Công Chúa Tại Thượng

Lượt đọc: 1789 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 83
chương 83:

❊ ❊ ❊

“Đen... Tại sao? Phía sau lưng trúng tên có thể khiến mặt biến thành màu đen?” Quý Thính cau mày.

Tên đầy tớ không trả lời được, chỉ biết cười gượng, vậy mà Phù Vân đã nghĩ giúp một lý do: “Không phải bị trúng độc đó chứ, hay là điện hạ đi xem thử đi?”

“Nếu mũi tên có độc thì phát tác từ lâu rồi, đã qua nhiều ngày như thế, bỗng nhiên mặt lại đen?” Quý Thính cũng không hiểu ra sao.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Phù Vân ngờ vực: “Vậy thì ta cũng không biết, điện hạ, ta đi xem với người.”

“Vẫn nên để một mình điện hạ đi thì hơn.” Tên đầy tớ vội lên tiếng, nói xong thấy cả hai người đều nhìn mình thì chột dạ bổ sung một câu: “Phò mã gia tạm thời không muốn gặp người khác.”

Quý Thính và Phù Vân liếc mắt nhìn nhau, trong đầu cùng hiện ra một gương mặt đen hơn đáy nồi.

“Cũng phải, mặt đen như thế thì chắc chắn thấy mất thể diện, điện hạ đi một mình đi vậy.” Từ lúc Phù Vân nghe tin Thân Đồ Xuyên bị thương vì điện hạ thì thái độ đối với hắn tốt hơn rất nhiều.

Quý Thính khẽ gật đầu, đứng dậy đi theo tên đầy tớ tới phòng khách.

Trên đường, Quý Thính hỏi: “Gọi đại phu chưa?”

“Đại phu không có ích bằng điện hạ.” Tên đầy tớ úp mở, tăng nhanh bước chân.

Quý Thính hơi chẳng hiểu lời hắn nói có ý gì, nhưng chưa hỏi được thì hai người đã đi đến cửa phòng khách.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

“Điện hạ mau vào đi, tiểu nhân ở đây chờ.” Tên đầy tớ vội nói.

Quý Thính đáp một tiếng, nhấc chân đi vào trong phòng. Thời tiết rất nóng, trong phòng lại không mở cửa sổ, mùi nến cháy và mùi thuốc hòa vào nhau khiến người ta có cảm giác vừa đè nén vừa u buồn.

Nàng nhíu mày lại, đi mở hai cái cửa sổ trên tường ra trước, đợi gió bên ngoài xua tan mùi trong phòng mới đi đến bên giường: “Bây giờ ngươi còn khó chịu không?”

Thân Đồ Xuyên nằm sấp không nói gì.

Quý Thính ngồi xuống bên cạnh hắn, lông mày vẫn luôn nhíu lại từ nãy chưa từng giãn ra: “Ngủ say rồi sao?”

Thân Đồ Xuyên vẫn không lên tiếng nhưng lỗ tai thì hơi động đậy. Quý Thính để ý thấy tai hắn thì không nhanh không chậm nói: “Nếu ngủ rồi thì ta không làm phiền nữa.”

Dứt lời, nàng giả vờ định rời khỏi, nhưng chưa đứng dậy, cổ tay nàng đã bị hắn nắm lấy, sau đó nghe hắn rầu rĩ nói: “Điện hạ đừng đi.”

“Cho ta xem nào, rốt cuộc tại sao mặt ngươi lại bị đen?” Quý Thính chậm rãi nói.

Thân Đồ Xuyên im một lúc, nhíu mày nghiêng qua phía nàng: “Mặt đen?”

Dưới ánh nến mờ nhạt, mặt hắn vô cùng sạch sẽ, không hề có xíu vết đen nào, Quý Thính khó hiểu: “Không đen mà, sao tên đầy tớ nói mặt ngươi bị đen, muốn ta đến xem thế nào?”

Thân Đồ Xuyên im lặng trong nháy mắt, mặt đen thật rồi.

Quý Thính nhìn hắn bỗng nhiên sầm mặt xuống thì hiểu ra tên đầy tớ nói mặt đen là có ý gì, thả lỏng người, cũng có chút dở khóc dở cười: “Nói đi, sao không vui rồi?”

“Điện hạ bỏ ta bị thương về kinh, là vì việc nước nên ta có thể hiểu được, nhưng hôm nay vất vả mãi mới quay lại, vốn nên ở cạnh ta nhưng nàng lại ở với Phù Vân, chẳng lẽ ta không nên tức giận sao?” Thân Đồ Xuyên lạnh nhạt nói.

Quý Thính nhướng mày: “Chỉ có chút chuyện này?”

“Chút chuyện này còn chưa đủ?” Thân Đồ Xuyên hỏi ngược lại.

Quý Thính khẽ xì một tiếng: “Thân Đồ Xuyên, ngươi càng ngày càng kém rồi đó, còn so đo với một đứa trẻ nữa.”

“Nếu không so đo thì nói không chừng bây giờ điện hạ đã nghỉ luôn ở phòng hắn rồi.” Thân Đồ Xuyên nhắc đến chuyện này thì thấy hơi buồn phiền, mặc dù lần bị thương này đổi lại được cam kết ba năm không nạp thêm thị phu của nàng nhưng trong nhà vẫn còn mấy người, khiến hắn như bị nghẹn ở cổ họng.

Quý Thính liếc hắn một cái: “Ta có sương phòng của mình, sẽ không ở lại chỗ của hắn.”

“Trời không còn sớm nữa, nếu điện hạ đã đến rồi thì đừng nhớ nhung cái sương phòng đó của nàng nữa, chi bằng ở lại chỗ của ta đi.” Thân Đồ Xuyên nói xong thì nghĩ một lúc, bổ sung thêm: “Nếu điện hạ nhất quyết muốn đi thì ta cũng không ngăn lại nổi, nhưng nếu đột nhiên nảy ra tật xấu gì đó, e là sẽ quấy nhiễu đến điện hạ.”

“Ngươi uy hiếp ta?” Quý Thính nheo mắt lại.

Thân Đồ Xuyên vô cùng bình tĩnh: “Không phải, ta đang cầu xin.”

Quý Thính dừng lại.

“Hai ngày điện hạ không ở đây, một mình ta ở Giao Huyền mở mắt ra chẳng có ai quen, phía sau lưng lại đau đớn, cả đêm chẳng ngủ được, bây giờ điện hạ trở về rồi, ta cứ nghĩ điện hạ có thể ở với ta.” Giọng Thân Đồ Xuyên thờ ơ nhưng lời nói ra lại vô cùng đáng thương.

Quý Thính im lặng một lúc, thoáng chút khó chịu: “Muốn ta ở lại thì khuyên nhủ đàng hoàng, kể khổ gì chứ.”

Nói vậy nhưng nàng vẫn cởi giày, trực tiếp quay người trèo vào bên trong hắn, trước khi nằm xuống còn không quên nhìn phần phát ban đỏ trên người hắn, đã không còn sưng đỏ như lần đầu tiên nàng thấy nữa thì yên tâm không ít: “Lúc nào đại phu đến thay thuốc thì bảo họ không cần băng bó lại nữa, chỉ cần đẩy hờ miếng vải lên vết thương là được, ngươi cũng không phải đứa trẻ ba tuổi nên không đòi xuống giường, hơi che lên tránh bụi bẩn là được rồi.”

“Ngày mai đại phu sẽ đến thay thuốc, hay là điện hạ giúp ta nói đi.” Thân Đồ Xuyên nhỏ giọng nói.

Quý Thính suy nghĩ một lát rồi đồng ý, sau đó nằm xuống bên cạnh hắn: “Ngủ đi, nếu có chỗ nào không thoải mái thì gọi ta dậy, không cần lo nhiều.”

“Vâng, điện hạ.”

Gió bên ngoài không ngừng thổi vào trong phòng, dập tắt đèn nến trên bàn, trong phòng chìm vào bóng tối, người cũng yên tĩnh lại, không biết qua bao lâu đột nhiên Thân Đồ Xuyên hỏi: “Chúng ta phải ở Giao Huyền bao lâu nữa?”

“Thêm hai ngày nữa, hoàng thượng sẽ cử người đến mời.” Quý Thính nói qua loa, rõ ràng đã buồn ngủ lắm rồi.

Thân Đồ Xuyên cụp mắt: “Đến bây giờ thì vết thương của ta cũng khá ổn rồi, có thể di chuyển được, điện hạ phải nhớ dẫn ta theo đó, đừng để một mình ta lại.”

“Ngươi yên tâm trị thương đi, phải mấy ngày nữa chúng ta mới rời khỏi đây được.” Quý Thính xoay người suýt chút nữa đụng vào hắn, nhanh chóng dịch ra bên giường.

Thân Đồ Xuyên đắn đo một lúc, hiểu ý nàng nên thả lỏng, yên tâm đi ngủ.

Sáng sớm hôm sau, ở Ngự Thư Phòng trong hoàng cung.

“Làm càn! Bọn họ đều làm càn!” Gân xanh trên thái dương Quý Văn nổi hết lên, đột nhiên hất hết tấu chương trên bàn xuống đất.

Lý Toàn sợ hết hồn, vội vàng quỳ xuống van nài: “Hoàng thượng bớt giận! Hoàng thượng bớt giận!”

“Kẻ nào cũng muốn tạo phản, bảo trẫm làm sao bớt giận!” Quý Văn căm giận nói.

Lý Toàn quỳ trên mặt đất nhặt tấu chương rơi loạn lên, nhặt được mấy cái thì phát hiện nội dung trong đó đều của các võ tướng, nhất thời ông ta cũng líu lưỡi.

Từ khi trưởng công chúa điện hạ từ quan bỏ đi, võ tướng trong triều hết người này đến người khác cũng muốn đi theo, ban đầu hoàng thượng phê chuẩn, nhưng dần dần mất khống chế, buổi lâm triều hôm nay, bên phía võ tướng đã trống mất một nửa, hầu như số còn lại lần lượt dâng tấu muốn từ quan, cũng khó trách hoàng thượng lại nổi giận.

Trong lòng Lý Toàn hiểu rõ, lắp bắp thu dọn hết đồ lên rồi cẩn thận khuyên nhủ: “Hoàng thượng, nếu không được thì mời điện hạ về đi, nói không chừng ngài ấy vừa quay lại thì các võ tướng cũng sẽ trở về.”

“E rằng nàng ấy đã dự đoán được tình hình hôm nay từ trước, chỉ chờ trẫm mời nàng ấy về.” Sắc mặt Quý Văn u ám, nắm tay nổi gân xanh: “Chẳng trách sau khi từ quan thì rời khỏi kinh đô ngay lập tức, chắc là muốn tìm lý do không giao Hổ Phù ra.”

“Nô tài cảm thấy điện hạ không phải loại người như thế, nghe nói phò mã gia bị thương nặng, ngài ấy đợi không kịp mới đi tìm phò mã.” Bình thường Quý Thính là một người hiền hậu, vốn dĩ Lý Toàn đã đồng ý nói giúp nàng, lại có thêm mối quan hệ với Thân Đồ Xuyên, bây giờ càng nói đỡ hơn: “Hoàng thượng ngẫm lại thật kỹ, mấy năm qua mặc dù điện hạ nắm quyền lớn nhưng đã từng vượt khuôn phép lần nào chưa? Tại sao lần này lại không nhịn được nữa?”

“Bởi vì trẫm xếp người vào quân doanh, đương nhiên nàng ấy không nhịn nổi rồi.” Quý Văn lạnh lùng nói.

Lý Toàn nuốt nước bọt: “Nhưng nô tài cảm thấy điện hạ chỉ đau lòng mà thôi.”

Quý Văn sầm mặt nhìn ông ta, ông ta vội vàng quỳ xuống rập đầu: “Nô tài lắm miệng, nô tài đáng chết! Nô tài lắm miệng, nô tài đáng chết!”

“Có lời gì thì nói, trẫm không trách ngươi.” Quý Văn không nhịn được nói.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Cổ Đại
Nguồn: Sưu tầm
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »