Con Đường Đế Vương

Lượt đọc: 7885 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 7 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429 Chương 430 Chương 431 Chương 432 Chương 433 Chương 434 Chương 435 Chương 436 Chương 437 Chương 438 Chương 439 Chương 440 Chương 441 Chương 442 Chương 443 Chương 444 Chương 445 Chương 446 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4-1 Chương 4-2 Chương 4-3 Chương 5-1 Chương 5-2 Chương 6-1 Chương 6-2 Chương 7 Chương 8-1 Chương 8-2
Tiến »
Chương 173
bay.

❊ ❊ ❊

Họ du hành qua những sa mạc, sông suối và đồng cỏ phương Nam.

Để vượt qua biên giới châu Phi để đi tới các quốc gia khác, bạn phải trả một khoản phí thông hành khá đắt đỏ. Tại vùng biên giới sa mạc, có hai con sông chảy qua nơi này, là nguồn cung cấp cho những sinh vật sống xung quanh. Ở đây có đủ muôn loài động vật hoang dã như: linh dương, ngựa vằn, báo, chó rừng, trâu rừng, khỉ, nai... Trên trời, các đàn chim đủ màu sắc khác nhau đang chao lượn. Jong Bom Ah quay sang nói với Lee Hyun.

“Nơi này cũng khá tuyệt đấy chứ, nó giống như một sở thú thu nhỏ vậy.”

Các loài động vật sống trong môi trường hoang dã khô cằn!

Lee Hyun gật đầu đồng tình.

“Thực đúng như huynh nói vậy.”

Tuy nhiên, để so sánh vẻ đẹp giữa hai nơi trên, nó cũng giống như so sánh lũ quạ đậu trên nóc của cột điện thoại với sự tuyệt mỹ mà cậu cảm nhận được từ loài hồng hạc!

Chiếc xe jeep không bị lũ thú vật tấn công nhờ lớp vỏ được gia cố bởi thép cường lực, nhưng họ vẫn phải lái xe cẩn thận để xe không bị lật nhào.

Dù rằng vừa lái xe qua một chặng đường vô cùng vất vả cùng Jong Bom Ah, nhưng Lee Hyun cùng huynh trưởng ngắm nhìn các muôn thú không biết mệt là gì. Hầu hết các loài thú ở Hàn Quốc đều bị nhốt trong những chiếc lồng sắt, nhưng ở đây, ta có thể thấy lũ động vật ăn thịt hiện diện ở khắp mọi nơi. Hươu cao cổ luôn phải dùng cái cổ dài của nó để quan sát xung quanh, canh chừng coi lũ động vật hoang dã đầy nguy hiểm khác có ở gần mình hay không. Những con sư tử đói tìm mồi cũng đang lảng vảng quanh đó. Còn trên dòng sông, lũ cá sấu đang bơi qua bơi lại.

Vào buổi tối, họ ngủ lại luôn ở trong xe.

*Kuuueng! Kuuueng! Kueng! Kueng! Kueng!*

*Kihaaaaah!*

Ai không quen thì sẽ khá là rét bởi tiếng kêu vào ban đêm của các loài động vật hoang dã. Ban đêm ở châu Phi vô cùng nguy hiểm.

Buổi sáng hôm sau, họ chuyển thuốc đến những ngôi làng ở châu Phi trên những đồng cỏ bát ngát. Họ cũng tới những thành thị lớn hơn để vận chuyển nhu yếu phẩm đến các khu vực khác. Đáng lẽ Lee Hyun sẽ phải rất vui mừng với những gì cậu đang làm, nhưng vào lúc này, trong đầu cậu lại đang quẩn quanh với những suy nghĩ khác. Nơi đây dù rằng thật đẹp, cũng có vô vàn các loại sinh vật khác nhau, thế nhưng cậu lại nhận thức được rằng chính bản chất kinh hoàng của tự nhiên ấy đã phần nào mang lại sự đói nghèo, cùng cực cho người dân. Châu Phi đã trở thành một khu ổ chuột lớn nhất thế giới, với không biết bao nhiêu đứa trẻ đang chết đói ở nơi này.

Thậm chí, giá mua một đôi giày bình thường ở Hàn Quốc cũng đủ để cứu mạng của 10 đứa trẻ ở châu Phi!

‘Dù khó khăn đến thế nào, mình cũng chưa từng phải chịu cái cảnh này. Mình phải lấy điều này ra để làm gương. Kể từ giờ, mình phải cố gắng hơn nữa và làm việc chăm chỉ hơn.’

Thay vì than phiền về quá khứ, động lực thực sự của cậu vẫn luôn là tương lai.

Sự sống, qui luật tự nhiên, định mệnh và ước mơ.

Từ việc quan sát cuộc sống ở châu Phi, bản thân cậu đã dành rất nhiều thời gian để nghĩ suy về điều này.

Thế giới này KHÔNG có CÔNG BẰNG.

Trong khi một vài người vừa ngồi xem TV vừa cười sướng, thì có hàng tá người khác lại đang ốm đau, đói khổ và chết dần chết mòn. Nhiều người nhận được nền giáo dục tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông rồi tới đại học. Nhưng những người ở châu Phi không được học hành tử tế và khi trưởng thành họ còn không thể mơ ước làm những gì họ muốn.

* * *

Đi du lịch!

Ban đầu cậu chẳng muốn đi đâu cả, nhưng giờ thì cậu không tiếc nuối vì đã tham gia chuyến hành trình.

Đã bốn ngày trôi qua kể từ khi họ đặt chân tới châu Phi.

Cuối cùng họ cũng đặt chân tới thành phố cần đến trong chuyến hành trình vào cuối ngày.

Lee Hyun tháo bỏ chiếc mạng che mặt phủ đầy cát. Bụi cũng bám đầy tóc và lấm lem toàn bộ cơ thể cậu.

“Sư huynh à, đây là đâu vậy?”

“Đây chính là nơi được mệnh danh là ‘trái tim của châu Phi’ đấy.”

Ở thành phố này, rất nhiều tòa nhà lớn và gian hàng khác nhau. Có nhiều du khách đặt chân đến đây vậy nên kinh tế nơi này luôn ổn định còn thành phố luôn duy trì được hệ thống thương mại đa phương.

“Chúng ta đã hoàn thành việc chuyển giao thuốc nên thời gian còn lại của ngày hôm nay chúng ta được thảnh thơi.”

“Em đi tắm táp cái.”

Lee Hyun và Jong Bom Ah đến khách sạn tắm rửa rồi lượn một vòng quanh thành phố.

Nhiều người dân da đen đang tiến vào và đi loanh quanh các khu ổ chuột.

Có thể thấy du khách từ khắp nơi trên thế giới đều ở châu Phi. Nơi đây an ninh rất tốt, nhưng người dân lại khá dè dặt không dám tới gần Lee Hyun và Jong Bom Ah. Dựa vào dáng vẻ bề ngoài và quần áo họ mặc, trông họ chẳng khác gì lũ cướp sa mạc.

Ngày hôm sau họ bắt máy bay để tới một địa điểm khác.

Họ vượt qua vùng Bắc Phi để tới châu Âu, vậy nên hẳn nhiên họ phải bay qua biển Địa Trung Hải.

“Giờ chúng ta đang đi đâu đây sư huynh?”

Lee Hyun hỏi Jong Bom Ah, anh này đang đeo túi nhảy dù trên lưng.

“Xuống thẳng đây này.”

“Dạ?”

“Mọi người đàn ông đích thực đều nên thử nhảy dù một lần trong đời, đúng không?”

Lee Hyun nhìn ra ngoài cửa sổ máy bay.

Nhìn từ trên xuống, những ngôi nhà ở châu Âu chỉ như những chấm nhỏ lũn cũn nối đuôi nhau, còn những con đường như những vệt mờ uốn lượn.

“Trước đây em chưa từng nhảy dù.”

“Rồi chú sẽ quen thôi.”

Họ được chỉ dẫn làm thế nào để nhảy từ một hướng dẫn viên người Pháp.

May mắn thay người đàn ông này trước kia từng học kiếm đạo tại võ đường, vậy nên anh ta có thể giải thích nhanh chóng bằng tiếng Hàn.

“Mở cửa!”

Cửa thoát hiểm trên máy bay được mở ra, làn gió thổi vào làm cho toàn thân họ run lên bần bật.

Jong Bom Ah hét lớn:

“Anh nhảy trước nhá!”

Jong Bom Ah nhảy thẳng khỏi cửa khoang máy bay đầy ngoạn mục rồi bắt đầu rơi thẳng xuống mặt đất. Lee Hyun chạy nhanh hết mức có thể, rồi cũng nhảy khỏi cửa máy bay.

Vào thời khắc ấy.

Cậu đã chính thức ở giữa không trung.

Cậu có thể cảm nhận được làn gió vút qua cơ thể khi dần đáp xuống mặt đất.

Cảm giác giống như khi cậu ‘hạ phàm’ từ Lavias - Thành phố của bầu trời!

Toàn bộ cơ thể cậu đang rơi tự do, cậu cảm thấy bản thân có thể tự do đi khắp muôn nơi.

Tại một khách sạn năm sao ở Paris, Pháp.

Lee Hyun và Jong Bom Ah đang nghỉ tại phòng áp mái của khách sạn. Sau khi họ làm thủ tục nhận phòng, nhân viên khách sạn nhìn họ một cách lạ kì. Hai người họ bị hiểu lầm vì ở Hàn Quốc có nhiều gay hơn ở châu Âu.

“Uống thôi!”

Khách sạn họ đang nghỉ chân tại Pháp có phòng chứa rượu.

Jong Bom Ah ném đống đồ đạc của mình sang một bên, rút ra con dao cầm tay rồi chém thẳng vào chai rượu đắt tiền. Anh không hứng dùng đồ mở nút chai. Sau đó, anh đổ rượu ra một cái cốc rồi uống.

“A, thật sảng khoái! Chả biết ở đây có Whisky hay Soju gì không ta?”

Là một người đàn ông Hàn Quốc điển hình, nên anh chỉ thích thưởng thức Soju.

“Chả có cái gì thống khoái bằng việc nốc Soju cả đệ ạ!”

“Vâng. Sướng thật ấy! Mà cũng làm gì có thằng học sinh cấp hai cấp ba nào đi uống rượu vang đâu? Soju là tuyệt nhất rồi huynh ạ.”

Họ không thể thưởng thức nổi hương vị của rượu vang.Chỉ là nó quá “đắng”!

Đối với Jong Bom Ah, anh chẳng thể nào uống rượu vang một cách thoải mái bởi không hợp khẩu vị.

“Anh không tài nào hiểu nổi tại sao nó lại đắt đến vậy. Nó là thức uống tệ lậu nhất!”

Một lần nữa, họ lại vô tình sỉ nhục toàn thể cộng đồng mê rượu vang trên khắp thế giới! (yeah T_T)

Mặt khác, Soju lại rất phù hợp để nhắm với thịt heo và dễ dàng để uống cùng bạn bè, cũng như tạo dựng bầu không khí thân thiện hơn.

“Một chai Soju ở đất nước nào cũng đều tuyệt hết.”

Lee Hyun và Jong Bom Ah lên sân thượng khách sạn, trên đây có thể nhìn thấy tháp Eiffel, họ vừa ngắm nhìn tháp vừa nốc một lúc hai cốc rượu. Cả hai người lúc này đều tận hưởng được chỗ rượu hơn nữa bởi họ chẳng phải tốn tiền chi trả. Ngoài cửa sổ, phía dưới khách sạn, dòng sông Seine lững lờ trôi, điểm xuyết là các tòa nhà lịch sử của thành phố Paris.

Ở châu Âu, người ta luôn cho rằng Paris có những con phố đẹp nhất. Trong tiền sảnh khách sạn, những bức tượng điêu khắc cùng các bức họa đầy màu sắc hiện diện ở khắp hành lang. Thậm chí rượu đựng trong thùng đá cũng khiến người ta có cảm giác kì lạ. Jong Bom Ah vừa quay mòng mòng mấy chai rượu vừa nói.

“Thay vì cứ giam hãm trong phòng rồi ngồi xem TV như thế này thì tại sao ta không nên đi dạo tối một phát và lượn một vòng quanh khắp nước Pháp này nhỉ?”

“Nhận kèo ạ.”

“Chú lấy dù ra đi.”

“Vâng.”

TV đang chiếu một bộ phim khá nổi ở nước Mỹ và châu Âu. Khách sạn năm sao cũng có một số kênh của Nhật và Trung Quốc, nhưng mấy kênh giải trí của Hàn Quốc thì chẳng có nhiều. Lee Hyun cầm lấy chiếc máy quay cầm tay cùng dù của mình. Chiếc máy quay này sẽ quay lại tất cả!

“Á há há há.”

Jong Bom Ah ném một điệu cười tởm lợm vào máy quay trong khi anh đi trên sân thượng.

“Anh hứa là chú vẫn sẽ được ở cái khách sạn năm sao này. Còn giờ thì, đi thôi!”

Họ chẳng cần tới thang máy. Jong Bom Ah nhanh chóng phi thân khỏi sân thượng. Trông thì có vẻ như anh muốn tự vẫn. Ngoài kia, chỉ có một thứ duy nhất là bầu trời đêm của Paris.

“Vậy ra, những trải nhiệm này cũng là một phần của chuyến du lịch.”

Lee Hyun nhanh chóng nhảy theo sau sư huynh của mình. Cậu trèo lên lan can sân thượng rồi nhảy thẳng xuống đất. Ngay lập tức, cậu mở dù rồi từ từ lướt xuống trên bầu trời đêm của Paris. Khách sạn nơi họ ở cao đến nỗi có thể trông thấy được một phần lớn quang cảnh thành phố Paris. Tuy nhiên, cậu đã dần chạm tới mặt đất! Do Jong Bom Ah có nhiều kinh nghiệm trong việc sử dụng dù, nên anh đã tiếp đất trước. Người đi đường nhìn chằm chằm vào hai người vì họ đột nhiên từ trên trời rơi xuống. Một cô gái đẹp người Pháp tiến tới và hỏi họ một câu bằng tiếng Pháp.

“Tu es d’où (Where are you from)?” (Các anh là người nước nào vậy?)

Jong Bom Ah hẳn nhiên không biết nửa chữ tiếng Pháp. Và dĩ nhiên, anh cũng mù tịt tiếng Anh.

Anh len lén nhìn sang phía Lee Hyun, nhưng mặt cậu cũng thộn y như anh.

“…”

Giờ thì họ kẹt trong một tình thế khó xử.

Để có thể vào đại học, GED yêu cầu bạn phải có trình độ tiếng Anh cơ bản.

(T/N: GED là General Education Development tương đương với bằng high school diploma, THPT, bằng trung học bổ túc. Kết quả GED hôm trước của Lee Hyun là GED: General Equivalency Diploma – Bằng tốt nghiệp tương đương)

Dù vậy, họ là người Hàn Quốc và cũng chẳng học ngoại ngữ nên họ không thể hiểu người phụ nữ Pháp ấy nói gì. Lee Hyun quyết định lờ cô ta đi.

“Sư huynh à, anh em mình đi ăn hot dog đê.”

Cậu chủ động cất lời giúp Jong Bom Ah thoát khỏi tình thế ấy.

“Ừ. Hay là chúng ta ra chỗ kia ăn thử đi?”

Họ lập tức làm lơ người đẹp nước Pháp và tiến tới hàng bán hot dog! (T/m:hah, gayyyyyyyyyy!!._.)

*Clap clap clap!*

Những người qua đường gần đó bắt đầu vỗ tay tán thưởng họ.

Họ muốn chúc mừng hai người vì nhảy dù thành công.

Họ du hí xung quanh như những khách du lịch bình thường khác cho tới hết ngày. Họ tới cung điện Versailles, Vườn Luxembourg, Quảng Trường Concorde, và Nhà Hát Opera Bastille. Sử dụng khung cảnh hấp dẫn đằng sau để làm nền, Jong Bom Ah tạo dáng và để lộ ra cơ bắp ở hai tay mình.

“Sẵn sàng nhé! Một – Hai – BA!”

*Click!*

“Giờ chú cũng ra làm nháy đê.”

“Vâng.”

“Được rồi. Đến địa điểm kế tiếp nào!”

Quả là một chuyến đi chơi chụp choẹt ảnh ọt điển hình!

Họ cũng rủ một vài người Pháp chụp một hai kiểu ảnh cùng. Ngoài ra thì họ luôn luôn bận rộn ăn hot dog trên khắp đường phố thanh lịch của Paris.

“Hot dog ở Paris ngon ghê.”

“Đúng là rất ngon. Hay là tối mình ăn sườn heo cốt lết đi?”

“Duyệt, có vẻ sườn heo cốt lết cũng là một ý hay đấy.”

Sau bữa tối đã đời, họ rời khách sạn đi tới nước Đức. Người của võ đường đã dự tính trước điều này và thuê cho họ hai chiếc xe mô-tô.

“Giờ chúng ta hãy kiểm tra chất lượng của đường cao tốc Autobahn ở Đức xem sao.”

Lái xe máy trên đường cao tốc Autobahn!

(T/N: Cho bạn nào chưa biết, Autobahn là đường cao tốc có chất lượng tốt nhất trên thế giới, gần như không có giới hạn về tốc độ xe, đạt những tiêu chuẩn về an toàn cao, và luôn luôn có một đội ngũ bảo trì, nhặt rác, giúp đường không bao giờ hỏng hóc và hiếm khi có tai nạn xảy ra.)

“Có một chỗ nghỉ chân trên đường quốc lộ thì phải? Làm tí mì với khoai tây nướng cũng ổn đấy.”

Sau khi lái chán chê, họ tiếp tục sang Hà Lan để chơi xuồng máy tốc độ cao rồi đi lặn biển. Họ thám hiểm vùng thềm đại dương và bắt gặp vài loài cá. Tiếp theo, họ lộn trở lại nước Anh để đi xem bóng đá. Nơi này thì có nhiều du khách và học sinh Hàn Quốc hơn, nhờ việc họ nghe thấy tiếng Hàn ở chỗ này hay chỗ khác. Trên bờ biển Croyde của nước Anh, những cơn gió mạnh từ cơn bão thổi vào phần phật.

“Thời tiết này tốt đấy.”

“Thời tiết này mà tốt á?”

Trên trời mây đen mịt mù và có vẻ như nơi đây sắp sửa đổ mưa. Đây là cái kiểu thời tiết mà bạn sẽ chẳng mấy ngạc nhiên mấy nếu sấm sét đột ngột đánh ầm một cái.

“Sư phụ đã dặn, anh đây phải đưa đệ đi lướt sóng.”

Lee Hyun và Jong Bom Ah thay đồ bơi. Trên biển, có khá nhiều người đang ngắm nhìn những con sóng cả. Mỗi lần cơn bão ập vào, những con sóng lại tăng kích cỡ lên. Đó là một cơn bão rất mạnh mười năm mới có một lần. Những ngọn sóng lớn từng đợt, từng đợt tràn vào bờ biển.

“Đệ chưa từng lướt sóng bao giờ phải không?”

“Vâng...”

“Dù là lần đầu thì cũng sẽ ổn thôi. Cứ nghĩ nó như kiểu lặn ụp một phát xuống biển và rồi chú cũng làm được như những người khác à.”

Có vài người cũng đang cố gắng cưỡi lên những con sóng. Jong Bom Ah và Lee Hyun cố gắng ghi nhớ lại những hành vi và động tác của họ vào tâm trí khi họ đi trên bãi biển. Rồi trên bãi biển có hai người châu Á đang cầm ván trượt đi tới. Thường thì người ta sẽ mặc một bộ đồ lướt sóng để chống nước, dù thế thì họ vẫn cởi trần. Thứ duy nhất họ cần là một cơ thể cường tráng đã được trui rèn qua năm tháng. Mà thực ra thì đối với người Anh, một người châu Á như Jong Bom Ah cũng khá bắt mắt.

“Anh đi trước nhé.”

Jong Bom Ah trải tấm ván lên mặt biển và cố gắng lướt sóng. Tuy nhiên con sóng cứ liên tục ập vào khiến anh không thể làm được. Cảnh tượng Lee Hyun tiếp bước khiến đám đông có thêm lòng dũng cảm để thử sức cùng sóng biển. Bơi lội là một trong những môn thể thao tiêu khiển ở Hàn Quốc. Mọi người đều biết bơi cơ bản! Cậu trải tấm ván ra, nằm xuống, rồi bắt đầu di chuyển cơ thể, tay, chân một cách mạnh mẽ.

“Chỉ nghĩ tới việc mình được làm điều này ở Anh Quốc!”

Những cơn gió mạnh bạo táp những hạt mưa trên cơ thể cậu tạo thành những gợn nước. Còn những con sóng trên biển cao đến vài mét chỉ chực cuốn trôi lấy cậu cùng tấm ván, rồi dìm cậu xuống biển mặn. Thực tế, rất khó di chuyển bởi áp lực nước tới từ những con sóng biển. Ngay khi cậu cầm lấy tấm ván thì ngọn sóng khác lại đập vào cậu. Điều này lặp đi lặp lại tới mười hai lần, giống như dòng đời xô đẩy, con này ngưng thì con khác lại ập xuống, đập vào cậu đầy thô bạo.

“Chết tiệt.”

Lee Hyun bắt đầu khó chịu.

“Nó chả khác quái gì cái lần mình tắm tạm ở cái hồ chứa nước trong khu phố vào giữa cái đêm giông bão ấy!”

Hồi đó, không có trò nào mà cậu không chơi miễn là không phải tốn tiên. Lúc nhỏ, cậu dành thời gian bắt ếch và tôm kiểng ở các rãnh nước và khi lớn hơn một chút, cậu cũng đã có thể tự mình tìm thêm nhiều thứ ngon hơn để ăn.

Cái hồ chứa nước gần nhà!

Đó là một nơi khá là ‘nổi tiếng’ bởi mỗi năm đều có từ ba đến năm người chết đuối. Vào cái hôm mưa như trút nước ấy, Lee Hyun còn thử tự câu cá bằng tay không ở hồ chứa kia thì chẳng có cái lí gì mà cậu chịu đầu hàng trước biển cả của nước Anh!

“Ở Đại Hàn Dân Quốc, có tới hơn 100.000 người từng bơi khắp cả nước! Biển cả bé tí của Anh Quốc thế này thì bõ bèn gì.”

Cậu tiến lên và thách thức những cơn sóng một lần nữa!

Lee Hyun thử lại lần này qua lần khác.

Những con sóng ngày càng lớn hơn nhưng chẳng thể nào khiến cậu trở về bờ.

“Sao những con sóng các ngươi dám làm điều này chứ.Ta là Jong Bom Ah đấy!”

Khi Jong Bom Ah té xuống, đôi mắt anh lại bùng cháy ý chí.

Ban đầu anh cố gắng tận hưởng những con sóng, nhưng giờ thì nó thực sự là một thách thức. Cơ thể anh ướt đẫm nước biển và mồ hôi. Anh dùng sức nắm lấy tấm ván lướt rồi nhảy xuống. Anh cố gắng thực hiện nhiều lần và đắm mình vào những con sóng. Qua nhiều lần thất bại, Lee Hyun bắt đầu nhận ra cách thực hiện.

‘Vậy ra yếu tố then chốt là phải luôn giữ thăng bằng bất chấp các tác động bên ngoài.’

Những con sóng lớn sẽ luôn đập vào tấm ván và cố gắng phá vỡ thế thăng bằng kể cả khi bạn đã lướt được thành công. Bạn phải cố gắng và cảm nhận được nhịp điệu của dòng chảy để có thể lướt tiếp.

‘Vậy là thay vì cứ cố gắng chống lại những ngọn sóng, chi bằng cứ cưỡi lên nó thôi nhỉ?’

Vậy nên cậu phải làm sao cho tấm ván vẫn nổi mà lại không chống lại dòng chảy của các con sóng.

‘Mình có thể làm được. Cứ nghĩ việc này giống như đang cưỡi bọn Wyvern thôi...’

Giác quan sống còn của Lee Hyun.

So với tốc độ cao của lũ Wyvern khi bay lượn trên những thung lũng, thì những con sóng chỉ là chuyện nhỏ. Bạn phải làm quen với tự nhiên để có thể thành công. Cậu phải thích ứng với hoàn cảnh. Lee Hyun hồi tưởng lại những lần bay lượn và chiến đấu trên lưng của lũ Wyvern. Cậu bắt đầu cưỡi lên những con sóng trên tấm ván của mình và cố gắng giữ thăng bằng. Và rồi cậu đã lướt được trên những ngọn sóng trên tấm ván của cậu.

“Kya hahahahahahahah!”

Lee Hyun cười sảng khoái. Cuối cùng cậu cũng đã làm được.

“Ta chính là người đã chinh phục cơn bão này!”

Lee Hyun bắt đầu hét lớn và lặp đi lặp lại. Cậu đã hoàn toàn đắm mình trong việc này. Jong Bom Ah được trời phú cho khả năng chơi thể thao và anh đã rèn luyện cật lực nên cuối cùng anh cũng có thể cưỡi trên một ngọn sóng. Hai anh chàng này đang lướt sóng giữa cơn bão ở Anh Quốc! Một người phụ nữ người Anh đang cầm camera để quay lại cảnh này. Trước khi ra lướt sóng, Lee Hyun đã đưa cô chiếc máy quay và nhờ cô quay hộ cảnh này. Sau một hồi lướt sóng chán chê, đến tối, họ tổ chức một bữa tiệc ngoài bãi biển với chỗ bia mua ở siêu thị.

“Hot dog ở châu Âu ngon thiệt ta ơi.”

“Xúc xích cũng ngon ý.”

Lee Hyun và Jong Bom Ah nốc bia ừng ực rồi lăn ra ngủ.

“Giờ thì chúng ta sẽ đến một nơi khác ở châu Âu để đi trượt tuyết.”

Hai người bọn họ lại lăn lội đến dãy Alps để trượt tuyết.

Có một cái resort ở khu trượt tuyết đã chính thức được mở cửa nhưng lại hiếm người lui tới bởi đó thực sự là một thử thách đầy mạo hiểm! Đó là vì những người tới đó khó có thể tìm lại đường về nhà nghỉ. Sau đó, họ đi thăm Quảng Trường Đỏ.

“Ồ vậy ra đây là Quảng Trường Đỏ.”

“Đủ loại người đã tới nơi này.”

Họ có một khoảnh khắc trân trọng những di tích lịch sử. Và rồi, họ lại bắt một chuyến tàu hỏa xuyên lục địa xuyên qua Moscow và tới Trung Quốc. Sau một chuyến du lịch không lâu ở Trung Quốc, họ dự định sẽ bắt máy bay quay trở lại xứ Hàn.

“Ta đã mua một ít trứng này... hộp kimbap để đâu nhỉ?”

Trứng luộc luôn là thứ không thể thiếu cho những chuyến du lịch bằng tàu hỏa. Họ tìm đến một khoang trống để ngủ. Trên đường, họ ngắm nhìn cảnh vật vùng cực Bắc và những khu vực xung quanh. Lee Hyun nhìn ra cửa sổ, cậu thật sự chẳng còn lời nào để diễn tả lòng mình. Cậu đã được gặp đủ mọi loại người từ châu Phi, châu Âu sang tới tận Trung Á. Mặt trời nóng bỏng, những đụn cát, những cơn gió, cùng những vùng biển ở phương Đông. Văn hóa châu Âu cùng những công trình lịch sử nơi đây đều thật tuyệt vời. Các tác phẩm điêu khắc và hội họa mang tới cảm giác rất chân thực. Chỉ nghĩ tới việc một người sống trong một thành phố nhỏ bé lại biết được thế giới lại rộng lớn đến vậy, đó hẳn quả là một cú sốc lớn với Lee Hyun.

‘Vùng đất này thật rộng lớn.’

Đại Hàn Dân Quốc không thể sánh với một đất nước như nước Nga. Giá nhà đất gần thành phố thì luôn bị đội giá lên bởi bong bóng kinh tế.

‘Chỉ nghĩ tới việc có những nơi như thế này hiện diện trên trái đất…!

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 7 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429 Chương 430 Chương 431 Chương 432 Chương 433 Chương 434 Chương 435 Chương 436 Chương 437 Chương 438 Chương 439 Chương 440 Chương 441 Chương 442 Chương 443 Chương 444 Chương 445 Chương 446 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4-1 Chương 4-2 Chương 4-3 Chương 5-1 Chương 5-2 Chương 6-1 Chương 6-2 Chương 7 Chương 8-1 Chương 8-2
Tiến »