Cửa Hàng Dị Thú Số 138

Lượt đọc: 2601 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 22
thiến jj đi thôi

❊ ❊ ❊

Thành phố Nam Bộ có phạm vi gần mấy trăm vạn km, cơ hồ chiếm một phần mười lục địa. Đây là một địa phương thần bí, bất luận là thế lực gì cũng không thể thâm nhập vào.

Tổng cộng toàn bộ lớn nhỏ chỉ sợ cũng không có tới mười gia tộc, nhưng lại có tới hơn vạn người sống tại đây. Nhưng chỉ với mười gia tộc này, lại có thể thống trị toàn bộ Thủ Đô Tinh, thao túng hai tinh cầu thích hợp cho con người sinh sống, và khống chế luôn cả những tinh cầu không nên để con người sinh sống.

Nếu như nói đại lão ở Ám Nhai chỉ cần động thủ động cước là có thể khống chế được một cái thành thị, nhưng chỉ cần một gia tộc ở thành phố Nam Bộ này, cho dù là gia tộc nhỏ nhất, động động một chút, liền có thể khiến cho toàn bộ nhóm đại lão Ám Nhai biến mất vô tung.

Đương nhiên, giữa nhóm đại lão và mười gia tộc này hẳn là có hàng ngàn mối quan hệ móc ngoéo nhau, nhưng bản chất của bọn họ lại khác biệt nhau, giống như sự khác biệt giữa minh và ám vậy.

Có thể nói, mười gia tộc Nam Bộ này, mới chân chính là vương giả, chẳng qua, sự tồn tại của bọn họ có rất ít người biết đến.

Hôm nay.

Tại địa bàn Nam Bộ, bên trong nội viện Kỳ gia - gia tộc đứng thứ hai trong mười đại gia tộc, Kỳ gia Đại công tử, cũng chính là kẻ có thực lực cường đại nhất từ trước đến nay của bộ tộc Kỳ Lân, boss Kỳ Thanh Lân, ngồi trên ghế lạnh lùng đưa mắt nhìn mấy thuộc hạ thấy thế nào cũng không vừa mắt ở trong phòng.

“Xin chủ nhân nghĩ lại! Nếu ngài đã tìm được tên Á nhân loại có thể biến ngài trở lại thành người, vậy xin ngài trực tiếp mang y trở lại trang viên. Nếu người nọ vạn nhất xảy ra chuyện gì, ngài sẽ không thể nào khôi phục hình người nữa! Ngài hẳn biết rõ, Nhị phu nhân và Nhị công tử đối với sự tồn tại của ngài có bao nhiêu phẫn hận và bất mãn, lão gia thì cái gì cũng không quản, ngài tuyệt đối không thể xảy ra chuyện vào lúc này được!” Bính Hắc có cái đầu như quả lê đen mặt nói ra một đống lớn.

Kỳ Thanh Lân quay đầu nhìn tên nãy giờ vẫn cứ im thin thít bên cạnh Giáp Vũ và Ất Văn, lạnh lùng nói: “Các ngươi cũng nghĩ như vậy sao?”

Giáp Ngọ toàn thân cứng ngắc, lui lại một bước, nói: “Suy nghĩ của thuộc hạ giống như Ất Văn.”

Ất Văn bị điểm danh, sắc mặt lập tức trắng nhợt vặn vẹo, sau đó mới hít một hơi nói: “Thuộc hạ cho rằng lão Tam nói rất đúng….”

“!!” Giáp Vũ nhăn nhó nhìn Ất Văn, mợ nó hôm nay sao lại rút a? Không vuốt mông ngựa sao?!

“Bất quá, thuộc hạ cũng cho rằng, ý của chủ nhân rất tốt.” Ất Văn nhìn vẻ mặt nhăn nhó của Giáp Vũ, trong lòng hừ lạnh một tiếng, tiếp tục nói: “Chủ nhân ngài bây giờ còn chưa kết thúc quá trình biến thân, hơn nữa Nhị phu nhân và Nhị công tử còn không ngừng đề phòng thăm dò tình hình, thậm chí còn nghĩ đủ mọi biện pháp khiến ngài gặp phiền toái. Nếu đã như vậy còn không bằng trực tiếp tới Ám Nhai sống vài ngày, vừa có thể bảo hộ được bạn đời ngài đã tuyển chọn, lại có thể tạm thời tránh cảnh đầu sóng ngọn gió, cho dù là thế lực của Nhị phu nhân hay là của Nhị công tử, cũng khó có thể gây nguy hiểm cho ngài.”

“Ừ…. Cứ như vậy đi. Đinh Bạch, ngươi còn muốn nói gì không?”

Kỳ Thanh Lân nhìn sắc mặt lúc trắng lúc xanh của Đinh Bạch, liếc qua Bính Hắc một cái, hỏi.

“Thuộc hạ nghĩ, Hắc Tử hẳn là đang lo lắng không biết người bạn đời ngài tuyển là người như thế nào.”

“A, vậy ngươi hôm nay tới nhìn hắn ăn cơm đi, nhớ kỹ ngươi ăn thịt, hắn ăn chay. Nếu hắn không ăn, thiến hắn luôn.”

!!! Bính Hắc run lẩy bẩy bùm một cái quỳ xuống đất, cảm thấy thật khổ bức quá a. Trong bốn thuộc hạ của chủ tử, hắn luôn xui xẻo bị làm loại nhân vật gián thần[16] không được lòng người. Mẹ nó, nguyên cả tháng nay hắn đã phải ăn chay trường rồi đó!! Hắn đang muốn làm nịnh thần như Ất Văn mà?!

Cả người Bính Hắc như bị bao phủ một tầng mây âm u, Đinh Bạch chỉ có thể thầm an ủi ở một bên. Phía bên Ất Văn và Giáp Vũ cho rằng đã không còn việc gì nữa, khẽ thở hắt ra một hơi thì đột nhiên lại cảm thấy có một ánh mắt âm hàn quét tới.

"Ách, chủ, chủ tử?"

"Hai người các ngươi... . Cắt jj đi."

! ! !

“Chủ tử! Thuộc hạ không có làm gì khiến chủ tử tức giận a!!” Giáp Vũ và Ất Văn đồng thời quỳ xuống đất không dậy nổi. Vụ này là sao a?!

“… Mật của con rắn kia khiến y thiếu chút nữa đã đau đến chết.”

Giáp Vũ đổ mồ hôi. Mẹ, hắn nhất định phải tìm ra cái tên nào chỉ ngu hắn!

“Ta đã nói với bà xã, nhưng y tưởng ta nói giỡn.”

Ất Văn yên lặng cúi đầu, mợ ơi, chỉ số cảm xúc EQ của bà xã chủ tử tương lai thấp tới mức nào vậy!!

“Cho nên, cắt jj đi.”

Bang bang hai tiếng, Giáp Vũ và Ất Văn dập đầu: “Chủ tử! Cho thêm một cơ hội nữa đi!!”

Kỳ Thanh Lân trầm mặc, trong đầu hắn lại hiện lên bộ dáng nghiến răng nghiến lợi của Kim Dư, khóe miệng hơi hơi nhếch lên:

“Y mới xây nhà.”

Giáp Vũ và Ất Văn tinh thần chấn hưng chăm chú lắng nghe.

“Nhưng đồ dùng gia đình và giường cái gì cũng không có. Căn nhà kia được thiết kế theo lối cổ xưa. Hơn nữa, ngày mai y muốn mở cửa tiệm.”

Vì thế, Giáp Vũ và Ất Văn lần thứ hai dập đầu xuống đất: “Ngày mai chúng thuộc hạ lập tức mang trọn bộ đồ dùng gia đình tốt nhất đến chúc mừng khai trương tiệm!!”

Kỳ Thanh Lân nghe vậy gật gật đầu, “Một tháng ăn chay. Không cần cắt jj.”

Sau đó trong mắt Kỳ Thanh Lân lại hiện lên một tia tinh quang, “Tử Sửu, ngày mai ngươi mang theo thủ hạ, lẻn vào Ám Nhai.”

Bỗng dưng bên trong phòng dần hiện ra một bóng người quỳ một bên gối.

“Thuộc hạ tuân mệnh! ... Chủ tử, Nhị thiếu gia tới.”

Kỳ Thanh Lân nháy mắt trầm xuống, hừ lạnh một tiếng, ngồi bất động, ngay sau đó cửa liền bị đẩy ra. Một tên nam tử trẻ tuổi diện mạo có ba phần giống Kỳ Thanh Lân, nhưng âm nhu thậm chí là âm độc hơn hắn xuất hiện, rống to:

“Mày cái đồ tai tinh trở lại đây làm gì?! Mày hại cha mẹ mất mặt còn chưa đủ hay sao?! Chẳng lẽ mày còn muốn cướp đoạt tài phú quyền lợi của tao mới vừa lòng?! Tao nói cho mày biết, mày đừng có mà mơ!! Bộ tộc Kỳ Lân là của tao!! Cha nhất định sẽ không để cho cái loại tiện như mày kế thừa gia nghiệp, a ——! !"

Không để Kỳ Thiếu Lân nói cho hết câu vũ nhục, Giáp Vũ đã đạp một cước lên người Kỳ Thiếu Lân khiến gã văng dính vách tường, mặt không tin nổi, run rẩy chỉ vào Giáp Vũ:

“Mày, mày, mày chỉ là một thằng hầu! Dám to gan!”

Giáp Vũ đột nhiên tỏ ra hàm hậu gãi gãi đầu, sau đó rất thành thực mà nói: “Nhị thiếu gia, hồi nãy tui cảm thấy cậu bị mãnh thú đè nha, hoặc là thần trí không minh bạch, cho nên tui mới đá cậu mà, thật đó!”

“Mày…..!”

“Nhị thiếu gia, tính tình Giáp Vũ ăn ngay nói thẳng, hắn chưa bao giờ nói dối.” Ất Văn mặt không đổi sắc, thản nhiên mang theo một phần trào phúng.

Kỳ Thiếu Lân tức đến vặn vẹo cả mặt mày, gào thét gọi tùy tùng của mình tới hộ giá, kết quả lúc tùy tùng vào tới nơi thì đã thấy Kỳ Thanh Lân chán ghét đứng dậy, liếc mắt nhìn Kỳ Thiếu lân, nói: “Ngu xuẩn, nếu ta muốn, mặc xác lão già kia có cho hay không, ta đều có thể lấy được vào tay.”

“Mà ngươi, cho dù mày có tranh giành cho tới chết, cũng không có một phần.”

Nháy mắt, sắc mặt Kỳ Thiếu Lân biến đổi từ đen đến trắng, cuối cùng biến thành dữ tợn vô cùng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »