong sự kiện tập kích Ngự Kiếm Tông đêm trước đó, sau khi Trác Tử Kỳ trốn thoát, hắn đã được Ám Ảnh Điện tìm lại.
Hơn nữa còn được ban tặng một viên Anh Hùng cấp thí luyện kết tinh thể.
Trong khoảng thời gian tông môn thế lực tiến hành đại thanh tẩy, Trác Tử Kỳ cũng đã thành công tấn thăng lên Anh Hùng cấp.
Và được Ám Ảnh Điện điều động tới Long Chi Phế Khư này.
Là người hai lần tới Long Chi Phế Khư, và lần nào cũng đụng độ đại sự, Trác Tử Chính đương nhiên cũng được Trác Tử Kỳ tìm thấy và mang tới đây.
Mối quan hệ của hai người chính là tình huynh đệ chưa từng được người ngoài biết đến.
Chỉ là vào mười sáu năm trước, trong một lần chiến đấu với ma thú, Trác Tử Kỳ đã lọt vào mắt xanh của Ám Ảnh Điện.
Và gia nhập vào Ám Ảnh Điện.
Còn Trác Tử Chính thì bị bỏ lại bên ngoài.
Tình cờ được Nghiêm Luật cứu giúp nên mới gia nhập Toái Nham lính đánh thuê đoàn.
Hai người từ đó chia ly, mỗi người một hướng phát triển.
Thế nhưng cách đây không lâu, Trác Tử Kỳ đã đạt tới Anh Hùng cấp, tìm tới Trác Tử Chính.
Mục đích, chính là vì bảo tàng của Long Chi Phế Khư.
Cũng chính là ma pháp trận dùng để phong ấn Cốt Long năm xưa.
Bởi vì người duy nhất còn biết nơi này, chỉ còn lại một mình Trác Tử Chính.
Còn về phần Nghiêm Luật đến từ Long Chi Phế Khư kia, chẳng qua chỉ là một quân cờ nằm trong kế hoạch của Ám Ảnh Điện mà thôi.
"Vì cái gì ư?"
"Đương nhiên là vì sức mạnh cường đại!"
Trác Tử Kỳ đứng dậy từ rìa ma pháp trận, dang rộng hai tay, phóng tầm mắt nhìn về phía ma pháp trận khổng lồ trước mặt.
Trong ma pháp trận này, ma pháp trận Long tộc dùng để phong ấn Cốt Long hiển nhiên nằm ngay bên trong.