Mãi cho đến khi rời xa quảng trường đầy xác chết kia, mấy người trốn vào con hẻm nhỏ lúc trước, lúc này mới bình tĩnh lại.
Lý Hạo khẽ thở phào một hơi.
Cổ thành này, nơi nào cũng tràn đầy nguy cơ.
Những cửa hàng hai bên đường phố, bọn họ căn bản không dám bước vào. Vốn dĩ Lý Hạo định vào, kết quả cậu và Lưu Long đồng thời cảm nhận được một luồng cảm giác nguy hiểm, đó là bản năng nguy hiểm của võ sư.
Cho nên hai người không dám vào, vẫn là chạy ngược về con hẻm nhỏ.
Bọn họ không biết trong căn nhà đó có nguy hiểm gì, chẳng lẽ cũng tồn tại loại giáp đen này sao?
Dù thế nào đi nữa, nơi đó không thể ở lại được.
Nhìn chiếc hộp tích năng trong tay, Lý Hạo cân nhắc một chút, nhìn về phía Lưu Long và Liễu Diễm: "Lão đại, chị, hai người giúp em canh giữ hai đầu, em muốn tu luyện một lát."
"Ngay bây giờ?"
Lưu Long hơi nhíu mày, ở đây tu luyện không phải là thời điểm tốt.
Còn về việc Lý Hạo tu luyện, bảo bọn họ trông chừng, đây ngược lại không phải là vấn đề gì.
Sau khi ông bước vào Đấu Thiên, năng lượng thần bí đơn thuần thực ra không giúp ích được quá nhiều nữa.
Cũng giống như Viên Thạc, thực ra lúc đầu cũng không quá để ý đến năng lượng thần bí, cho đến khi Lý Hạo có thể tinh luyện, chiết xuất ra ngũ hành nguyên tố, ông dùng nó để cường hóa ngũ tạng, lúc đó mới giúp ích rất lớn cho ông.
Lưu Long cũng gần như vậy, cho nên Lý Hạo đoạt được năng lượng thần bí, ông thực ra cũng không nghĩ đến việc chia chác.
Mà Liễu Diễm thì đương nhiên càng không nói gì.
Cô biết Lý Hạo có một loại năng lượng đặc biệt, giúp ích rất nhiều cho võ sư.
Vào thời điểm mấu chốt này, Lý Hạo tu luyện, có lẽ có thể tiến thêm một bước, bước vào Đấu Thiên, nếu như vậy thì đối với mọi người đều có lợi.
"Ngay bây giờ!"
Lý Hạo gật đầu: "Những siêu năng của các tổ chức nhỏ kia đã trốn thoát một số, bọn họ nhất định sẽ đụng độ với những kẻ phía sau, tiếp theo có thể sẽ hành động cùng nhau. Như vậy người đông lên, giáp đen chưa chắc đã chặn được bọn họ, chúng ta lại không dám đi vào nội thành, sớm muộn gì cũng sẽ đụng độ... Cho nên nhân cơ hội này, em xem thử có thể bước vào Đấu Thiên hay không."
Lưu Long không nói thêm lời nào, nhanh chóng đi tới đầu hẻm phía hướng nội thành, lặng lẽ ngồi xổm canh gác.
Ở đây chủ yếu là ngăn chặn giáp đen xâm nhập.
Còn Liễu Diễm cũng đi tới phía bên kia.
Lý Hạo hít sâu một hơi, quyết định nắm lấy cơ hội cuối cùng. Kiếm năng không còn nhiều, thầy cuối cùng chọn hấp thụ sức mạnh của bóng đỏ chứ không hấp thụ kiếm năng, rõ ràng cũng là có ý muốn để dành lại cho cậu một chút kiếm năng.
Có lẽ cũng hy vọng cậu có thể nhân cơ hội này bước vào Đấu Thiên.
Thế, Lý Hạo hiện giờ nắm giữ hai loại.
Nhưng đều không tính là quá mạnh, chỉ là hình thái sơ cấp của thế. Tuy nhiên nếu dung hợp được hai loại thế, cậu có khả năng làm lớn mạnh song thế, bước vào Đấu Thiên.
Dung hợp...
Kiếm và Địa, thực ra không có cơ duyên để dung hợp.
Nhưng thầy của cậu, Ngũ Cầm Chi Thế còn có thể dung hợp, rõ ràng dung thế cũng là chú trọng thiên phú và kỹ xảo.
Theo lời thầy, bất kỳ thế nào giữa chúng thực ra đều có những điểm chung. Khi con tìm được điểm chung, phóng đại điểm chung đó lên, rồi từ điểm chung mà bắt tay vào, con sẽ có cơ hội dung thế.
Rất đơn giản, nhưng cũng rất khó.
Việc cấp bách của Lý Hạo không phải là dung thế, mà là cường hóa ngũ tạng.
Dung thế, tấn cấp Đấu Thiên, những thứ này phải tùy tình hình.
Cường hóa ngũ tạng mới là đặt nền móng thực sự. Đợi khi cậu vào Đấu Thiên, cậu có thể nhanh chóng chọn Ngũ Tạng Uẩn Thần chứ không phải từ từ mài giũa. Cậu phải cường hóa ngũ tạng, cường hóa đến mức khi Uẩn Thần sẽ không làm bốn tạng còn lại vỡ vụn.
Trước khi Ngũ Cầm Thổ Nạp Pháp chưa được cải biên, võ lâm ngày nay, người có thể Uẩn Thần mà không làm vỡ ngũ tạng, ngoài Viên Thạc ra, có lẽ chỉ có một số lão võ sư đã vào Đấu Thiên mấy chục năm.
Những lão võ sư này, vào Đấu Thiên mấy chục năm, nếu không tìm được đường đi, họ cũng sẽ vô thức đi cường hóa ngũ tạng, trong ngoài đều mạnh cũng là một mục tiêu mà võ sư theo đuổi.
Võ sư "non nớt" như Lý Hạo, không có nguyên tố năng cường hóa, muốn ngũ tạng mạnh mẽ thì độ khó lên tới tận trời.
Đưa tay vào hộp tích năng, lấy ra một mảnh xương người.
Còn lẫn lộn một ít máu, Lý Hạo giờ đây đã sớm bình tĩnh, cảm ứng một chút, phán đoán một phen, đây là hỏa năng, hỏa năng vẫn là loại khá phổ biến.
Cường hóa tâm tạng!
Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật vận chuyển, tiểu kiếm bên hông chậm rãi thẩm thấu ra từng chút kiếm năng.
So với lúc trước... Lý Hạo chỉ có thể nói, tuổi trẻ không biết kiếm năng quý, lúc đó phung phí lung tung, ngay cả cún con cũng dùng không ít, giờ đây cảm nhận lại dòng kiếm năng yếu ớt này chảy tới, chỉ có thể thầm hối hận.
Cũng may, dù chậm hơn một chút, tác dụng bóc tách năng lượng thần bí của kiếm năng vẫn còn đó.
Hỏa nguyên tố năng nhanh chóng bị bóc tách.
Năng lượng vô thuộc tính được bóc tách ra dùng để cường hóa nhục thân, hỏa nguyên tố năng bắt đầu cường hóa tâm tạng.
Không biết đây là xương của vị siêu năng Nguyệt Minh nào, năng lượng thần bí chứa đựng không tính là nhiều, chốc lát sau năng lượng thần bí đã bị hấp thụ hết.
Lý Hạo tiếp tục.
Năng lượng thần bí, nghe nói bí địa, di tích của một số tổ chức đều sẽ có, một số Nguyên Thần Binh hình như cũng có thể tự sinh ra, hoặc thông qua một số thủ đoạn để tạo ra. Năng lượng thần bí chứa trong cơ thể người thực ra là chất lượng kém nhất, hiệu suất thấp nhất.
Đáng tiếc, Lý Hạo hiện giờ chỉ có thể thông qua thủ đoạn này để thu hoạch, chủ yếu là do lượng cậu tiêu hao quá lớn.
Viên Thạc để cường hóa ngũ tạng, có thể uẩn dưỡng Tâm Hỏa Viên, trực tiếp hấp thụ 1000 phương hỏa năng.
Lý Hạo muốn đạt tới trình độ đó của Viên Thạc... dù có yếu hơn một chút, trước đó ngũ tạng của cậu cũng chỉ hấp thụ mỗi loại khoảng 200 phương ngũ hành năng, vậy hiện tại, mỗi loại ít nhất còn phải hấp thụ 800 phương mới có thể an toàn Uẩn Thần.
Tất nhiên, cường hóa cả ngũ tạng thì độ khó rất lớn, có thể ưu tiên cường hóa một tạng trước.
Mà Lý Hạo cũng mặc kệ.
Hấp thụ được thì cứ hấp thụ, hấp thụ được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
Lúc này cậu không kén chọn, năng lượng gì cũng có thể hấp thụ.
Bao gồm phong năng, có thể làm nhẹ thân.
Lôi năng, có thể cường thể.
Những thứ này đều có thể hấp thụ.
Mấu chốt vẫn là kiếm năng không đủ, không biết lần này trong cổ thành có cơ hội nhận được sự bổ sung hay không, dù sao cổ thành này nhìn qua quả thực có liên quan đến Bát Đại Gia.
Một phút, năm phút... mười phút...
Cứ tiếp tục như vậy suốt nửa tiếng đồng hồ, mà phía xa xa, lại một lần nữa truyền đến tiếng ầm ầm.
Chốc lát sau, Lưu Long nhanh chóng quay về, mang theo chút nặng nề: "Kết thúc tu luyện nhanh đi, vừa rồi ít nhất một đội khoảng trăm người giáp đen đã biến mất ở bên ngoài, chắc là đi chặn đứng những người kia rồi. Hơn nữa, không chỉ có giáp đen... trong tiểu đội trăm người này, tôi nhìn thấy một sự tồn tại có thể là cấp bách phu trưởng, giáp trụ có màu hơi đồng!"
Tiếp sau giáp đen, lại xuất hiện binh lính giáp màu đồng.
Giáp đen đều có thực lực khoảng cấp Nguyệt Minh, vậy giáp đồng thì sao?
Nhật Diệu?
Những binh lính này phối hợp ăn ý, bất tử bất diệt, giáp đồng cấp Nhật Diệu thì phải mạnh đến mức nào?
Trước đó những giáp đen kia đã giết không ít Nhật Diệu.
Chẳng lẽ lần này giáp đồng có thể đối phó với Tam Dương?
Ánh mắt Lý Hạo hơi nặng nề, nhanh chóng chấm dứt việc tiếp tục hấp thụ. Thực tế thì cũng không còn lại bao nhiêu, lần này thu hoạch cũng coi như tạm được.
Tổng cộng hấp thụ khoảng 800 phương năng lượng thần bí, Lý Hạo cũng thấy căng bụng.
Tuy nhiên ngũ hành năng không cân bằng, hỏa năng nhiều hơn, hấp thụ ít nhất khoảng 300 phương.
Còn về các loại ngũ hành năng khác, không hấp thụ được thủy năng, kim, mộc, thổ thì đều có, nên dẫn đến việc thận tạng của Lý Hạo lúc này rõ ràng yếu hơn bốn tạng còn lại một chút.
"Đi xem thử!"
Lý Hạo đứng dậy, hai người nhanh chóng tập hợp với Liễu Diễm ở phía trước.
Lúc này, giọng Liễu Diễm rất thấp, có chút nặng nề, lên tiếng: "Cẩn thận một chút, vừa rồi trên con phố này có chút không ổn..."
Không ổn?
Lúc này nơi đây rất tối tăm, là nhìn thấy giáp đồng sao?
Lý Hạo đang nghĩ ngợi, Liễu Diễm trầm giọng nói: "Vừa rồi... vừa rồi không biết có phải là do trận chiến phía trước hay không, có một siêu năng thổ năng từ phía đó đi đường vòng lén lút qua đây, vừa hay giáp đen tuần tra, tên đó trốn vào trong nhà, kết quả ngay lập tức một tiếng thét thảm truyền ra, rồi không còn động tĩnh gì nữa!"
Rõ ràng cũng có người ôm suy nghĩ người khác chiến đấu với giáp đen, mình thì tranh thủ vào thăm dò trước, kết quả ở đây nhìn thấy giáp đen tuần tra, trốn vào trong nhà, ngay lập tức gặp phải nguy hiểm.
Chết rồi!
Ba người Lý Hạo thò đầu ra, nhìn nhìn những căn nhà hai bên ngoài con hẻm nhỏ, lúc này trông đặc biệt âm u.
Cờ vẫn còn đang phấp phới, nhưng mấy người không còn ý định vào nhà thăm dò nữa.
Ầm!
Đang nghĩ ngợi, cách một con phố, phía bên kia lại truyền đến tiếng ầm ầm, động tĩnh lần này lớn hơn trước rất nhiều, rõ ràng là có cường giả ra tay rồi.
Lần này tới nhiều cường giả Tam Dương.
Giáp đen có mạnh đến đâu cũng chỉ là cấp Nguyệt Minh thôi.
Có Tam Dương ở đó, giáp đen không làm nên trò trống gì, dù có bất tử bất diệt cũng không được, khoảng cách giữa hai bên quá lớn.
Tiếng ầm ầm không dứt, thậm chí Lý Hạo và những người khác còn nghe thấy tiếng quát của cường giả: "Những kẻ giáp đen này, điểm mạnh nằm ở giáp trụ, nguồn sức mạnh nằm ở mặt đất, hệ Thổ trải một lớp nham thạch trên đất, cách ly nguồn sức mạnh!"
Lời này vừa ra, phía bên đó tác chiến như thế nào, Lý Hạo không biết.
Lúc này, Lý Hạo khẽ hít vào.
Đây là ai?
Lợi hại!
Lúc này Lý Hạo mới phản ứng lại, tại sao những giáp đen kia lại không rời đất, còn nữa, sự đặc biệt của mặt đất Lý Hạo là biết, không ngờ vị cường giả này trong chớp mắt đã nhìn thấu trọng điểm.
Sức mạnh của giáp đen bắt nguồn từ dưới đất!
Nói như vậy, là mặt đất ban cho những giáp đen kia năng lượng, cho nên mới có thể khiến những giáp đen này bất tử bất diệt, luôn có thể duy trì sức chiến đấu.
Lưu Long cũng ánh mắt khẽ động: "Giáp đen... nói như vậy, chỉ cần không để những binh lính này chạm đất, là có thể giải quyết được bọn họ sao?"
Lý Hạo lại nhíu mày: "Chưa chắc đã là chuyện tốt, giải quyết được những binh lính này, những kẻ kia sẽ nhanh chóng đụng độ với chúng ta!"
Cậu không biết tại sao mấy người mình lại xuất hiện trước bọn họ, nhưng hiện tại Tuần Dạ Nhân là ở phía sau.
Theo thứ tự, hiện tại tới trước có thể là người của Kiếm Môn, Diêm La bọn họ.
Kiếm Môn không dễ nói thái độ, Diêm La... dù sao chắc chắn không cùng một phe là được rồi.
"Đi xem lại lần nữa!"
Lý Hạo quyết định đi quan sát thêm một lần nữa.
Người vừa quát lúc nãy có thể là cường giả của Diêm La, nghe không giống giọng của Luân Chuyển Vương, có thể là một vị cường giả Tam Dương khác, vị trước đó ít lên tiếng, nhãn lực đúng là rất tốt.
---❊ ❖ ❊---
Khi mấy người Lý Hạo lại lén lút qua đó, đại chiến đang bùng nổ.
Đúng là cường giả của Diêm La, cũng có cường giả Kiếm Môn.
Kiếm Môn, trong quan sát của Lý Hạo, có hai vị Tam Dương, ngoài Hồng Nhất Đường ra còn có một vị nữ giới, không biết là vợ hay nhân tình của Hồng Nhất Đường, hay là đồ đệ?
Mặc kệ họ, Lý Hạo cũng không quá để ý.
Hai bên lúc này đang trong trạng thái liên thủ, có tới 4 cường giả Tam Dương, trong đó còn có sự tồn tại Tam Dương đỉnh phong như Luân Chuyển Vương của Diêm La.
Lúc này, mấy vị Tam Dương đều chưa ra tay... không, vị cường giả hệ Kim của Diêm La đã ra tay.
Ông ta đang chiến đấu với vị giáp đồng mà Lưu Long nói tới.
Những vị Tam Dương khác chủ yếu vẫn là đang quan sát.
Còn về giáp đen, lúc này đã đổ xuống không ít, còn có một số bị mấy vị cường giả hệ Thổ trấn áp!
Lý Hạo nhìn thấy Hổ Phách đó, tức Lý Đại Hổ, một quyền đánh ra như Thái Sơn áp đỉnh, trực tiếp trấn áp phong cấm một vị giáp đen vào trong một ngọn núi đất, cách ly nó.
Như vậy, vị giáp đen đó lúc đầu còn giãy dụa, dần dần lại không còn động đậy nữa.
Ánh mắt Lý Hạo khẽ động, tổ chức lớn đúng là hoàn toàn khác biệt.
Những tổ chức nhỏ trước đó cũng có không ít Nhật Diệu, lại bị một số giáp đen áp chế đến mức hoàn toàn không thể cử động, nhưng bây giờ, những kẻ này thực ra cường giả ra tay không nhiều, nhưng lại nhanh chóng phá vỡ trận thế liên thủ của hơn trăm vị giáp đen.
Từng vị giáp đen không ngừng bị trấn áp.
Rất nhanh, không phải bị phong ấn thì cũng là bị cách ly khỏi sự liên hệ với mặt đất, dần dần sức mạnh bắt đầu suy yếu.
Hai tổ chức lớn, cộng thêm những thành viên tổ chức nhỏ đã trốn thoát trước đó, lúc này nhân số cũng có bảy tám chục người, không ít hơn giáp đen bao nhiêu, lại có Tam Dương tọa trấn, trận chiến gần như là một chiều.
Những giáp đen cấp Nguyệt Minh này dần dần bị áp chế đến mức không thể ngẩng đầu, chớp mắt chỉ còn lại hơn mười vị giáp đen và vị giáp đồng kia đang chiến đấu.
Mà lần này, Kiếm Môn và Diêm La chỉ chết hơn mười người, so với trước đó thì mạnh hơn nhiều lắm.
Ba người Lý Hạo không dám thở mạnh.
Cũng may là võ sư, nếu không, ở khoảng cách gần như vậy, bọn họ cũng không dám lén nhìn.
Mạnh thật!
Lần này, ba người mới được chứng kiến sự mạnh mẽ của các tổ chức lớn.
Vị Tam Dương hệ Kim kia vẫn luôn cưỡng ép trấn áp vị giáp đồng kia, nhưng giáp đồng dù chỉ có thực lực Nhật Diệu, nhưng có giáp trụ trên người, cũng có ý nghĩa phòng ngự vô địch. Còn những người khác dùng thổ hệ phong cấm đều bị đánh nát trong chớp mắt, rất khó phong ấn được vị giáp đồng này.
Lúc này, phía sau, Luân Chuyển Vương hơi nhíu mày: "Chỉ là thực lực khoảng Nhật Diệu trung kỳ, thế mà đao kiếm khó thương, Tam Dương vậy mà cũng không có cách nào công phá giáp trụ này... Giáp trụ này cũng là bảo vật cấp Siêu Phàm rồi!"
Không nói gì khác, nếu tước đoạt được những giáp trụ này, lần này không lỗ, lãi to! Hơn trăm bộ giáp của giáp đen cũng không phải là tầm thường.
Nếu lấy ra ngoài, thậm chí có thể bồi dưỡng ra một tiểu đội mạnh mẽ, nhưng cảm giác có lẽ càng phù hợp với võ sư hơn!
Võ sư không có dao động siêu năng, giáp trụ này hình như cũng có tác dụng che giấu khí tức, cộng thêm thể chất mạnh mẽ... Nếu những giáp đen này đưa cho võ sư dùng...
Luân Chuyển Vương tâm tư xoay chuyển.
Hiện nay, võ sư vì có Viên Thạc mà có dấu hiệu ngóc đầu dậy, các tổ chức lớn thực ra cũng chưa bao giờ từ bỏ việc bồi dưỡng võ sư, chủ yếu vẫn là để bồi dưỡng hậu bị siêu năng.
Nhưng nếu võ sư đều được trang bị những bộ giáp này thì sao?
Giáp trụ có khả năng phòng ngự rất mạnh trước siêu năng!
Chỉ cần võ sư bên trong không bị đánh chết, một võ sư phá trăm có thể đối kháng với Nhật Diệu rồi.
Nói đoạn, ông ta thò tay chộp một cái, một binh lính giáp đen trực tiếp bị ông ta chộp vào trong tay.
Sự mạnh mẽ của Tam Dương đỉnh phong có thể thấy rõ.
Ông ta nắm trong tay, mặc cho binh lính giáp đen kia giãy dụa một hồi, dần dần mất đi động lực.
Ông ta quan sát kỹ một phen, khẽ nhíu mày: "Bên trong... không phải người?"
Hình như không phải người!
Cụ thể là gì ông ta không rõ, lúc này ông ta không tiện mở giáp đen ra, cưỡng ép mở cũng không phải không được, với thực lực của ông ta, đây chỉ là giáp trụ của binh lính cấp Nguyệt Minh, không chặn nổi đòn tấn công của ông ta.
Nhưng đây là bảo vật... khám phá di tích không phải là vì bảo vật sao?
Khi binh lính giáp đen này mất đi sự liên hệ với mặt đất, dần dần giáp trụ trở nên nhẹ bẫng, hình như mất đi sự chống đỡ vừa rồi.
Lúc này, Hồng Nhất Đường lên tiếng: "Luân Chuyển Vương, mở một bộ ra xem thử đi, thăm dò xem rốt cuộc là cấu tạo như thế nào mà có thể khiến những thứ này tồn tại mãi ở nơi đây!"
Luân Chuyển Vương cân nhắc một chút, gật đầu.
Trong tay hiện lên một đạo phong nhận.
Phong nhận mạnh mẽ, sức mạnh Tam Dương đỉnh phong, một đòn là cắt mở giáp đen một cách rất thuận lợi.
Trong tình huống Nguyệt Minh và Nhật Diệu không thể phá hủy, ông ta dễ dàng cắt mở bộ giáp này.
Khoảnh khắc này, không chỉ có bọn họ, Lý Hạo và những người khác cách xa cũng nhìn chằm chằm vào... dù nhìn không quá rõ ràng, nhưng bọn họ cũng rất tò mò, bên trong giáp trụ này rốt cuộc là gì?
"Hửm?"
Đúng lúc này, phía bên kia truyền đến một giọng nghi hoặc không chắc chắn.
Giọng của Hồng Nhất Đường cũng mang theo sự chấn động: "Khô cốt?"
Lời này vừa ra, mấy người Lý Hạo cũng chấn động trong lòng.
Khô cốt?
Thật sự có người bên trong sao?
Mà Luân Chuyển Vương cũng có chút ngạc nhiên: "Vậy mà... thực sự là binh lính! Nhưng là binh lính đã chết, cái này... tòa thành này trước kia thực sự dùng những bộ giáp này, những võ sư này làm binh lính sao?"
Thật không thể tin nổi!
Lúc này ông ta mở giáp ra, bên trong thực sự có người... nhưng là một bộ khô cốt đã mục nát, khi mở giáp ra, xương cốt đã theo gió hóa thành tro bụi.
Tan biến trong chớp mắt!
Khô cốt sở dĩ được bảo tồn là vì hiệu quả niêm phong của giáp trụ.
Lúc này mở giáp ra, những bộ xương này lập tức vỡ vụn.
Tuy nhiên, Luân Chuyển Vương lại nghiên cứu giáp trụ một chút, nhìn về phía Hồng Nhất Đường, ánh mắt Hồng Nhất Đường khẽ động, nhanh chóng nói: "Những thứ này, nếu Diêm La muốn thì đương nhiên thuộc về Diêm La... Nhưng tiếp theo nếu còn có bảo vật, Kiếm Môn cũng là một tổ chức, không thể tay trắng ra về, Luân Chuyển Vương thấy thế nào?"
Rõ ràng ông ta biết Luân Chuyển Vương đã để mắt đến những bộ giáp này.
Dù mất đi sự hỗ trợ của địa thế đặc biệt nơi đây, hình như không thể liên tục bổ sung năng lượng, nhưng chỉ riêng cấu tạo và độ bền của giáp trụ đã là bảo vật cực mạnh rồi.
Nếu có thể mô phỏng chế tạo ra, xây dựng một đội quân võ sư... quả thực không dám tưởng tượng.
"Được, đa tạ Hồng Kiếm Chủ!"
Luân Chuyển Vương nở nụ cười, dù đối phương muốn ông cũng không muốn cho, nhưng dù sao cũng là một vị Tam Dương, còn có nhiều vị Nhật Diệu ở đó, lúc này lại đang đối mặt với nguy hiểm như cổ thành, trở mặt không phải là chuyện tốt.
Hầu Tiêu Trần nói đúng, khi bọn họ nhìn thấy nguy hiểm bên trong, rất khó còn tâm tư giết chóc lẫn nhau nữa.
Chỉ riêng tiểu đội giáp trụ trăm người trước mắt này đã khiến bọn họ tổn thất không ít người.
Hai tổ chức lớn liên thủ, đại khái chết hơn mười người, nhưng trước đó tán tu cũng chết khoảng hai mươi người, chỉ một lát đã chết hơn ba mươi siêu năng rồi.
Mà lần này tổng cộng chỉ có khoảng 200 siêu năng tiến vào.
Đây mới chỉ là tiến vào tầng nông mà đã tổn thất một phần sáu sức mạnh, tuy người chết đa số là Nguyệt Minh, số ít là Nhật Diệu, nhưng ở bên ngoài đó đều là tinh nhuệ!
Lần này khám phá di tích, tới đây đều là sức mạnh đỉnh cao của toàn bộ lĩnh vực siêu năng Ngân Nguyệt.
Hồng Nhất Đường biết điều, vậy đương nhiên là tốt nhất.
"Diệu Thừa, tốc độ giải quyết vị giáp sĩ màu đồng này!"
Diệu Thừa, vị cường giả Tam Dương của Diêm La.
Nghe thấy lời Luân Chuyển Vương, ông ta vội vàng nói: "Đại nhân, tôi chỉ là không nỡ... làm hỏng bộ giáp này!"
Màu đồng, mạnh hơn!
Ông ta không phải không hạ được đối phương, chỉ là thực sự có chút không nỡ.
Ông ta là hệ Kim, giỏi tấn công nhất, một giáp sĩ màu đồng cấp Nhật Diệu trung kỳ ông ta vẫn có thể hạ được, nhưng dưới đòn tấn công mạnh, làm vỡ bộ giáp này thì không sửa chữa được thì sao?
"Cũng đúng..."
Luân Chuyển Vương nghĩ một chút, cũng không nỡ.
Siêu năng hệ Kim không giỏi về những thứ khác, trong mắt ông ta là hơi phế.
Tất nhiên ông ta không nói ra.
Khoảnh khắc tiếp theo, một luồng cuồng phong quét tới, vị giáp sĩ màu đồng kia vẫn đang chiến đấu, dường như không biết mệt mỏi, nhưng theo luồng cuồng phong quét qua, chớp mắt đã cuốn giáp sĩ lên không trung.
Mà những cơn gió này lại trong chớp mắt hóa thành từng sợi xích, trong chớp mắt khóa chặt vị giáp sĩ màu đồng này lại!
Cố định trên không trung.
Hành động này không hề bị tấn công từ trên không như trước, rõ ràng đòn tấn công trên không không tấn công những giáp sĩ này.
Giáp sĩ màu đồng không ngừng giãy dụa!
Nhưng vô ích.
Luân Chuyển Vương là sự tồn tại Tam Dương đỉnh phong, còn mang theo Nguyên Thần Binh, ở Ngân Nguyệt đã đứng ở đỉnh cao nhất.
Một bộ giáp trụ màu đồng của bách phu trưởng không thể làm gì được ông ta.
Rời khỏi mặt đất, năng lượng hình như mất đi nguồn gốc, dần dần sự giãy dụa của giáp trụ màu đồng bắt đầu trở nên yếu ớt.
Ngay lúc Luân Chuyển Vương cảm thấy đã giải quyết được vấn đề.
Khoảnh khắc tiếp theo, vị giáp sĩ màu đồng kia bỗng bùng nổ ra một luồng ánh sáng, trong chớp mắt, vị giáp sĩ màu đồng kia nổ tung!
"Hửm?"
Sắc mặt Luân Chuyển Vương thay đổi, nổ rồi?
Tự bạo?
Sao có thể!
Trong mắt ông ta, những binh lính này chỉ hành sự theo một số bản năng thời kỳ văn minh cổ, đã chết từ vô số năm trước, không tồn tại trí tuệ gì cả, chỉ là một số mệnh lệnh khiến bọn họ theo quân lệnh năm xưa mà tiêu diệt kẻ xâm nhập.
Nhưng hiện tại, ông ta đã bắt được nó, lại còn cắt đứt nguồn sức mạnh... sao lại có thể tự bạo?
Hơn nữa, bộ giáp mạnh mẽ vậy mà lại thực sự nổ tung như thế!
Đây là vì sao?
Trừ khi không phải binh lính tự bạo, mà là bản thân giáp trụ có khả năng đặc biệt nào đó, ví dụ như không nhận được sự bổ sung năng lượng sẽ tự động tiêu hủy.
Ông ta vội vàng quan sát những bộ giáp đen kia, thấy những giáp đen đó vẫn bình an vô sự, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Khẽ nhíu mày: "Giáp màu đồng, có lẽ là giáp trụ cao cấp, cho nên chủ nhân cổ thành năm xưa không muốn để giáp màu đồng lọt ra ngoài, mất đi sự bổ sung năng lượng sẽ tự hủy. Giáp đen năm xưa chắc chỉ là trang bị chế thức nên không cài đặt mệnh lệnh như vậy."
Nhãn quan ông ta vẫn có, nhanh chóng phán đoán nguyên nhân tự hủy.
Lần này thì có chút tiếc nuối.
Nói như vậy, lần này chỉ có thể mang theo một ít giáp đen về, còn giáp màu đồng... không biết có thể hủy bỏ mệnh lệnh như vậy hay không, mà tất cả những điều này có lẽ đều cần phải tiến vào nội thành.
Kẻ mạnh hệ Kim là Diệu Thừa lên tiếng: "Đại nhân, người của Tuần Dạ Nhân đã vào đây thám hiểm nhiều lần, liệu họ có sở hữu một số bộ Hắc Khải (giáp đen) không? Trước giờ họ chưa từng tiết lộ điều này."
Tuần Dạ Nhân, có sao?
Tuần Dạ Nhân có thể vào được vài lần, không thể nào không thu hoạch được gì.
Biết đâu họ cũng có!
Khéo mà Tuần Dạ Nhân đã âm thầm bồi dưỡng một nhóm võ sư, mặc những bộ giáp này, nếu quả thật như vậy... Tuần Dạ Nhân giấu nghề cũng sâu thật.
Họ chỉ mới vào một lần, nếu lúc này rút lui, chờ đến đêm cửa lớn mở ra, họ có thể mang đi cả trăm bộ Hắc Khải.
Phía Tuần Dạ Nhân tuy không tính là quá mạnh, nhưng cũng chẳng yếu. Nếu cứ lần lượt tới như vậy, dù chỉ là một tháng một lần, tính đến nay đã ba năm kể từ khi họ phát hiện ra di tích.
36 lần!
Dù không phải lần nào cũng thu hoạch được như thế, nhưng nếu lòng không quá tham lam, có lẽ họ đã thu được cả ngàn bộ Hắc Khải.
Nghĩ đến đây, bọn họ có chút kinh hãi.
Liệu có phải vậy không?
Nếu đúng là thế... thì Tuần Dạ Nhân giấu quá sâu rồi. Dù không có đủ võ sư để mặc, ba năm thời gian cũng đủ để bồi dưỡng ra một nhóm võ sư rồi.
Luân Chuyển Vương không nói gì, chỉ hồi tưởng lại một chút rồi mở lời: "Phân bộ Ngân Nguyệt của Tuần Dạ Nhân ta không rõ... nhưng... những bộ Hắc Khải này khiến ta liên tưởng đến một vài chuyện. Nghe nói ở miền Trung có một đội Hoàng gia Cấm vệ quân, toàn là võ sư trọng giáp! Năm xưa khi bình định thiên hạ, đội trọng giáp Cấm vệ quân này từng xuất hiện, càn quét vô địch. Các ngươi nói xem, Thiên Tinh hoàng thất năm xưa liệu có phải đã phát hiện ra một tòa di tích như thế này không?"
Lúc này, hắn đã nghĩ đến hoàng thất.
Năm xưa Thiên Tinh hoàng thất quật khởi rất nhanh, lập tức xây dựng một đội đại quân, trong đó quan trọng nhất chính là Hoàng gia Cấm vệ quân, mạnh mẽ vô biên. Trong thời đại mà siêu năng còn chưa trỗi dậy, võ sư của họ khi khoác lên mình trọng giáp gần như là càn quét vô địch!
Chẳng lẽ... tòa cổ thành này không phải là nơi duy nhất?
Tất nhiên, nếu đúng như vậy, cũng chứng tỏ tầm quan trọng của tòa cổ thành này. Họ không biết trong đó còn bao nhiêu Hắc Khải, nhưng nếu số lượng lớn, cứ từ từ mà mài.
Có lẽ, bọn họ cũng có thể tạo ra một đội đại quân.
Sự tồn tại đáng sợ!
"Không quản nữa, mang theo những bộ Hắc Khải này, tiếp tục tiến lên..."
"Đại nhân, còn phải tiến lên sao?"
Có người hỏi một câu.
Thu hoạch đã rất lớn rồi, nếu tiếp tục, liệu có gặp phải nhiều Hắc Khải hơn không?
Dù sao nhân số của họ cũng không quá đông.
Luân Chuyển Vương cân nhắc một chút: "Diệu Thừa, ngươi dẫn một số người đi thám thính. Chúng ta đợi Hồng Nguyệt và những người khác tới đây. Vào trước tuy thu hoạch được nhiều hơn, nhưng nguy hiểm cũng lớn hơn, cái giá phải trả quá đắt, đã chết không ít người. Cứ vài lần như vậy, sức mạnh của chúng ta tổn thất quá nhiều... Các ngươi đi trước phái vài người dò đường!"
Ít nhất phải nắm được một số tin tức.
Hắn lại nhắc nhở: "Chú ý, siêu năng cố gắng đừng dao động, đừng phát ra âm thanh và ánh sáng, nếu không sẽ thu hút sự chú ý của những bộ Hắc Khải này. Cuối cùng, đừng bay lên trời, đó mới là điều nguy hiểm nhất!"
Kẻ mạnh hệ Kim Tam Dương kia có chút do dự, nhưng vẫn nhanh chóng tuân lệnh.
Hắc Khải hay Đồng Khải, tạm thời vẫn chưa làm bị thương được hắn, nguy hiểm cũng không lớn đến mức đó, chỉ cần đừng chạy loạn, cứ trực tiếp xông vào nội thành là được.
Rất nhanh, hắn vung tay, dẫn theo bảy tám vị cường giả nhanh chóng đi sâu vào con phố, cẩn trọng từng chút một, không dám để thần bí năng tràn ra quá nhiều, tránh gây ra một cuộc vây quét quy mô lớn hơn.
Còn Hồng Nhất Đường cũng thì thầm vài câu, phía Kiếm Môn cũng có một số người đi ra ngoài.
Một vài tán tu còn sống sót cũng ánh mắt lấp lánh, rất nhanh lại có thêm vài người xông ra. Hai tổ chức lớn không ngăn cản, việc dò đường mà những kẻ này tự nguyện mạo hiểm thì càng tốt.
Trước đó nếu không có những người này quay về báo tin, bọn họ mạo muội bay lên trời, lần này không biết sẽ phải chết thêm bao nhiêu người nữa.
Cho nên có thể nói, đôi khi những tán tu này vẫn có tác dụng.
Còn về việc họ lấy được chút lợi ích... thì đã sao nào?
Thu hoạch cá nhân dù lớn đến đâu cũng không thể so với những tổ chức lớn như họ. Ví dụ như lần này, Diêm La dễ dàng thu hoạch được cả trăm bộ Hắc Khải.
Tất nhiên, Luân Chuyển Vương cũng không ngốc.
Hắn nhanh chóng mang theo những bộ Hắc Khải đó cùng những người còn lại rút lui khỏi quảng trường.
Một khi đã bước vào phạm vi này, có thể sẽ thu hút thêm nhiều Hắc Khải nữa tới. Tuy không sợ, nhưng hắn không biết đối phương rốt cuộc có bao nhiêu, nếu giết không hết, chẳng phải sẽ bị mài mòn dần dần sao?
Con phố lại trở nên yên tĩnh.
Chỉ là lần này, có thêm vài bóng người. Trong bóng tối, hai phe và đám tán tu, tổng cộng hơn 20 người đã tiến vào con phố này.
Trong đó, còn có một vị cường giả Tam Dương.
---❊ ❖ ❊---
Lúc này, Lý Hạo ba người đã rời khỏi nơi đó.
Trở lại con hẻm nhỏ, Lưu Long cảm thán một tiếng, hạ giọng: "Tam Dương... thật đáng sợ!"
Lúc này, hắn càng thêm khâm phục Viên Thạc.
Cùng là Đấu Thiên, người ta chém giết được Tam Dương, còn mình, khi thấy Diệu Thừa ở tầng thứ Tam Dương đối chiến với Thanh Đồng giáp sĩ, hắn liền biết mình không phải là đối thủ.
Đợi đến khi thấy Luân Chuyển Vương dễ dàng giam cầm Thanh Đồng giáp sĩ, hắn hiểu ra, đối phương giết mình có lẽ chỉ trong chớp mắt.
Khoảng cách quá lớn!
Thế mà Viên Thạc lại phá vỡ được khoảng cách đó. Nghĩ đến lúc trước mình tưởng rằng bước vào Đấu Thiên là có thể đứng ngang hàng với Viên Thạc... càng nghĩ càng tự ti, thôi bỏ đi, chênh lệch quá xa rồi.
Huống chi, Viên Thạc hiện tại đã bước vào tầng thứ Uẩn Thần.
Mà lúc này, Lý Hạo lại hạ giọng: "Đừng nói chuyện này nữa, lão đại, vừa rồi Diêm La phái người đi thám thính, ta đã thấy tên Lý Đại Hổ đó!"
Là một cường giả hệ Thổ, việc đối phương được phái đi thám thính là chuyện bình thường.
Vì cường giả hệ Thổ ở nơi này, nếu gặp phải Hắc Khải, vẫn có một số cách khắc chế, phong cấm đại địa, đối phương mất đi lực lượng chống đỡ, dù chỉ là Nhật Diệu sơ kỳ, Lý Đại Hổ cũng có nắm chắc để giải quyết Hắc Khải.
Lời vừa dứt, Lưu Long khẽ gật đầu, nhưng vẫn nói: "Ta thấy tên Diệu Thừa đó cũng đi cùng..."
"Vậy thì bám theo, đợi bọn họ tách ra!"
Lý Hạo nhỏ giọng: "Bọn họ không thể nào cứ tụ tập mãi được, chỉ cần không gặp nguy hiểm nữa, chắc chắn họ sẽ tách ra để tìm kiếm, vì đông người sẽ gây chú ý lớn hơn. Hơn nữa, dù là siêu năng hay võ sư, ai mà chẳng muốn tự mình tìm bảo vật? Bây giờ, ngoại thành của một tòa cổ thành đang mở rộng cửa với họ, lão đại nghĩ họ có thể nhịn được sao? Tên Diệu Thừa đó sẽ luôn dẫn theo đám người này à?"
Không thể nào!
Dù sao Lý Hạo thấy không quá khả thi.
Ánh mắt Lưu Long khẽ động, gật đầu: "Vậy thì bám theo bọn họ!"
Liễu Diễm bên cạnh lại có chút do dự: "Quá nguy hiểm, huống chi một khi nổ ra chiến đấu, sẽ thu hút Hắc Khải và những cường giả khác... chi bằng đợi Hồng Nguyệt, Tuần Dạ Nhân đều tiến vào đây..."
Lý Hạo lại nhanh chóng cắt ngang: "Không được, một khi người đông lên, đâu đâu cũng là người, ngược lại càng nguy hiểm hơn! Bây giờ, chỉ cần động tĩnh nhỏ một chút, họ sẽ tưởng đối phương đụng phải Hắc Khải! Vì Hắc Khải cũng giống chúng ta, chẳng có dao động siêu năng nào cả..."
Nghĩ đến đây, Lý Hạo có chút tiếc nuối: "Nếu có thể kiếm được ba bộ Hắc Khải, chúng ta giả làm Hắc Khải thì tốt hơn!"
Ánh mắt cậu lấp lánh: "Hay là... chúng ta đi kiếm ba bộ Hắc Khải trước đi?"
Có cách đối phó mà!
Trước đó, Luân Chuyển Vương đã cho họ gợi ý.
Chỉ cần cách ly bọn chúng với năng lượng đại địa là được, chỉ là không dễ để mở ra... không sao cả, cưỡng ép phá vỡ, không nói gì khác, thanh kiếm của mình chắc chắn có thể phá vỡ Hắc Khải.
Vỡ thì vỡ thôi!
Lời vừa dứt, Lưu Long cũng ánh mắt khẽ động, chỉ là nhắc nhở: "Chưa chắc đã có ích... nếu gặp phải Hắc Khải thật, có thể sẽ bị nhận ra. Nếu không, Tuần Dạ Nhân nếu lấy được, giả dạng trực tiếp, chẳng phải có thể trà trộn vào nội thành sao?"
Lý Hạo gật đầu, giữa các binh sĩ giáp sắt có lẽ có cách nhận diện.
Nhưng mà... chúng ta đâu phải để trà trộn vào nội thành, mà là giả làm Hắc Khải để giết người!
Không cần phải qua mặt những bộ Hắc Khải kia.
"Không quản nữa..."
Lý Hạo nhỏ giọng: "Cơ hội của chúng ta rất lớn, phía con hẻm sau, vài lần đều là một Hắc Khải đi tuần tra, phía trước này cũng vậy, cứ một tên đi tuần trước, rồi mới tới một đội 10 người! Chúng ta giải quyết hai tên Hắc Khải đi lẻ trước, rồi nghĩ cách kiếm bộ thứ ba... hình như mỗi con phố đều có Hắc Khải đi tuần, hơn nữa đều là một người đi lẻ, 10 người thành đội!"
Họ quan sát đã lâu như vậy, cũng thu hoạch được chút ít.
Tiểu đội 10 người thì không dễ giải quyết.
Chưa nói đến việc có đánh lại hay không, mấu chốt là một khi động tĩnh lớn, dẫn tới đại quân thì không hay.
Còn kẻ đi tuần dẫn đầu kia, có lẽ chính là để Hắc Khải thăm dò rủi ro. Những thứ này Lý Hạo cũng không quan tâm, Hắc Khải xuất động quy mô lớn cũng là để đi tìm Diêm La bọn họ thôi.
Lưu Long suy nghĩ một chút, cũng nhanh chóng đưa ra quyết định.
"Được!"
Liễu Diễm lúc này không có quyền lên tiếng.
Hai người đã quyết định thì không chậm trễ, nhanh chóng khom người, đi tới cuối con hẻm sau, chờ tên Hắc Khải đi tuần lẻ loi kia tới.
Còn về kế hoạch thì đã có sẵn.
"Lão đại, lát nữa ta sẽ bùng nổ địa thế, chấn động mặt đất, khiến Hắc Khải rời khỏi mặt đất! Còn việc huynh làm rất đơn giản, tấn công mạnh, đánh đối phương lên trời, cho đến khi đối phương mất đi sự hỗ trợ của mặt đất, hoàn toàn trở thành một bộ giáp thì chúng ta thành công! Chúng ta không phải siêu năng, không có kỹ năng hệ khống chế đặc thù nào, tất cả trông cậy vào huynh đấy!"
Một khi Lưu Long để đối phương chạm đất, thì công dã tràng!
Điều này rất thử thách khả năng khống chế của một võ sư.
"Trước đó, đám Diêm La ra tay, ta quan sát một chút, khoảng 1 phút sau Hắc Khải mới hoàn toàn mất đi khả năng kháng cự... hơn nữa, tiểu đội 10 người kia cũng sẽ tới sau khoảng 1 phút... cho nên, lão đại phải nghĩ cách đẩy nó về phía trước một đoạn... tốt nhất là kéo được vào trong hẻm!"
Lưu Long hít vào, mẹ kiếp, yêu cầu đối với mình ngày càng cao rồi!
Tuy nhiên suy nghĩ một chút, hắn nhanh chóng gật đầu: "Yên tâm!"
Hắc Khải chỉ là Nguyệt Minh, còn hắn là võ sư Đấu Thiên.
Dù có chút khó khăn nhưng vẫn làm được.
---❊ ❖ ❊---
Một lát sau.
Một bộ Hắc Khải bước những bước chân kiên định đi về phía họ.
Tuần tra bốn phương một cách máy móc.
Khi đối phương tới gần con hẻm, Lý Hạo phát động địa thế, khẽ giậm chân, không truyền ra âm thanh gì, nhưng mặt đất lại chấn động nhẹ. Lý Hạo có chút muốn thổ huyết, mặt đất ở đây chứa đựng năng lượng đặc biệt và cả lực phản chấn.
Suýt chút nữa chấn động khiến chính cậu thổ huyết!
Tuy nhiên cậu đã thử qua một chút, ảnh hưởng của thế vẫn có thể duy trì được.
Quả nhiên, bộ Hắc Khải trong chớp mắt bị chấn động khiến nó rời khỏi mặt đất một chút.
Đúng lúc này, Lưu Long như một con báo săn, trong nháy mắt lao ra, tốc độ cực nhanh, đấm một cú như đạn pháo, đánh bay Hắc Khải lên không trung.
Mà việc này lại cần khả năng khống chế cực mạnh.
Lưu Long cũng kinh hồn bạt vía, may mà Hắc Khải không biết kêu.
Lưu Long cố gắng để nắm đấm được bao bọc bởi sóng biển, như vậy có thể khiến âm thanh nhỏ hơn một chút.
Hắn cũng không dám bay lên, chỉ có thể chờ đối phương rơi xuống, rồi cẩn thận từng chút một, bồi thêm cho đối phương một cú.
Lúc này, giống như quả bóng rơi xuống, không thể để quả bóng chạm đất, nhưng cũng không thể đánh mạnh quá khiến nó bay chệch quỹ đạo đã định. Nếu không, một khi rơi về phía đầu bên kia con phố, rất nhanh sẽ đụng phải tiểu đội kia.
Lưu Long cũng đánh trong tâm trạng kinh hồn bạt vía.
Ngay lúc hắn liên tục đánh, Hắc Khải đột nhiên giãy giụa một cái, hơi lệch khỏi quỹ đạo ban đầu, rơi về phía sau, Lưu Long kinh hãi.
Đúng lúc này, Lý Hạo lao tới, cũng tung một cú đấm, "bộp" một tiếng, đánh Hắc Khải trở lại quỹ đạo cũ.
Cả hai đều mồ hôi nhễ nhại!
Âm thanh giòn giã vang vọng trong con phố tĩnh lặng, truyền đi khá xa.
Lý Hạo nuốt nước bọt, Lưu Long đợi Hắc Khải rơi xuống lần nữa, không nói hai lời, một tay túm lấy đầu đối phương, lập tức kéo mạnh, kéo vào trong hẻm nhỏ.
Lý Hạo cũng kinh hồn bạt vía, vội vàng chạy theo vào.
Hai người vào hẻm nhỏ, điên cuồng đánh đối phương lên trên.
Thời gian trôi qua từng chút một...
Hắc Khải dần dần mất đi khả năng kháng cự...
Khoảnh khắc tiếp theo, Lý Hạo và Lưu Long, một người ôm chân, một người ôm đầu, đè chặt Hắc Khải xuống, không nhúc nhích, chờ đợi điều gì đó.
Quả nhiên, tiếng bước chân lại truyền tới.
Một tiểu đội đi ngang qua con hẻm nơi họ đang ẩn náu.
Đợi một lúc, tiếng bước chân dần xa, cả hai lúc này đều mồ hôi đầm đìa.
Mà bộ Hắc Khải đang ôm đã mất đi động tĩnh.
Lý Hạo nở nụ cười, Lưu Long cũng cười theo.
Xong xuôi bộ thứ nhất!
Lý Hạo cẩn thận sờ soạng, thứ này dường như là một khối thống nhất, không biết làm sao để chui vào, có lẽ có cách đặc biệt nào đó, nhưng lúc này không phải lúc tìm cách.
Cậu cầm Tinh Không Kiếm trong tay, suy nghĩ xem cắt từ đâu để sau khi cắt xong vẫn có thể mặc bình thường mà không bị bung ra khi chiến đấu.
"Cắt từ đũng quần đi!"
Lưu Long nhỏ giọng: "Cắt một đường, chui vào! Võ sư chúng ta tuy không cố ý co xương, nhưng thực sự muốn co xương cũng không phải không được... đũng quần không ai chú ý tới, kín đáo hơn một chút!"
Cắt một đường từ đũng quần rồi chui vào, như vậy sẽ không quá lộ liễu.
Lý Hạo suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
Cái này được.
Rất nhanh, cậu "xoẹt" một tiếng, cắt trên bộ giáp. Quả nhiên, độ sắc bén của Tinh Không Kiếm là không cần bàn cãi, bộ giáp mà Nhật Diệu cũng không phá nổi dưới lưỡi kiếm của cậu vẫn nhanh chóng bị cắt ra một đường.
Lưu Long không nói gì, trong lòng đã sớm có đánh giá.
Đây mới là kiếm của Lý gia!
Sắc bén vô cùng!
Lý Hạo cắt bộ giáp ra, cũng thấp thoáng nhìn thấy bạch cốt, trong nháy mắt hóa thành tro bụi, biến mất trong bộ giáp.
Đối với những binh sĩ thời đại cổ xưa này, Lý Hạo cũng không có cảm xúc gì quá nhiều. Họ trung thành chấp hành mệnh lệnh năm xưa, quả không hổ là quân nhân, tiếc là hiện tại Lý Hạo cũng cần Hắc Khải.
Cậu không có thời gian để bi thương cho những người cổ đại này. Lý Hạo nhìn lại mình, rồi nhìn Lưu Long, phát hiện vóc dáng Lưu Long phù hợp với bộ Hắc Khải này hơn.
"Lão đại, huynh chui vào đi!"
Lưu Long chửi thầm một tiếng, vẫn ngoan ngoãn nâng bộ Hắc Khải lên, đầu bắt đầu chui vào đũng quần bộ Hắc Khải, trong quá trình đó, xương cốt hắn kêu lạo xạo.
Một lát sau, Lưu Long cố sống cố chết chui được vào trong.
Tuy nhiên hai chân vẫn còn lộ ra ngoài.
Lại qua một lúc, Lưu Long bắt đầu thử co chân vào, thử một hồi lâu mới nhét được hai chân vào trong, tuy nhiên đường cắt dưới đũng quần lại bị toạc rộng ra thêm chút.
Mặc xong bộ giáp, Lý Hạo cẩn thận quan sát một chút... chỉ cần không cố ý nhìn vào phần đũng quần thì cũng không thấy gì bất thường lắm.
Chỉ là trong quá trình mặc, Lưu Long đã làm rách quần của chính mình, Lý Hạo không nhịn được nhỏ giọng nhắc nhở: "Lão đại, hai chân huynh vẫn còn hơi trắng kìa, trong bóng tối hơi chói mắt!"
Đũng quần có một vết rách, cũng không biết làm sao để khâu lại, hai bên đùi trong có thể thấy một chút màu trắng.
Chân của Lưu Long... vẫn còn hơi trắng thật.
Lưu Long chửi đổng một tiếng, âm thanh truyền ra từ trong bộ giáp nghe vô cùng yếu ớt.
Lý Hạo cũng không quản chuyện này, cậu suy nghĩ một chút, chạy ra xa, quệt một ít tro đen ở chân tường, nhanh chóng quay lại bôi lên cặp đùi trắng của Lưu Long.
Như vậy thì cũng không còn quá lộ liễu nữa.
Còn Lưu Long, thử vung nắm đấm một cái, có chút cảm thán: "Bộ giáp này nhìn thì kiên cố, bên trong lại vô cùng linh hoạt, mềm mại. Văn minh cổ đại thật không thể tin nổi, không hề ảnh hưởng đến việc phát huy sức mạnh của võ sư!"
Bộ giáp kiên cố đôi khi thực ra lại là một loại trói buộc.
Nhưng lúc này, nó lại không ảnh hưởng đến việc hắn phát huy sức mạnh, Lưu Long cũng có chút chấn động, trong thời kỳ văn minh cổ đại, những kỹ nghệ này thực sự đã đạt đến đỉnh cao!
"Đừng cảm thán nữa, đi kiếm thêm một bộ nữa!"
Lý Hạo không có thời gian để nói chuyện này với hắn. Thời gian Hồng Nguyệt và Diêm La bọn họ vào đây không chênh lệch nhiều, có lẽ rất nhanh thôi, nơi này sẽ tụ tập đông đảo siêu năng giả, cứ kiếm đủ ba bộ giáp trước đã.
Còn việc Diêm La bọn họ có giả làm Hắc Khải hay không... chỉ cần họ nỡ phá hoại là được. Hơn nữa, bộ giáp này cảm giác không phù hợp để siêu năng giả mặc, siêu năng giả mặc vào có lẽ sẽ bị cách ly thần bí năng.
Mặc dù Lý Hạo chưa thử, cũng không phải siêu năng giả, nhưng trước đó các đòn tấn công siêu năng rõ ràng đều không xuyên qua được bộ giáp, bên ngoài không xuyên qua được thì bên trong xuyên qua được sao?
Chưa chắc!
Trừ khi để một số võ sư giả dạng... nhưng vài tổ chức lớn, võ sư mạnh nhất mà Lý Hạo biết là con gái của Hồng Nhất Đường, tồn tại hậu kỳ Phá Bách, cậu không hề lo lắng. Những người khác, dù là Hồng Nhất Đường, hiện tại đều đã là siêu năng giả rồi.
Cho nên Lý Hạo lúc này không lo sẽ gặp phải Hắc Khải giả dạng tương tự... thực sự gặp phải thì những kẻ đó chính là tự tìm đường chết. Phía họ có Lưu Long là Đấu Thiên, đối phương dù là Tam Dương giả trang, bị Hắc Khải hạn chế siêu năng thì chỉ có con đường nộp mạng.
Lý Hạo mấy người bắt đầu cuộc đi săn lần thứ hai.
Lần này có kinh nghiệm nên càng thuận tay hơn, không lâu sau đã có bộ giáp thứ hai.
Lần này Lý Hạo đưa cho Liễu Diễm, chủ yếu là vì người này quá lùn, Lý Hạo sợ mình chui vào thì nửa cái chân còn ở ngoài.
Còn bộ thứ ba khó kiếm hơn vì họ phải đi tới con phố nơi Diêm La và Diệu Thừa đang ở để bắt tên tuần tra đi lẻ kia.
Ba người, hai người mặc Hắc Khải, cùng nhau chạy về phía một con phố phía trước.
Mà lúc này, ở ngoại thành cũng thấp thoáng xảy ra một vài tiếng động, e là đã có siêu năng giả đụng phải Hắc Khải.
Mấy người đều không có tâm trí để ý, cứ ngụy trang cho tốt trước đã.
---❊ ❖ ❊---
Việc kiếm được bộ giáp thứ ba đầy kích thích.
Ba người vừa giải quyết xong bộ thứ ba thì có vài siêu năng giả nhanh chóng chạy tới, may mà mấy người chạy nhanh nên không bị đối phương nhìn thấy. Tuy nhiên, lúc này trên phố đã dần có thêm nhiều siêu năng giả.
Rõ ràng là trong lúc họ đối phó với Hắc Khải, có lẽ đám người Hồng Nguyệt cũng đã tới, đại quân không vào nhưng cũng đã phái người vào thám hiểm.
Vài phút sau.
Trên phố có thêm ba vị Hắc Khải giáp sĩ.
Hơi có chút gượng gạo, động tác của ba người không được tự nhiên lắm, tiếng bước chân đôi khi cũng không đồng nhất, so với Hắc Khải chính quy thì có chút khác biệt.
Nhìn kỹ có thể thấy, ở phần đũng quần dường như đều bị rách.
Tuy nhiên, đây đã là cách ngụy trang tốt nhất mà họ nghĩ ra được.
Ba bộ Hắc Khải... cũng lạc quẻ so với những bộ Hắc Khải khác. Người ta không phải đi lẻ thì cũng là một đội 10 người, chỉ có họ là trông hơi đặc biệt. Tuy nhiên những người khác cũng không biết, Lý Hạo tin rằng họ sẽ không đoán ra được điều gì.