Cửa Hàng Dị Thú Số 138

Lượt đọc: 2566 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 111

❊ ❊ ❊

Cuối cùng …. Nguyên Tĩnh Nhã và Kỳ Thiên Thông được thuộc hạ nâng về nhà.

Chẳng có hiểu lầm gì ở đây cả. Kỳ Thiên Thông không những bịchôn sống mà còn bị Bánh Bao và Tiểu Bảo hành hung cho nên không đứnglên nổi là điều dễ hiểu, còn Nguyên Tĩnh Nhã, cho dù Kỳ Thanh Lân khôngthích người phụ nữ này tới đâu đi nữa, thì bà ta cũng xem như là trưởngbối, đánh đàn bà tới mức không thể đi nổi thì quá không phù hợp với thân phận của boss rồi.

Chuẩn xác mà nói, Nguyên Tĩnh Nhã là bị chọc tức đến không thểđi nổi. Bị Kim Dư và Kỳ Thanh Lân còn có Trương Lương Sơn và một phòngdị thú xem thường khinh thị âm thầm trào phúng, cho dù tâm tư bà ta cóthâm trầm tới cỡ nào thì cũng khó mà chịu đựng nổi.

Cũng bởi vì như thế, lúc Nguyên Tĩnh Nhã rời đi, ánh mắt nhìn về phía Kỳ Thanh Lân ác độc âm hiểm đến cực điểm, khiến cả đám dị thú phụtrợ trối chết chạy ra đằng sau đám dị thú chiến đấu. Thế cho nên nhóm dị thú chiến đấu vô cùng khinh bỉ --

Không phải chứ! Chỉ là một ả đàn bà trói gà không chặt thôi mà!

Nhưng dị thú phụ trợ lại đáp rằng: Má nó cái con ả này thiếu chút nữa đã giết boss đó! Mày có bản lĩnh thì tới cắn ả đi a?!

Vì thế nhóm dị thú chiến đấu liền âm thầm so sánh thực lực củatụi nó với Kỳ boss, sau lại im lặng nằm sấp xuống. Ừm, không phải nóiđộc nhất là lòng dạ đàn bà sao? Tụi nó là thú ngoan không đi quánh lộnvới con đàn bà xấu kia đâu.

Chờ đến lúc ông chủ Kim vui sướng ôm cả một túi rau quả nấm dạihái từ Địa Cầu quay trở lại, trong viện đã khôi phục lại bình thường,chỉ còn hai người mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau.

“Ai? Làm gì đó? Đại ca đến sao anh lại không mời đại ca vào nhà ngồi? Không thấy trời đầy mây sắp đổ mưa tuyết hay sao?”

Nghe thấy Kim Dư nói, Trương Lương Sơn giống như đánh thắng trận mà ha ha cười lớn, sau đó cực kỳ lên mặt đem cả gói nguyên liệu nấu lẩu to to vào nhà. Sắc mặt Kỳ boss khó xem cực, quay đầu nhìn bạn cá đangvui tươi hớn hở chuẩn bị cùng hắn vào nhà, cực kỳ bất mãn trừng mắt!

Kim Dư bị Kỳ Thanh Lân trừng có chút bỡ ngỡ, sao boss hôm naykhông được bình thường vậy a? Sao cảm xúc lại dao động lợi hại như vậy?

Hiển nhiên ông chủ Kim hoàn toàn không thể hiểu nổi cũng tuyệtđối không có khả năng hiểu được cái người nào đó chỉ bởi vì một bữa cơmmà ghen tuông vô cớ, đó là bệnh, chữa khỏi được sao?!

Kỳ boss trừng mắt nhìn ông chủ Kim hồi lâu không có kết quả, đám thú rúc ở góc tường còn tưởng sẽ phát sinh ra một hồi thảm án đổ máuđau thương gì đó, nhưng khi boss vừa muốn nói thì lại có một mùi hươngkỳ dị từ trong phòng truyền ra! Nên nói như thế nào nhỉ, đó là một loạihương vị khiến tâm lý con người ta cảm thấy ngứa ngáy, ngẫm thêm một hồi thì nước miếng lại chảy ròng ròng.

Loại hương vị này đối với dị thú ăn thịt và người ăn tạp là mộtloại dụ hoặc không thể ngăn cản nổi, nháy mắt, Bánh Bao Nhị Hắc và TiểuBạch không thèm xem náo nhiệt gì sất, trực tiếp chạy vào trong nhà. KimDư ngửi thấy mùi liền trừng lớn con mắt, mùi này mẹ nó quen thuộc quá a! Mùi vị này có lẫn mùi dầu ăn a!!

Vì thế vị này cũng không nói hai lời chạy đi, để lại boss một mình ở trong sân giương mắt nhìn.

……..Được rồi, kỳ thật hương vị kia ngửi quả thật rất ngon, cũng không phải không thể nếm thử.

Kỳ boss nhìn bông tuyết bay lơ lửng trên không trung, bỗng cómột cảm giác cực kỳ ấm áp từ trong lòng sinh ra, khiến cả người hắn cảmthấy vui vẻ.

“Mậu. Ngươi cùng đến đây đi. Dù sao cũng miễn phí.” Ẩn_Quỷ_Lâu

Mậu Ảnh đang ngẩng đầu nhìn bông tuyết nghe thấy, khóe miệng corút nhất thời kích động lệ nóng doanh tròng, cùng boss ăn cơm a! Bốn tên Giáp Ất Bính Đinh kia còn chưa được hưởng loại đãi ngộ này đâu! Vì thế, Mậu Ảnh mặc đồ không đủ dày vừa nãy còn ấm ức bởi vì hôm qua lúc tantầm đụng trúng tên thần côn khẳng định hôm nay tuyết sẽ rơi nháy mắtliền được chữa khỏi, cho dù tên thần côn kia có đáng ghét tới đâu, nhưng chỉ cần có boss thông cảm, làm thuộc hạ ăn một chút khổ chịu một chútlạnh thì có đáng gì!

Bất quá Mậu Ảnh còn chưa cao hứng xong, Kỳ Thanh Lân lại nhìn y, nhìn đến mức tóc gáy đều dựng thẳng lên mới chậm rãi nói, “Trong nămngười, ngươi không phải là kẻ sợ lạnh nhất sao?”

Ngụ ý chính là, sao hôm nay ngươi chỉ mặc có một lớp áo, đầu không bị cửa kẹp trúng chứ?!

Nghe vậy, trong lòng Mậu Ảnh run rẩy một trận, má nó, vậy mới nói y đời này hận nhất là mấy tên thần côn a!!

......

“A, ách chu ách chu!! Hửm? Như thế nào lại đột nhiên hắt xì vậyta? Hôm nay đã cố ý mặc nhiều lớp rồi mà, không phải là cảm mạo chứ?”

Bạn thần côn nào đó vừa đi đường vừa khụt khịt mũi âm thầm nói,bạn thú đang nằm trong lòng hắn thì trực tiếp ném ra một cái ánh mắt xem thường, ngao một tiếng.

[Mẹ nó, ngươi mặc đồ nhiều tới mức y chang như con gấu thì còncảm mạo thế nào được, khẳng định là đang có người mắng ngươi!]www.anquylau.wordpress.com

“Hửm? Thần Côn a, mày nói sao? Người như bổn thiếu gia người gặp người thích hoa gặp hoa nở như thế này, sao lại có người mắng tao a,chậc chậc, ngày mai là bắt đầu đại hội giao dịch Nam Bộ phải không? Dựatheo bói toán của tao, đại hội giao dịch lần này nhất định sẽ phát sinhđại sự khiến người người khiếp sợ!!”

Vì thế bạn thú lại tiếp tục trợn trắng mắt, vô nghĩa, mỗi lầnđại hội giao dịch Nam Bộ bắt đầu đều sẽ phát sinh ra đại sự, chỉ là ởmức độ lớn hay nhỏ thôi. Nói đại sự, còn không bằng nói có thể phát sinh ra một tai họa hoặc chuyện cười gì đó khiến cho cả nhân loại không biết nên khóc hay nên cười đi! Vậy mới gọi là thú vị.

Nam tử nói xong, thấy dị thú ở trong lòng mình đã mặc xác mà hắn nhắm mắt ngủ, nhịn không được cười một tiếng, ừm, dị thú nhà hắn mớichân chính là cái miệng quạ đen, may mà lần này nó không đưa ra ý kiếnhay đề nghị gì hết, nếu không, hắn thật không muốn lúc hắn tới đại hộigiao dịch Nam Bộ lại xảy ra trạng huống gì đâu, khiêu chiến nhân phẩmlắm đó!

Đương nhiên, người này hoàn toàn không hề hay biết dị thú nhàhắn đã vô tình rủa đại hội giao dịch Nam Bộ rồi, nếu không, hắn sẽ không cười mà không có tí áp lực nào như vậy đâu….

Trước đêm trước khi bắt đầu ‘Đại hội giao dịch Nam Bộ’, các thếlực lớn trên toàn bộ Thủ Đô Tinh đều tập trung chú ý phân tích các quyết định phân bố thế lực trong mười năm tới, phần đông tâm tình của mọingười đều không giống nhau.

Có người vui thì cũng có người buồn, có người nằm mộng đẹp thìcũng có người không thể ngon giấc, có người có thể ăn lẩu ăn tới no cành hông thì cũng có người bởi vì không có quang ảnh ghi hình mà cực kỳnóng tính, ăn cái gì cũng không ăn nổi.

Tóm lại, mọi người đều vì hội giao dịch ngày mai mà chuẩn bị cho thật tốt, ngày mai hươu chết vào tay ai, ai có thể cưỡi lừa xem hát --- cứ chờ mà xem!

A a a, thiếu chút nữa quên nói, lúc loài người xoa tay bắt đầuthi thố tài năng trong đại hội giao dịch Nam Bộ, thì bên trong HoangTinh Số Ba, Bốn, Năm cách Thủ Đô Tinh không tính là quá xa nhưng cũngkhông tính là gần, có gần một vạn con mãnh thú đẳng cấp bất đồng đangngồi ngay ngắn chỉnh tề ở dưới đất, ngẩng đầu nghe lão đại nhà mình phát biểu.

Tại Hoang Tinh Số Ba, đại hán trên mặt có một vết sẹo thật dài, tóc tai dựng đứng đang quơ tay gào:

[Nghe lão đại ta nói đây!! Ba ngày trước, ta nhận được tin báo,loài người sống trong Thủ Đô Tinh đã cả gan dám giết hại đồng bào chúngta! Cho dù dị thú này đã chết vì trung hơn nữa đầu lại có vấn đề, nhưngchỉ cần là dị thú, thì đó chính là đồng bào! Tuyệt đối không cho phépcon người lại triển khai kế sách giết hại chúng ta giống như mấy ngànnăm trước nữa! Đã đến lúc thánh thú chúng ta thống trị bọn nhân loại!!]

Ngao rống!! Chúng thú nhất tề rống lên.

Trên Hoang Tinh Số Bốn, nam tử hồ ly tóc trắng mày trắng cười đến thực gian trá:

[Nghe nói hai mươi ngày nữa, Thủ Đô Tinh sẽ phát sinh một đạisự, chúng ta vốn là nhân loại, theo như lời của mãnh thú đáng sợ mà nóithì không nên đi ra ngoài dọa người, nha, nhưng nếu có người khi dễ, leo lên đầu chúng ta ngồi, chúng ta lại không động thủ, vậy đó là vấn đềmặt mũi và tôn nghiêm…. Các ngươi cũng biết, tôn nghiêm ta có thể khôngcần, nhưng mặt mũi, nhất là so với hai tên đầu đá bạo lực ngu ngốc vàlãnh huyết kia, nếu mất mặt mũi, vậy lão đại của các ngươi là ta thậtkhông thể ra ngoài gặp thú nữa rồi. Cho nên nói, trong vòng ba ngày,toàn bộ phải lẻn vào Thủ Đô Tinh cho ta!]

Ngao ngao ngao ! ! tuân mệnh ! !

Tại Hoang Tinh Số Năm…..

[......]

[......]

Không khí trầm mặc kéo dài đã N lâu. Một đám mãnh thú chảy mồhôi lạnh nhìn lão đại không nói một lời đứng ở trên kia, thầm nghĩ lãođại sao lại không nói gì? Thú ngoại giao đâu? Sao lại không có mắt nhưvậy?!

[…..Trong vòng ba ngày, lẻn vào Thủ Đô Tinh.]

Ngao! Rồi sao?

[Nghe hiệu lệnh]

Ngao ngao ! ! Sau đó?

[…..Thấy không vừa mắt liền giết.]

Ngao rống--!! Đã hiểu, lão đại!! Ẩn_Quỷ_Lâu

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »