Trang web Phiêu Thiên Văn Học, giới thiệu sách, giá sách của tôi, thêm vào giá sách, thêm vào dấu trang, đề cử sách, sưu tầm sách.
Chọn màu nền: Chọn cỡ chữ: font1 font2 font3 Phồn thể
Tinh Môn: Chúa tể thời gian - Chương 183: Lần lượt xuất hiện (Cầu đăng ký, cầu vé tháng)
Trở về trang sách
Trận chiến ở Bắc Hải, tin tức lan truyền nhanh chóng.
Lý Hạo vừa đi, tứ phương tám hướng, các tổ chức có hệ thống truyền tin đều nhận được tin tức ngay lập tức.
---❊ ❖ ❊---
Sâu trong Tây Hải, một hòn đảo cô độc lơ lửng, trên đảo tựa như có tiên sơn sừng sững.
Lúc này, một tồn tại khí tức mạnh mẽ đang luyện quyền trên núi.
Đợi cho một vị cường giả nhanh chóng phá không tới, đứng lại ở vòng ngoài.
Vị cường giả đang luyện quyền dừng động tác lại.
“Sơn chủ!”
Người đến cúi đầu hạ mi, trong tay dâng lên một miếng ngọc bội.
Phù Đồ Sơn chủ liếc nhìn hắn, giọng điệu bình thản: “Xích Vũ chết rồi, phải không?”
Sắc mặt người nọ biến đổi, không dám nói nhiều, cúi đầu đáp: “Chết rồi.”
“Quang Minh Kiếm giải phong đã lâu, e là không làm được chuyện này, vị võ sư nào của Ngân Nguyệt đã ra tay?”
“Địa Phúc Kiếm và Ma Kiếm.”
Lão nhân khẽ gật đầu, Địa Phúc Kiếm... cũng không nằm ngoài dự đoán.
Nhưng Ma Kiếm... là Lý Hạo sao?
Hai vị kiếm khách đi cứu Quang Minh Kiếm ư?
“Đám võ sư Ngân Nguyệt này...”
Phù Đồ Vương lắc đầu, không biết muốn nói gì, nên nói gì.
Một lúc lâu sau, cầm lấy miếng ngọc bội, xem xét kỹ lưỡng rồi cười khẽ: “Ba người một chó, liên thủ lại vậy mà đánh cho Bắc Hải rung chuyển, con chó đó chắc là có huyết mạch cổ yêu. Ma Kiếm Lý Hạo này... cũng không hổ danh là đệ tử của Viên Thạc.”
Về phần cái chết của người đệ đệ Xích Vũ, hắn dường như không quá để tâm.
“Sơn chủ, Xích Vũ đại nhân...”
“Quá tham lam, chết cũng là tự chuốc lấy.”
Phù Đồ Vương bình thản nói: “Truy Phong Hài của Quang Minh Kiếm dễ cướp như vậy sao? Ta đã bảo hắn rồi, nơi đó cách Ngân Nguyệt quá gần, rất dễ gây chú ý cho một số người, dẫn đến việc võ sư Ngân Nguyệt ra tay. Hắn không tin, cũng không nghe, hắn đi chịu chết, ta đã sớm dự liệu được, nhưng khuyên không được thì đành mặc kệ thôi!”
Cường giả thuộc hạ hơi biến sắc.
Sơn chủ đã sớm dự liệu được sao?
Phù Đồ Vương không nói thêm gì nữa mà chìm vào hồi ức, một lát sau lắc đầu, xóa bỏ ký ức trong đầu.
Địa Phúc Kiếm, Ma Kiếm...
Nhìn từ tư liệu, Địa Phúc Kiếm cũng đã đi đến cực hạn rồi, chỉ không biết Siêu Năng Tỏa đã lấp đầy bao nhiêu cái.
Năm cái?
Sáu cái?
Hay nhiều hơn?
Giải phong chiến lực không phải ai cũng làm được, cũng không phải võ sư nào cũng có thể, cần phải bão hòa Siêu Năng Tỏa trước. Cụ thể bão hòa bao nhiêu cái thì khó mà phán đoán.
Quang Minh Kiếm, Địa Phúc Kiếm, Hầu Tiêu Trần, Hoàng Vũ...
Trong lòng Phù Đồ Vương thoáng hiện lên từng cái tên, đều đã đi đến bước này rồi sao?
Đám người Ngân Nguyệt này quả thực đáng sợ.
Còn cả Viên Thạc, đã biến mất không dấu vết.
Viên Thạc... ngươi lại đi đâu rồi?
Phù Đồ Vương thầm nghĩ, cuối cùng thở dài một tiếng, cất lời: “Không cần quản nữa, bảo đệ tử trong môn cũng đừng đến Ngân Nguyệt tự tìm phiền phức, nếu không có nắm chắc mười phần thì đừng giao phong với đám người này.”
“Rõ!”
Người nọ nhanh chóng lĩnh mệnh, nghĩ ngợi một chút rồi ngập ngừng nói: “Sơn chủ, Xích Vũ đại nhân bị giết, chúng ta...”
Chẳng lẽ không quản không hỏi chút nào sao?
Thế thì uy danh của Phù Đồ Sơn chẳng phải mất hết rồi sao?
“Diêm La, Phi Thiên, Bình Nguyên Vương phủ đều có người tử trận, xui xẻo nhất vẫn là Định Quốc Công phủ. Lão già đó, con trai cháu trai lần lượt bị giết, tám vị tướng quân bị giết mất năm người, nếu muốn liều mạng thì cũng là lão ta trước!”
Phù Đồ Vương vô cùng bình thản: “Nay ám lưu cuồn cuộn, ai muốn là kẻ đầu tiên khai chiến với Ngân Nguyệt? Đám người Ngân Nguyệt đó từ lâu đã không cam lòng làm cừu đợi giết, tất cả đều đang phản kích. Hầu Tiêu Trần vào Trung Bộ, Thiên Kiếm khai sáng Thiên Kiếm Thần Sơn, tung tích Bá Đao đã hiện ra... Những người này đều đang liều mạng, lúc này ra tay trước chính là tự tìm phiền phức!”
Cừu đợi giết, phản kích...
Những từ ngữ này khiến thuộc hạ có chút nghi hoặc.
Phù Đồ Vương lại không nói thêm.
Ai hiểu thì đương nhiên hiểu, không hiểu thì... đành chịu.
Trên mảnh đại địa đó chôn giấu quá nhiều bí mật, các cường giả đều đang hổ nhìn chằm chằm, võ sư Ngân Nguyệt lại không muốn kẻ khác nhúng tay vào. Lần thăm dò trước đã bắt đầu bằng việc hàng ngàn siêu năng giả bị chôn vùi.
Đây đúng là chỉ mới bắt đầu, cũng đại diện cho việc Ngân Nguyệt không muốn chia sẻ mảnh thánh địa này!
Phù Đồ Vương đã sớm dự liệu, đám người Ngân Nguyệt đó đấu nội bộ hạng nhất, đấu ngoại bộ cũng hạng nhất.
Há lại cam lòng chắp tay nhường thánh địa này cho kẻ khác?
Võ sư Ngân Nguyệt biết tình hình đều đang điên cuồng phản kích, Hầu Tiêu Trần vào Trung Bộ chính là sự khởi đầu của phản kích, hy vọng có thể thiết lập phòng tuyến đầu tiên bên ngoài Ngân Nguyệt.
Nhưng... đâu có đơn giản như vậy!
Cùng với việc ngày càng có nhiều cường giả đối mặt với điểm nút thắt cổ chai, Ngân Nguyệt... sớm muộn gì cũng sẽ bị phá vỡ phòng tuyến này.
Thời gian trôi qua, siêu năng cũng tiến bộ nhanh chóng, hiện nay cường giả thời kỳ lột xác ngày càng nhiều, có lẽ Ngân Nguyệt có cách tốt hơn để họ bước ra bước đó.
Ý niệm hiện lên, Phù Đồ Vương xua tay: “Xuống đi, Trung Bộ hiện tại mới là nơi các ngươi rèn luyện, Ngân Nguyệt... tạm gác lại đi!”
“Rõ!”
Người nọ không dám nói nhiều, nhanh chóng rời đi.
Phù Đồ Vương tiếp tục luyện quyền, nhưng tâm trí có chút không yên.
Trong đầu lại hiện lên Ngân Nguyệt, hiện lên rất nhiều người.
Là khôi thủ võ lâm phía Tây, năm xưa hắn bước vào cấp độ Đấu Thiên, được ca tụng là Lục Địa Thần Tiên, càn quét một đường, bước vào võ lâm Ngân Nguyệt, đối với cái gọi là thánh địa võ lâm này, hắn khinh thường ra mặt.
Mà sự thật lại khiến người ta nhục nhã, khó quên cả đời.
Võ lâm Ngân Nguyệt không có võ sư Đấu Thiên nào ra nghênh chiến hắn.
Chỉ có Viên Thạc đang nổi danh, biết khôi thủ võ lâm phía Tây đến, liền hứng thú bừng bừng hẹn chiến với hắn. Phù Đồ Vương đương nhiên khinh thường, thậm chí không muốn tiếp chiến...
Kết quả, người nọ chủ động tìm đến cửa.
Hai bên giao chiến một hồi, sức mạnh Đấu Thiên của hắn vậy mà không địch lại Viên Thạc, bị bẻ gãy cả hai tay. Vì xung đột ngôn từ, Viên Thạc còn sỉ nhục hắn một phen, cạo trọc tóc hắn, khiến hắn trở thành một "Phù Đồ" thực thụ, treo trên giới bia.
Ngày đó, hắn muốn chết.
Nhưng cuối cùng, hắn vẫn gánh chịu được, và... sống đến tận bây giờ.
“Viên Thạc...”
Phù Đồ Vương bỗng cười, tốt lắm!
Ngươi còn sống, thực ra rất tốt.
Thậm chí hy vọng Viên Thạc mạnh hơn, mạnh hơn nữa. Ngươi còn sống, ta mới cảm thấy nỗi nhục của đời mình vẫn luôn tồn tại, kích thích ta mài giũa tiến lên, dù khổ dù mệt cũng không quên được sự nhục nhã và cảm giác xấu hổ ngày đó.
Phù Đồ Thần Sơn ngày nay trở thành một trong bảy đại thần sơn, ngươi Viên Thạc có công không nhỏ!
Không ngờ gần đây ngươi biến mất, đệ tử của ngươi lại không an phận rồi.
Cầm trong tay thần kiếm nhà họ Lý, e là rất nhanh cũng sẽ như ngươi, trở thành kẻ thù của vạn người.
---❊ ❖ ❊---
Phù Đồ Thần Sơn vô cùng yên tĩnh.
Trung Bộ.
Cuối một khu phố phồn hoa là một tòa vương phủ quy mô tráng lệ.
Bình Nguyên Vương phủ.
80 năm trước, vương phủ là thánh địa.
Ngày nay, uy danh vương phủ đã không còn như trước. Cửu Ty hạn chế hoàng thất, ngay cả Bình Nguyên Vương, một trong chín vị vương gia của hoàng thất, hiện nay cũng vô cùng khiêm tốn. Ngoài việc thành lập Võ Vệ Quân mấy chục năm trước, sau đó không có động tĩnh gì lớn.
Trong vương phủ.
Một trung niên diện mạo uy nghiêm đang uống trà, ngồi ngay ngắn trên ghế gỗ.
Nghe tin tức từ cơ quan tình báo truyền đến, ông ta đặt chén trà xuống, thở dài một tiếng: “Càn Phong chết rồi... Ta vốn nghĩ hắn đã bước vào thời kỳ lột xác, có lẽ là một cơ hội đột phá, đáng tiếc... đáng hận!”
Đáng tiếc, Càn Phong trung thành nhiều năm đã chết.
Đáng hận, đám nghiệt chướng Ngân Nguyệt đó ngày càng mạnh, mà ai cũng còn sống.
Bình Nguyên Vương khẽ lắc đầu, một lúc lâu sau mới cất lời: “Đi bảo Hoàng Vũ, bảo Ngân Nguyệt đưa thi thể Càn Phong về, an táng tử tế!”
“Vương gia!”
Trong đại sảnh, mấy vị tướng quân đứng sừng sững, có người bi phẫn không thôi: “Càn tướng quân bị giết, chúng ta không cam tâm...”
“Thì cũng phải nhịn!”
Bình Nguyên Vương lắc đầu: “Lúc này chưa phải lúc. Cường giả Ngân Nguyệt không phải chỉ một hai người này, mà là rất nhiều người! Vương phủ một khi là bên đầu tiên phát động chiến tranh, kết quả cuối cùng... có lẽ là vương phủ diệt vong, dù vậy, đám người Ngân Nguyệt đó cũng chưa chắc đã chết... Chỉ có đợi! Đợi ngày càng nhiều người bước vào thời kỳ lột xác, đều phải tìm cách đột phá... Tin tức vùng đất Ngân Nguyệt có thể đột phá sẽ truyền ra ngoài, khi đó mới là lúc tấn công tiêu diệt võ lâm Ngân Nguyệt một mẻ!”
Nói đến đây, ánh mắt ông ta lạnh lẽo: “30 năm trước, ta đã biết đám người võ lâm Ngân Nguyệt này sớm muộn gì cũng là tai họa! Vốn muốn dùng di chế di, dùng man chế man, cuối cùng vẫn thất bại... Đến nay, cũng đã lộ ra sự nguy hại của võ lâm Ngân Nguyệt.”
Những năm trước, ông ta đã biết đám người này là tai họa.
Đáng tiếc, quyền lực hoàng thất vẫn bị kìm kẹp quá lớn, Cửu Ty đối với việc bọn họ càn quét võ lâm Ngân Nguyệt cũng chỉ mở một mắt nhắm một mắt, không ủng hộ, không phản đối, nhưng cũng không cung cấp bất kỳ sự thuận tiện nào.
Nay không biết phía Cửu Ty có hối hận hay không.
Bình Nguyên Vương thầm hừ lạnh, vùng đất Ngân Nguyệt ai cũng muốn đoạt, nhưng Ngân Nguyệt e là một chốc một lát cũng khó mà chiếm được!
Tuy nhiên, muốn định đỉnh thiên hạ này mà không trấn áp Ngân Nguyệt trước thì e là không được.
Không trấn áp Ngân Nguyệt thì làm sao có được những lợi ích đó, làm sao tấn cấp lên tầng thứ cao hơn, làm sao tái định thiên hạ?
Hầu Tiêu Trần, những người như các ngươi nghĩ vẫn còn đơn giản quá.
Những bá chủ có chí hướng tranh đoạt Nhân Vương sớm muộn gì cũng sẽ giết vào Ngân Nguyệt, không bình định Ngân Nguyệt thì làm sao thành Nhân Vương?
---❊ ❖ ❊---
Ngày hôm đó, Bắc Hải Tam Kiếm ra tay, làm rung chuyển bốn phương.
Hầu Tiêu Trần vừa bước vào tổng bộ Tuần Dạ Nhân không lâu cũng nhận được tin tức ngay lập tức. Nhìn thoáng qua những người đang dự tiệc chào mừng, thấy không ít người cúi đầu xem tin nhắn, không khỏi bật cười.
Tổng bộ Tuần Dạ Nhân có không ít bộ trưởng.
Một chính chức, chín phó chức.
Tính cả Hầu Tiêu Trần là tròn mười vị phó chức.
11 vị cường giả cấp bộ trưởng.
Mà trong đó, người thu hút ánh nhìn nhất đương nhiên là Hoàng Long danh tiếng lẫy lừng, nhưng Hầu Tiêu Trần không nhìn hắn nhiều mà liếc nhìn vị chính bộ trưởng trông như tượng Phật phía trước.
Vị này danh tiếng ngược lại không lớn bằng Hoàng Long, luôn không mấy nổi bật, bị Hoàng Long kìm kẹp rất dữ.
Tuần Dạ Nhân xuất thân từ Tuần Kiểm Ty, theo lý mà nói, bộ trưởng kiêm nhiệm phó ty trưởng Tuần Kiểm Ty là bình thường, nhưng phó bộ trưởng cũng kiêm nhiệm... điều này có chút ý tứ châm ngòi cân bằng. Rõ ràng sau lưng Hoàng Long còn có người ủng hộ, có lẽ chính là phía Tổng ty Tuần Kiểm Ty. Và mục đích là để kìm kẹp vị bộ trưởng này.
Hầu Tiêu Trần vẫn đang nhìn vị đó, bên cạnh có người lên tiếng: “Chúc mừng Hầu lão đệ, hậu sinh khả úy, đệ tử của Viên Thạc hình như đã đảm nhiệm phó bộ trưởng Tuần Dạ Nhân Ngân Nguyệt, vừa nhận được tin báo, cậu ta đã tiêu diệt một đám phỉ khấu ở Bắc Hải, nhìn thực lực e là không kém mấy tên nhóc ở tổng bộ là bao...”
Phỉ khấu.
Không ai nói ra thân phận thật của đám người đó, đều gọi là phỉ khấu.
Lý Hạo bọn họ chết rồi cũng là phỉ khấu.
Nhưng lúc này, Hoàng Long uy nghiêm đang ngồi ở ghế trên lại hừ lạnh một tiếng: “Xem thường pháp kỷ! Tiêu diệt phỉ khấu thì cũng thôi đi, tin tức ta nhận được là Lý Hạo thân là Tuần Dạ Nhân lại giết Từ Trấn của Định Quốc Công phủ! Hoàng thất dù đã lui về sau màn nhưng vẫn là huân quý của Tinh triều, Định Quốc Công phủ cũng là huân quý được Cửu Ty công nhận. Lý Hạo này cũng như sư phụ hắn, đều là kẻ coi thường vương pháp. Tuần Dạ Nhân thành lập mục đích ban đầu là để đối phó với những kẻ này... kết quả hắn lại biết pháp phạm pháp, phớt lờ pháp kỷ! Quang Minh Kiếm vào Định Quốc Công phủ làm nô, lại còn phản chủ giết chủ, hung đồ như vậy mà lại dẫn đến việc Tuần Dạ Nhân giải cứu...”
Trong chốc lát, mọi ánh mắt đổ dồn vào Hầu Tiêu Trần.
Đến rồi!
Mọi người biết Hoàng Long chắc chắn không muốn Hầu Tiêu Trần đứng vững gót chân. Quả nhiên, vừa mới tới, vẫn còn đang tiệc chào mừng mà đã bị Hoàng Long trách móc.
Hoàng Long nhìn Hầu Tiêu Trần: “Hầu phó bộ trưởng, Lý Hạo biết pháp phạm pháp, ông là tuần kiểm cũ, cũng là Tuần Dạ Nhân lão làng, ông nói xem người này nên xử lý thế nào?”
Hầu Tiêu Trần bình thản nói: “Tôi vẫn nên tránh hiềm nghi thì hơn, hỏi ý kiến bộ trưởng đi. Không được thì hỏi ý kiến mọi người...”
Nói đến đây, ông ta cười: “Không được thì bãi chức Lý Hạo, cũng không đến mức phải bắt về quy án chứ? Tôi rời khỏi đó rồi, giờ cũng chẳng có ai nghe tôi... Hay là Hoàng phó bộ trưởng sai người đi bắt Lý Hạo đi, tôi cũng chẳng có ý kiến gì, những hung đồ này đúng là đáng chết!”
Hoàng Long nhíu mày, lạnh lùng nói: “Vậy nếu để Hầu phó bộ trưởng đi bắt người này thì sao?”
“Được thôi!”
Hầu Tiêu Trần cười: “Vậy tôi lập tức dẫn người đi Ngân Nguyệt bắt Lý Hạo, bao gồm cả mấy người Địa Phúc Kiếm, nhưng bọn họ thực lực mạnh mẽ, tổng bộ cần hỗ trợ nhất định, cho tôi một năm, tôi nhất định bắt bọn họ quy án!”
“...”
Im lặng.
Khó khăn lắm mới đưa được Hầu Tiêu Trần tới đây, để ông ta về... chẳng phải là thả hổ về rừng sao?
Lão nhân vẫn luôn không lên tiếng khẽ ho một tiếng, cất lời: “Được rồi, chuyện này cứ thế bỏ qua đi! Phía Định Quốc Công phủ... đến tận bây giờ cũng không công khai thừa nhận người chết là người của họ, cũng không báo án, chúng ta cũng không có tư cách tham gia vào, cứ mặc bọn họ thôi.”
Lão nhân cho cả hai bên một bậc thang, rồi nói tiếp: “Tiêu Trần mới tới, chưa hiểu rõ tình hình bên này. Tổng bộ Tuần Dạ Nhân ngoài chúng ta những bộ trưởng này, còn có năm vị đô đốc, thống quản năm phương Đông Tây Nam Bắc Trung. Bắc phương đô đốc từ trước đến nay đều do bộ trưởng Hoàng Long kiêm nhiệm... Tiêu Trần xuất thân từ Ngân Nguyệt phương Bắc, mới chân ướt chân ráo đến, không hiểu rõ các khu vực khác, Hoàng bộ trưởng...”
Lão nhìn về phía Hoàng Long: “Hay là trước tiên giao chức Bắc phương đô đốc cho Tiêu Trần đi, cậu ấy hiểu rõ hơn một chút, cũng để cậu ấy có việc mà làm, tránh cho rảnh rỗi lãng phí tài năng.”
Sắc mặt Hoàng Long đông cứng.
Xét về chức quyền, năm phương đô đốc đương nhiên thấp hơn các vị phó bộ trưởng này, nhưng xét về thực quyền, vị trí này lớn hơn phó bộ trưởng thông thường rất nhiều.
Thống quản Tuần Dạ Nhân một phương!
Hắn luôn kiêm nhiệm Bắc phương đô đốc, nhưng nay Hầu Tiêu Trần vừa đến, lão già không chết này đã bắt đầu gõ mình, vậy mà bắt mình nhường chức Bắc phương đô đốc.
“Bộ trưởng, thế này không thỏa đáng chứ?”
Hoàng Long đương nhiên không muốn, lập tức nói: “Hầu bộ trưởng chỉ quen thuộc Ngân Nguyệt, đối với những nơi khác e là không hiểu rõ, hơn nữa hiện nay phương Bắc có chút bất ổn, Hầu bộ trưởng e là cũng không nắm được tình hình. Vội vàng thay người, Tuần Dạ Nhân 18 tỉnh khác ở phương Bắc chưa chắc đã hài lòng, hay là thư thả chút nữa... Tôi vất vả chút không sao, bộ trưởng chẳng phải còn kiêm nhiệm chức Thiên Tinh đô đốc sao? Trung Bộ đô đốc việc không nhiều, hay để Hầu bộ trưởng đảm nhận?”
Hắn đáp lại một câu, Trung Bộ đô đốc, tên quan chính là Thiên Tinh đô đốc, quản lý Trung Bộ, nhưng thực tế chỉ là cái danh. Trung Bộ nhiều cơ quan cường quyền như vậy, Cửu Ty, hoàng thất đều ở đó, còn có lượng lớn vương phủ, quốc công phủ, các tỉnh lớn cũng đều là những nhân vật cấp bá chủ, ai mà nghe lệnh Thiên Tinh đô đốc chứ?
Chức vị này đúng là đồ bỏ đi.
Bốn phương đô đốc khác còn có thể quản lý được, dù có người không nghe lời thì cũng không thể ai cũng không nghe.
Lão nhân nhìn Hầu Tiêu Trần, lại nhìn Hoàng Long, cười cười, gật đầu: “Cũng được! Vậy thì cứ thế đi! Tiêu Trần mới đến, thích nghi một chút cũng tốt, chức Thiên Tinh đô đốc cứ để Tiêu Trần tiếp quản, lát nữa tôi sẽ điện cho Tuần Kiểm Ty, vấn đề chắc không lớn, Hoàng bộ trưởng cũng ủng hộ... thế thì không có khó khăn gì cả.”
Hoàng Long khẽ nhíu mày.
Ta ủng hộ khi nào?
Được thôi, là hắn đề nghị, chỉ không ngờ lão già này đồng ý nhanh như vậy.
Thoáng chốc, hắn cảm thấy không ổn lắm.
Thiên Tinh đô đốc quả thực không có quyền lực gì, nhưng về danh nghĩa cũng là đứng đầu năm phương đô đốc, hơn nữa职 quyền thực ra rất mạnh, thống quản tất cả sự vụ siêu năng ở Trung Bộ. Bộ trưởng cũ trước đây có tâm mà không có lực, hơn nữa cũng không quản nhiều, luôn co rúm lại.
Nếu Hầu Tiêu Trần cưỡng ép đòi quyền... thì đúng là phiền phức.
Nhưng nghĩ lại, làm như vậy e là sẽ đắc tội với lượng lớn cơ quan và tổ chức, hắn lại cười. Hầu Tiêu Trần nếu thật sự không sợ chết, cứ đòi nhúng tay vào thì cũng chẳng sao, đến lúc đó không cần hắn làm gì, tự nhiên sẽ có người dạy cho ông ta biết cách làm người!
“Được, tôi cũng sẽ trao đổi với Ty trưởng, vấn đề không lớn.”
Phía dưới, Hầu Tiêu Trần cười cười: “Vậy đa tạ, tôi mới tới, cũng không hiểu gì, có chỗ nào làm không thỏa đáng, hy vọng chư vị bao dung một hai.”
Lúc này, không ai bàn luận chuyện ở Bắc Hải nữa.
Khoảng cách quá xa, lực bất tòng tâm.
Huống hồ Hầu Tiêu Trần nằm trong đó, đối với võ sư Ngân Nguyệt, mọi người cũng không có gì để nói.
Hầu Tiêu Trần nói xong, nhìn vị lão bộ trưởng nọ, lại nhìn các vị bộ trưởng khác, cười cười, không lên tiếng nữa.
Về việc lão bộ trưởng rõ ràng có ý muốn mình đối kháng với Hoàng Long... ai cũng nhìn ra được, cũng cảm nhận được sự bất lực của lão bộ trưởng, nhưng Hầu Tiêu Trần lại không hề xem thường người này.
Phải biết rằng khi Tuần Dạ Nhân thành lập, người này đã là bộ trưởng, những năm qua vẫn là vậy.
Phải biết rằng người này lúc đầu vốn là cường giả, nếu không thì sao có thể trở thành bộ trưởng thế hệ thứ nhất? Mà nay, nhiều năm không hề ra tay, cứ như tượng Phật, vậy thì thật sự là tượng Phật sao?
Hầu Tiêu Trần thầm nghĩ, lại nhớ tới mấy người Địa Phúc Kiếm.
Mấy tên này đúng là điên rồ thật.
Không ra tay thì thôi, vừa ra tay đã giết nhiều cường giả như vậy, tiếp theo... e là không dễ chịu gì.
Dù các bên đều đang kiêng dè, không muốn là kẻ đầu tiên ra tay, nhưng cao điệu như vậy... cũng sẽ làm lộ hết mọi底细 (nội tình/căn cơ).
Hầu Tiêu Trần thở dài trong lòng. Cùng với việc từng võ sư Ngân Nguyệt bị lộ căn cơ, phơi bày trước mắt mọi người, các cường giả tứ phương đều sẽ có sự chuẩn bị, đối với Ngân Nguyệt cũng sẽ ngày càng hiểu rõ hơn.
Đợi khi bọn họ cảm thấy đã nắm được gần hết tình báo của Ngân Nguyệt, đó chính là lúc ra tay với Ngân Nguyệt.
Ngân Nguyệt à... tiếp theo sẽ có đại nạn rồi!
Nhường Ngân Nguyệt ư?
Ông ta thầm nghĩ, nhanh chóng phủ định tất cả. Đó là gốc rễ, làm sao có thể từ bỏ.
Không chỉ ông ta, người khác cũng không cam lòng.
---❊ ❖ ❊---
Các bên đều đang bàn tán xôn xao.
Mà lúc này, gần khu vực Bắc Hải, một trung niên bá đạo sắc mặt trắng bệch nhìn về phía Bắc Hải, tay nắm lấy một người, lạnh lùng nói: “Bắc Hải bên đó, trận chiến kết thúc rồi?”
“Kế... kết thúc rồi...”
Người bị ông ta nắm lấy sắc mặt tái nhợt, vội vàng nói: “Vị... vị đại nhân này, tôi chỉ là đi ngang qua đó, tôi không biết gì cả...”
Người đàn ông trung niên sắc mặt trắng bệch không nói gì, sờ soạng trên người hắn, lục ra một miếng ngọc bội, xem xét một chút, khẽ gật đầu: “Cũng không tệ, Địa Phúc Kiếm... tên này vậy mà che giấu thực lực.”
“Góa Phụ Đen chạy thoát rồi sao?”
Ông ta khẽ nhíu mày, nhanh chóng giãn lông mày, thản nhiên nói: “Thôi bỏ đi, giết mụ ta cũng vô vị, đợi Ánh Hồng Nguyệt tới rồi tính.”
Người trong tay ông ta càng run rẩy dữ dội.
Người đàn ông nói xong, tùy tay ném đi, người nọ lập tức nổ tung trên không trung.
Thám tử của ba tổ chức lớn, giết thì giết thôi.
Người đàn ông trung niên nhìn quanh, vốn muốn đi tìm Viên Thạc, kết quả Viên Thạc biến mất, rồi biết bên này xảy ra trận chiến, định đến đây xem Quang Minh Kiếm, kết quả trận chiến đã kết thúc.
Lúc này, ông ta có chút ngập ngừng, mình nên đi đâu?
Cân nhắc trong chốc lát, người đàn ông đã có quyết định, đi tìm Bắc Hải Vương chơi!
Trong đám hải tặc Bắc Hải, kẻ đứng đầu, Tinh Quang Hải Tặc Đoàn, thủ lĩnh tự phong Bắc Hải Vương, lần này hình như cũng tham gia vào, thậm chí điều động cả một vị Đại Công, nhưng Bắc Hải Vương hình như không xuất hiện.
Người đàn ông nghĩ những điều này, đạp không mà đi, biến mất tại chỗ trong nháy mắt.
Đợi cho người đàn ông biến mất một lúc lâu, trên một vệt đất, một cái đầu nhô lên, mang theo chút chấn động, lẩm bẩm: “Đó là... Bá Đao sao?”
Bá Đao vẫn còn sống!
Không, Bá Đao vẫn luôn sống, chỉ là rất ít người từng nhìn thấy Bá Đao, vừa nãy hình như chính là Bá Đao. Ảnh chụp của 36 hùng Ngân Nguyệt thực ra rất nhiều người đã xem qua, đó là tài liệu cốt lõi của các tổ chức lớn.
Bá Đao vậy mà lại tới gần Bắc Hải!
Thám tử trong bóng tối có chút kinh hãi, hơn nữa nhìn thực lực thì rất mạnh.
Trước là Địa Phúc Kiếm, tiếp đến là Bá Đao, võ lâm Ngân Nguyệt rốt cuộc còn che giấu bao nhiêu cường giả nữa?
Hắn nhanh chóng bắt đầu nhập văn bản, chuẩn bị truyền tin về, Bá Đao xuất hiện ở gần đây rồi...
Vừa mới dùng một chút siêu năng... Ầm!
Một tiếng nổ lớn, tại chỗ đột nhiên một luồng đao khí bùng phát, trong nháy mắt phá hủy tất cả, bao gồm cả người ở dưới đất.
Phía xa, người đàn ông trung niên đã rời đi quay đầu nhìn lại, trong mắt lộ ra vẻ lạnh lùng, lười nhìn thêm, biến mất trong nháy mắt. Ai mà không biết, Bá Đao không thể dòm ngó!
Mà đúng lúc này, cách Bá Đao không đầy trăm dặm.
Một người đàn ông nho nhã ngẩng đầu nhìn về một hướng, mơ hồ như cảm nhận được gì đó, rất nhanh, cười lắc đầu, không chú ý nữa mà nhìn về phía người đang cảnh giác lùi lại trước mặt.
“Nhện muội muội, lâu rồi không gặp, vẫn khỏe chứ?”
Đeo mặt nạ Góa Phụ Đen, dưới lớp mặt nạ, mồ hôi lạnh rịn ra. Khoảnh khắc này, nàng còn cảm thấy kinh hoàng hơn cả lúc nhìn thấy Địa Phúc Kiếm. Nàng cố nén nỗi sợ trong lòng: "May thay, Hồng Nguyệt cũng vẫn luôn tìm ngươi, hy vọng cùng ngươi mưu tính đại sự..."
"Muội tử không thật thà lắm nhỉ."
Người đàn ông nho nhã mỉm cười: "Biết ngay là lại lấy Ánh Hồng Nguyệt ra hù dọa ta. Ta có làm gì đâu, ta cũng không thích giết hại người vô tội, huống hồ lại còn là bạn cũ. Chỉ là nghe nói Quang Minh Kiếm bị người ta vây công, nên ta mới tới xem thử... Muội tử không có vây công cô ấy chứ? Đều là bạn cũ cả mà..."
"Không... không có..."
"Muội tử vẫn không thật thà!"
Người đàn ông nho nhã lại mỉm cười: "Ta đều nhận được tin tức rồi, ngươi xem, ta cũng có cái này!"
Hắn lấy ra một miếng ngọc bội: "Muội tử, nghe nói ngươi chạy nhanh lắm, là người chạy đầu tiên. Ta mới biết ngươi có tham gia, nếu không, ta còn chẳng tin Góa Phụ Đen lại cùng người khác vây công võ sư Ngân Nguyệt. Võ sư Ngân Nguyệt, tự mình giết mình thì được, người khác không được giết, ngươi quên rồi sao? Những năm nay, Ánh Hồng Nguyệt đã làm hư ngươi rồi..."
Mồ hôi lạnh trên mặt Góa Phụ Đen rịn ra: "Ta chỉ vây xem, cũng không hề tung toàn lực, chỉ là kinh ngạc trước thực lực cường hãn của Quang Minh Kiếm, muốn thử chiêu một chút..."
"Ngươi đấy, toàn lời nói dối!"
Người đàn ông nho nhã lắc đầu, thở dài: "Thôi bỏ đi, không so đo với ngươi nữa, đều là bạn cũ cả."
Góa Phụ Đen kinh hãi không thôi, vội vàng nói: "Vậy ta đi trước đây, hôm nào rảnh mời..."
"Đi à?"
Người đàn ông nho nhã cười một tiếng: "Được thôi, nhưng ngươi hơi phá quy tắc rồi. Ta đây lại là người khá coi trọng quy tắc... Đánh ngươi một quyền, cho ngươi nhớ kỹ. Ánh Hồng Nguyệt giết Viên Thạc cũng chỉ là nội bộ Hồng Nguyệt ra tay, khi nào thì cùng người ngoài vây công bao giờ... Đúng là không có quy tắc!"
"Không..."
Góa Phụ Đen kinh hoàng, lập tức bỏ chạy!
Vị cường giả đỉnh phong Húc Quang này, lúc này còn kinh hoàng hơn cả khi gặp Quang Minh Kiếm truy sát, nàng bay lên không trung, bỏ chạy trong nháy mắt.
Mà người đàn ông kia chỉ thở dài một tiếng, tung một quyền!
Nhẹ bẫng, nhưng lại đường hoàng, không chút hoa mỹ.
Ầm!
Một nắm đấm từ trên trời giáng xuống, khí thế bàng bạc, so với kiếm của Địa Phúc Kiếm còn hơn chứ không kém.
Tiếng nổ lớn vang lên, nắm đấm khổng lồ rơi xuống.
Lại một tiếng ầm vang dội, Góa Phụ Đen trực tiếp bị nện xuống đất, mặt nạ vỡ vụn, lộ ra khuôn mặt kiều diễm. Lúc này nàng đang nôn ra máu không ngừng, trong mắt đầy vẻ kinh hãi. Trên ngực hiện rõ một dấu quyền, xương cốt gãy rời toàn bộ, nội tạng vỡ nát quá nửa.
Siêu năng... cũng tán loạn quá nửa.
Góa Phụ Đen lộ vẻ tuyệt vọng. Phía xa, người đàn ông nho nhã mỉm cười: "Xong rồi, quy tắc là vậy, không chết được đâu. Về nhà ăn nhiều thuốc bổ vào là được, lần sau nhớ kỹ, đừng có lăng nhăng với đám người bên ngoài đó. Trước kia thích lăng nhăng, lăng nhăng với người Ngân Nguyệt còn được, giờ đến người ngoài cũng lăng nhăng... thật là không có tiền đồ!"
"Ực..."
Máu trào ra, Góa Phụ Đen như muốn nói gì đó nhưng không thốt nên lời. Lúc này nàng chỉ thấy mình sắp hoàn toàn tiêu vong, trong mắt chỉ còn lại sự kinh hãi và sợ hãi.
Bắc Quyền!
Nàng biết Bắc Quyền chắc chắn rất mạnh, nhưng nàng cũng không ngờ, chỉ một quyền... mình đã suýt chết, hoàn toàn không có sức phản kháng. Bắc Quyền rốt cuộc đã đi tới bước nào rồi?
Những năm này, hắn đã đi đâu?
Tại sao lúc này lại xuất hiện ở gần đây!
Người đàn ông nho nhã không thèm quan tâm tới nàng nữa, nhìn quanh bốn phía, suy nghĩ hồi lâu rồi thở dài: "Thôi, không về Ngân Nguyệt nữa. Ngân Nguyệt bây giờ cũng không tiện gây ra động tĩnh gì lớn. Nghe nói Viên Thạc xuất sơn, muốn gặp ông ta, kết quả người đã mất tích, Bá Đao có lẽ cũng ở gần đây... cũng lười tiếp xúc với hắn."
Cảm thán một hồi, hắn lại cười nói: "Nghe nói Phù Đồ Vương vẫn còn sống, còn dựng lên cái gọi là Thần Sơn... Thiên Kiếm cũng vậy... Ta đi tìm họ tán gẫu chút... Phải rồi, thằng em nhỏ Hạ Dũng của ta, nghe nói đầu quân cho hoàng thất, làm chó săn rồi à?"
"Khụ khụ..."
Máu trào ra, Góa Phụ Đen không thể trả lời, còn Bắc Quyền liếc nhìn nàng, hơi nhíu mày: "Ngươi thật không có quy tắc, năm xưa thứ hạng của ta cao hơn ngươi, ta hỏi mà ngươi không thèm trả lời, ngươi muốn ăn thêm một quyền nữa à?"
Trong mắt Góa Phụ Đen lập tức hiện lên vẻ kinh hoàng cực độ, cố nén cơn đau dữ dội trong nội tạng, nàng giãy giụa, khó khăn thốt lên: "Ở... Nam Quyền... Nam Quyền đang ở hoàng thất..."
Thế còn tạm được!
Người đàn ông nho nhã gật đầu, nở nụ cười: "Vậy ta đi thăm tiểu đệ của ta. Ngươi truyền tin về đi, bảo tên tiểu bạch kiểm Hồng Nguyệt tới tán gẫu với ta. Nhiều năm không gặp, xem hắn còn đẹp trai như vậy không. Mỗi lần nhìn thấy cái mặt đó của hắn, ta lại muốn đấm nát mặt hắn, ta ghét những đứa đẹp trai hơn ta!"
"..."
Góa Phụ Đen không dám nói nửa lời, chỉ biết gật đầu.
Bắc Quyền cũng không làm khó nàng, mỉm cười xua tay: "Vậy ta đi trước đây, muội tử, về nói với tên tiểu bạch kiểm nhà ngươi, siêu năng phế đi càng tốt, luyện siêu năng làm gì, lãng phí thời gian, võ đạo mới là con đường chính đạo!"
Nói xong, hắn cất bước rời đi, đi không nhanh nhưng chỉ trong nháy mắt đã biến mất trước mắt.
Mãi đến khi hắn rời đi hồi lâu, Góa Phụ Đen mới lấy ra một ít đan dược, nhanh chóng nuốt xuống, chỉ cảm thấy muốn khóc mà không ra nước mắt. Ăn một quyền này, xương cốt gãy nát vô số, nội tạng trọng thương... Nếu không có suối sinh mệnh, chắc vết thương này không thể lành nổi.
May mà Bắc Quyền chỉ cho một quyền, nếu thêm quyền nữa... e là chết thật rồi.
Trong lòng thở dài một tiếng, những người này...
Có cảm giác gì đó không nói nên lời, cuối cùng, nàng vẫn thở dài, khó khăn giãy giụa rời đi. Xem ra, phải tới Ngân Nguyệt muộn hơn một chút, nếu không với tình trạng này, dù Hoàng Vũ và những người đó không làm khó mình, thì Lý Hạo có lẽ sẽ trực tiếp giết chết mình.
Bắc Quyền xuất hiện, Bá Đao xuất hiện, Thiên Kiếm, Địa Phúc Kiếm, Viên Thạc, Bích Quang Kiếm, những người này đều đã xuất hiện.
Góa Phụ Đen biết, loạn thế cũng sắp đến rồi.
Những người này xuất hiện, dù các bên không tìm họ, họ cũng có thể sẽ chủ động xuất kích.
...Cùng lúc đó.
Ba người Lý Hạo cũng nhanh chóng biến mất ở Bắc Hải.
Tỉnh Bắc Hải.
Ba tỉnh phía Bắc chao đảo bất an, tuy nhiên, thủ phủ tỉnh Bắc Hải là Hải Phong Thành vẫn yên bình tĩnh lặng.
Tại một khách sạn lớn ở ngoại ô Hải Phong Thành.
Địa Phúc Kiếm thuê một căn biệt thự nhỏ gần bờ biển, phong cảnh tuyệt đẹp.
Lúc này, từng khối thần năng thạch hiện ra, còn có một khối thần năng thạch khổng lồ do Địa Phúc Kiếm lấy ra. Hồng Nhất Đường lúc này cũng không khỏi thở dài, chỉ còn lại khối cuối cùng này thôi!
Báu vật nhặt được ở Chiến Thiên Thành ngày đó, một khối cho Nam Quyền, một khối dùng lúc này, còn suối sinh mệnh cũng dùng rồi, cơ duyên mà... cứ thế mà mất hết.
Lý Hạo không nói gì, đâm một kiếm vào khối thần năng thạch lớn nhất kia.
Địa Phúc Kiếm muốn cho... hắn cũng không còn cách nào.
Chính quyền Ngân Nguyệt đã chi trả không ít thần năng thạch, Lý Hạo vừa hấp thụ vừa nói: "Lần này tới viện trợ, chính quyền đã hỗ trợ rất nhiều vật tư, ta không có tâm trí đi cứu người ở Bắc Hải, đều là chính quyền bỏ tiền... Ta nói rõ trước, nhưng thần năng thạch chính quyền cho chất lượng quá kém, hiệu quả bình thường, cho nên khối của Hồng sư thúc này tính vào đầu Quang Minh Kiếm, ta không chịu trách nhiệm đâu."
Hắn nói dứt khoát, nói thẳng thừng.
Mà Quang Minh Kiếm cũng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
Lý Hạo lại nói: "Cho nên, không cần ghi nhớ ân tình của ta, việc trấn áp sự bạo động trong cơ thể ngươi là chính quyền trả tiền, cũng có việc ngươi ép buộc ta ngày đó, ta mới đồng ý... Chuyện lần này xong xuôi, giữa ta và ngươi không còn nợ nần gì... Chuyện ngươi ức hiếp ta ngày đó, vẫn còn tính sổ!"
Quang Minh Kiếm vẫn im lặng không nói.
Hồng Nhất Đường hắng giọng: "Chỉ là chuyện nhỏ thôi..."
Lý Hạo không tiếp lời, kiếm năng tuôn ra, Quang Minh Kiếm bắt đầu nhanh chóng hấp thụ.
Cả ba người đều không nói thêm gì nữa.
Cũng không còn sự ăn ý khi hợp tác trước đó, hợp tác giết người thì là giết người, nhưng thù oán cá nhân thì không vì thế mà hóa giải.
Trong lúc Lý Hạo giải phóng kiếm năng, hắn đá vào người Hắc Báo.
Hắc Báo nhìn hắn vẻ vô tội.
Lý Hạo trừng mắt nhìn nó!
Thế là đủ rồi, quá đáng lắm, người ta sắp chết tới nơi rồi mà ngươi còn hút kiếm năng điên cuồng, con chó này lòng dạ đen tối thật!
Ngược lại là Quang Minh Kiếm mở mắt ra, nhìn Hắc Báo một cái, ho khẽ: "Đại yêu này trước đó cũng coi như vì cứu ta mà tới, nó hấp thụ bao nhiêu, tất cả chi phí đều tính cho ta... Ta không nghèo túng như các ngươi nghĩ đâu... Ta phục vụ tại phủ Định Quốc Công 20 năm, những năm qua cũng không phải là không có tích lũy..."
Có tiền?
Ánh mắt Lý Hạo khẽ động, trong tích tắc, một lượng lớn kiếm năng tràn về phía Hắc Báo, ngươi nói sớm chứ!
Khóe miệng Quang Minh Kiếm giật giật, nhắm mắt im lặng.
Hắc Báo cũng vui vẻ, nhanh chóng bắt đầu hấp thụ, sướng thật!
Trọn một khối thần năng thạch tiêu hao hết, nhưng vẫn còn xa mới đủ.
Lần này, siêu năng tỏa của Quang Minh Kiếm đứt gãy quá nghiêm trọng, may mà bà lão này... à không, bà cụ này vẫn giữ lại được một số kết nối, hơn nữa còn có một luồng quang minh chi lực đặc biệt bảo vệ, cộng thêm hấp thụ một giọt suối sinh mệnh, nếu không, Lý Hạo thật sự không chắc cứu nổi bà.
Dù vậy, tiêu hao cũng cực lớn.
Ngoài việc hấp thụ một khối thần năng thạch lớn, Lý Hạo không ngừng đập vỡ thần năng thạch, một trăm, hai trăm, năm trăm...
Đều đập theo hàng trăm.
Đập vỡ khoảng 3000 khối, tốc độ hấp thụ của Quang Minh Kiếm mới chậm lại.
Mà Lý Hạo lại tiếp tục đập vỡ, lần này là cung cấp cho Hồng Nhất Đường, Hồng Nhất Đường cũng nhận hết, Lý Hạo tuôn ra bao nhiêu, ông hấp thụ bấy nhiêu, đúng kiểu hố không đáy.
Bản thân Lý Hạo cũng không ngừng đập vỡ, không ngừng hấp thụ.
Một mặt là tự chữa thương, mặt khác là nhanh chóng hấp thụ lượng lớn kiếm năng vào cơ thể, lấp đầy siêu năng tỏa.
Siêu năng tỏa ngũ tạng của hắn, lần trước ở phía trái tim, hấp thụ mấy vạn phương nguyên tố năng mà vẫn chưa bão hòa, tranh thủ cơ hội lần này, hắn trực tiếp hấp thụ một ít kiếm năng, thử xem có thể lấp đầy siêu năng tỏa hay không.
Ba người một chó cứ thế hấp thụ không giới hạn.
Dần dần, càng ngày càng nhiều thần năng thạch bị họ đập vỡ hấp thụ.
Mà thần năng thạch tràn ra một ít thần năng cũng thu hút sự chú ý của một số người...
Tuy nhiên, khi một vị Tam Dương nhận được tin, tiến lại gần đây, cảm nhận được luồng kiếm ý đó... liền lập tức bỏ chạy. Trong nháy mắt, cả thế giới đều yên tĩnh trở lại, cư dân xung quanh cũng biến mất ngay lập tức.
Khoảnh khắc này, giới cao tầng Bắc Hải đã biết ở đây là ai đang cư ngụ.
Thế nhưng, không ai dám làm gì.
Trận chiến Bắc Hải, rất nhiều cao tầng đều đã nhận được tin tức.
Muốn đối phó với những người này, không có nhiều cường giả thời kỳ lột xác tới thì đừng hòng có chút hy vọng nào. Bắc Hải có dốc hết vốn liếng cũng không thể đối phó với họ.
Sau trận chiến này, danh tiếng của Địa Phúc Kiếm và Quang Minh Kiếm đã vang khắp cả vương triều.
Còn Lý Hạo, dù kém hơn một chút nhưng danh tiếng cũng tăng cao trở lại.
Có thể giết Húc Quang hậu kỳ, trước đó hắn giết nhị thống lĩnh của Bạch Sa Đạo, vẫn có người không tin, cho rằng là tin đồn bên ngoài, hoặc có người Ngân Nguyệt ra tay. Nhưng lần này, lại là trực tiếp giết chết Từ Trấn trước mặt bao người, thực lực của Lý Hạo không còn ai nghi ngờ nữa.
Điều duy nhất hơi đáng tiếc là lần này, sư phụ hắn không nhận được tin tức, di tích đã cách biệt liên lạc.