Sau một trận biến ảo của ánh sáng và bóng tối, mọi thứ trước mắt Tố Tân đột nhiên trở nên sáng sủa, thông suốt.
Một ngôi làng miền núi quen thuộc hiện ra trước mắt.
Đây là...
Khi định thần lại, cô phát hiện mình đang đứng bên cạnh sân phơi thóc.
Trong sân tứ hợp viện yên tĩnh, khói bếp lượn lờ từ ống khói, từ trong sân truyền đến tiếng cười đùa vui vẻ của trẻ nhỏ.
Còn nữa...
Ba, mẹ?
Tại sao họ lại ở đây?
"Ơ, con gái... sao con lại về rồi?"
Một người phụ nữ hiền từ, hai bên thái dương đã lấm tấm bạc, lau tay vào tạp dề rồi bước tới đón Tố Tân.
Mẹ?
Tố Tân ngẩn người trong thoáng chốc, chẳng lẽ vòng sáng lúc nãy đã đưa cô trở về quê nhà?
Nhìn những sợi tóc bạc mới mọc thêm trên thái dương mẹ cùng cái lưng ngày càng còng xuống, cổ họng Tố Tân nghẹn ứ.
Mẹ Tố mang theo vẻ vui mừng và bất ngờ, đi đến bên cạnh Tố Tân, vừa hỏi sao cô không gọi điện trước mà đã chạy về, có phải công việc không thuận lợi hay không, vừa định giúp cô xách hành lý.
Tố Tân đang định lên tiếng thì đột nhiên cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
Cúi đầu nhìn xuống, bên chân mình quả nhiên có một chiếc vali lớn.
Ơ, từ khi nào cô lại mang theo hành lý vậy?
Tất nhiên, trước đây mỗi lần về nhà cô đều xách lớn xách nhỏ.
Thế nhưng lần này cô đi giải quyết vụ án cho người khác, trên người hoàn toàn không mang theo bất kỳ hành lý hay kiện hàng nào.
Chiếc hành lý này từ đâu ra?
Đúng lúc này, ba Tố đi từ con đường nhỏ bên sân tới, trên vai vác chiếc cuốc: "Con gái, về rồi à? Ba nói hai mẹ con con đúng là có thần giao cách cảm, hôm qua mẹ con còn nói nằm mơ thấy con về, không ngờ hôm nay về thật. Còn đứng ngoài sân làm gì, mau vào nhà ngồi đi..."
Mọi thứ... đều giống hệt với khung cảnh trong ký ức của cô.
Ký ức?
Tố Tân giật mình tỉnh táo lại. Phải rồi, mình đã đi xuyên không gian qua chợ quỷ, tiến vào Thiên Khung Giới.
Làm sao có thể đột nhiên trở về quê nhà được chứ?!
Vậy nên, những vòng sáng vừa đi qua, ngoài việc truyền linh hồn đến một không gian khác, còn có một tác dụng nữa, đó là không ngừng dò xét những thứ mà tiềm thức con người khao khát và coi trọng nhất.
Hừ, để lay chuyển tâm chí của ta, vậy mà lại đem cả cha mẹ ta ra.
Tố Tân ghét nhất là việc người khác cứ lấy cha mẹ cô ra làm trò, thật đáng chết.
Tố Tân không đi theo hai người già vào trong sân, mà xoay người bước ra ngoài.
Ngay lúc này, hai vị lão nhân đột nhiên chạy tới, nắm lấy cánh tay cô: "Con gái à, con bị làm sao vậy? Sao vừa về đã muốn đi?"
"Sao cũng phải vào nhà ngồi một lát, uống chén nước ăn bữa cơm rồi hãy đi chứ."
Nói đoạn, mẹ Tố lau khóe mắt: "Lần nào con cũng bỏ đi như vậy, con có biết chúng ta ở nhà nhớ con, lo cho con nhiều thế nào không? Chúng ta cũng chẳng biết còn sống được bao lâu nữa, chỉ muốn được nhìn thấy con nhiều hơn thôi..."
Ba Tố tiếp lời: "Chúng ta đều biết bây giờ con có bản lĩnh rồi, cánh đã cứng, không cần đến hai lão già chúng ta nữa, chúng ta đã vô dụng rồi. Con có theo đuổi của con, sự nghiệp của con, chúng ta không thể can thiệp vào tự do của con... Thế nhưng con dù sao cũng đã về rồi, đã đến tận cửa nhà rồi, vậy mà con lại không chịu vào ngồi một chút, không chịu ở lại nói chuyện ăn bữa cơm với chúng ta... Con, con thật là nhẫn tâm quá."
Mẹ Tố mong chờ nhìn Tố Tân: "Con gái, ngoan, vào nhà với mẹ đi. Mẹ làm món con thích nhất, lại đây..."
Trong lòng Tố Tân đang tích tụ mười ngàn điểm chiến lực. Mẹ kiếp, mô phỏng cha mẹ mình thì thôi, vậy mà còn lấy đạo hiếu ra để ép buộc về mặt đạo đức.
Tố Tân hít sâu một hơi, khóe miệng nở một nụ cười nhạt, nhìn hai người họ rồi thản nhiên nói: "Chỉ tiếc là, chỉ mô phỏng được hình dáng của cha mẹ tôi, chứ vĩnh viễn không thể mô phỏng được linh hồn và cốt cách của họ. Tình yêu của họ sâu sắc và bền lâu, nhưng tuyệt đối sẽ không dùng đạo đức để ép buộc tôi phải cùng họ khô héo theo thời gian. Còn tôi, tôi có thể dùng sinh mạng của mình để bảo vệ họ chu toàn, dùng hết sức bình sinh để phụng dưỡng họ đến già, nhưng tôi sẽ không từ bỏ cuộc đời của chính mình, cũng sẽ không thay đổi sự theo đuổi của bản thân."
Nói xong, khung cảnh trước mặt dần trở nên mờ nhạt, khuôn mặt của hai người già giống như tượng sáp dần tan chảy, hòa vào không khí.
Sau đó, khung cảnh xung quanh biến mất.
Tố Tân phát hiện mình đang đứng trong một không gian u ám không nhìn thấy điểm dừng.
Trong không khí trôi nổi những bong bóng lớn nhỏ khác nhau.
Giống như bong bóng xà phòng chơi hồi nhỏ, bề mặt tỏa ra ánh sáng bảy sắc cầu vồng, vô cùng đẹp mắt.
Cô vô thức chạm nhẹ vào, phát hiện bong bóng có độ đàn hồi rất cao, đồng thời nhìn thấy trong bong bóng dường như có thứ gì đó.
Tố Tân khẽ động tâm, nơi này hẳn là nơi quy tụ của tất cả linh hồn, nhưng cô không cảm nhận được khí tức của hồn phách, trong không khí cũng không thấy sự tồn tại của linh hồn.
Vậy nên, những bong bóng này chẳng lẽ có điều kỳ quái?
Nghĩ đến đây, Tố Tân vô thức nâng nhẹ một bong bóng gần nhất lên tay.
Xuyên qua lớp ánh sáng rực rỡ trên bề mặt, Tố Tân phát hiện bên trong lại là một thế giới khác!
Chỉ thấy bên trong bong bóng thực chất là một không gian thu nhỏ.
Cái cô đang nâng trên tay này, bên trong là dáng vẻ của một hoàng cung lộng lẫy.
Trên chiếc bàn dài hơn mười mét bày đủ loại sơn hào hải vị.
Một thiếu niên mười mấy tuổi mặc hoàng bào tinh xảo đang ngồi ở vị trí thượng tọa thưởng thức đồ ăn.
Bên cạnh cậu ta đứng từng hàng thái giám, cung nữ.
Họ chịu trách nhiệm dâng từng món ngon lên, sau đó được hai cung nữ xinh đẹp dùng đũa ngà gắp vào bát bạch ngọc cho cậu ta ăn.
Phía bên kia lại có hai cung nữ, một người cầm chén rượu phỉ thúy, một người rót rượu để cậu ta uống...
"Hoàng đế" thiếu niên tận hưởng mỹ vị rượu ngon, chỉ cần lên tiếng, cả đám người bên dưới liền quỳ rạp xuống.
Sau khi ăn uống no say, "Hoàng đế" được hai cung nữ xinh đẹp dìu rời đi, đến một cung điện khác.
Trước mặt cậu ta đứng hàng chục mỹ nữ kẻ béo người gầy, nên gọi là phi tần của hoàng đế.
Họ khoe sắc, ra sức lấy lòng vị "Hoàng đế" này.
Chỉ thấy "Hoàng đế" tỏ ra vô cùng hưng phấn, suýt chút nữa là chảy cả nước dãi, chọn lấy vài người yêu mị nhất từ trong đó.
Sau đó trái ôm phải ấp, một đám người trực tiếp xé rách váy lụa hoa lệ trên chiếc giường siêu lớn, bắt đầu cuộc chiến xác thịt kịch liệt...
Tố Tân tuy không biết cuộc sống của các hoàng đế thời cổ đại rốt cuộc là như thế nào, nhưng cái này... sao nhìn kiểu gì cũng thấy hơi giả.
Thôi bỏ đi, thật hay giả thì liên quan gì đến mình?
Ngay khi cô rời mắt đi, đột nhiên khựng lại.
Ơ?
Tố Tân nheo mắt, dường như không giống với khung cảnh cô vừa nhìn thấy lúc nãy nữa rồi?
Cô lại nhìn vào trong bong bóng, bên trong vẫn là khung cảnh ca múa hưởng lạc, chỉ là không biết có phải do cô ảo giác hay không, luôn cảm thấy lần này nhìn vào có vẻ... mờ nhạt hơn lúc trước.
Giống như một bức ảnh độ nét cao vốn có, bị phơi sáng quá mức một chút vậy.
Kỳ lạ.