Con Búp Bê Chắp Vá

Lượt đọc: 1853 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 18

Nick kiểm tra đồng hồ. Một lần nữa. Năm giờ. Lẽ ra giờ này Rachel phải gọi cho anh rồi mới phải.

Tựa vai vào bức tường dán giấy đã bong tróc trong căn hộ bỏ không ở tầng một, Nick quay lưng lại với chín người đàn ông khác mặc trang phục đen trong phòng. Không có chút riêng tư nào trong khu vực dàn trận của đội SWAT, nhưng việc phải làm vẫn phải làm. Anh rút chiếc BlackBerry ra và bấm số nhà cô.

Sau bốn hồi chuông, chế độ trả lời tự động kích hoạt.

Anh thử gọi vào điện thoại di động. Nhưng kết quả cũng tương tự.

Trả máy về lại thắt lưng, anh đánh giá tình hình. Anh không thể nào tránh khỏi nhiệm vụ này. Gã tội phạm trốn ở căn nhà bên kia đường đã giết ba người phụ nữ ở các bang khác nhau và FBI đã cố gắng truy bắt hắn nhiều tuần rồi. Cả đội đang vào cuộc. Cảnh sát địa phương đã thiết lập vòng vây bên ngoài, trong khi các đặc vụ FBI đã được bố trí ở vị trí vòng trong. Lính bắn tỉa cũng đã vào vị trí. Người thương thuyết đã sẵn sàng. Đội SWAT đã lên đồ. Vụ này sẽ kết thúc trong tối nay.

Thật không may, Nick không nghĩ vụ bắt giữ sẽ kéo dài đến thế. Họ biết gã đó đang ở trong tòa nhà này, nhờ vào tin tức từ một nguồn đáng tin cậy, nhưng không có ai ra vào tòa nhà đó trong vòng bốn tiếng đồng hồ qua. Di dân những tòa nhà bên cạnh mà không đánh động đối tượng tình nghi về sự có mặt của lực lượng hành pháp đã làm mất nhiều thời gian. Bây giờ họ đang sử dụng phương tiện điều tra kỹ thuật, bao gồm mic, để xác định xem có ai ở trong căn hộ đó có nguy cơ trở thành con tin không. Nếu có, họ sẽ cố gắng liên lạc với đối tượng tình nghi để thương lượng. Mọi nhất cử nhất động đều được chỉ đạo từ TOC vừa mới được thiết lập.

Sẽ là một đêm dài. “Được rồi, nghe này.”

Trước mệnh lệnh của Mark, thành viên đội SWAT tập trung đứng thành vòng tròn xung quanh anh. Nick cũng tham gia vào vòng tròn đó.

“Tôi vừa nói chuyện với Steve ở TOC. Họ đã xác định được có một người phụ nữ ở căn hộ với đối tượng. Đã tìm được thiết kế của tòa nhà và bản vẽ đang được gửi đến đây. Ngay khi có được nó, chúng ta sẽ cùng nhau lên kế hoạch tác chiến trước khi người thương thuyết gọi điện và cố gắng thuyết phục gã đó ra đầu thú. Có câu hỏi gì nữa không? Khi không ai trả lời, Mark tiếp tục. “Được rồi. Hãy chắc chắn rằng các cậu đã mặc áo chống đạn và đã được trang bị đầy đủ tai nghe. Nick, tôi cần nói chuyện với cậu.” Anh ra hiệu cho Nick đi theo mình.

Lời triệu tập làm Nick ngạc nhiên và anh theo Mark đi sang căn phòng trống liền kề.

Chống nắm tay vào hông, Mark nhìn anh bằng với cái nhìn thấu hiểu. “Chuyện gì thế?”

Nick cau màu. “Ý cậu là gì?”

“Cậu không hoàn toàn tập trung ở đây. Đây là một nhiệm vụ nguy hiểm. Mình cần sự tập trung hoàn toàn.”

Trước lời nhận xét của Mark, cổ Nick nóng dần lên. Lẽ ra anh phải biết Mark sẽ nhận ra sự xao nhãng của mình. Kể từ khi thôi làm việc ở HRT, tham gia đội phản ứng nhanh của St. Louis và chỉ huy đội SWAT, anh đã tăng cường công tác huấn luyện vốn đã khắt khe, không cho phép ai được chểnh mảng. Và cung cách dễ dãi của anh hoàn toàn biến mất trong những lúc làm nhiệm vụ. Như anh đã nói với họ, lúc ở HRT, anh đã đối mặt với rất nhiều tình huống mà một mạng sống có thể mất đi chỉ vì một phút mất tập trung. Kết quả là anh yêu cầu cả đội phải tập trung và tuân thủ kỷ luật. Nick tôn trọng điều đó và cả khả năng quan sát của Mark.

“Mình đang lo lắng cho Rachel.”

“Vì sao?”

Bằng vài từ ngắn gọn, Nick giải thích tình huống. Khi anh kết thúc, hai nếp nhăn hằn trên lông mày Mark.

“Có khả năng cô ấy quên không gọi điện không?”

“Không.”

“Được rồi. Mình sẽ bảo Steve cho cảnh sát địa phương đến nhà cô ấy, xem cô ấy có ở nhà không. Mình cũng sẽ bảo anh ấy cho người của chúng ta liên lạc với khách sạn. Kiểm tra xem có ai nhìn thấy cô ấy rời khỏi đó không. Cậu có thể nghĩ ra điều gì khác không?”

“Không. Mình hoàn toàn đồng ý với cách làm của cậu.”

“Coi như xong.” Mark khoanh tay trước ngực và đánh giá Nick. “Mình sẽ cần cậu nếu chuyện này trở nên nguy hiểm. Nhưng mình sẽ không đưa cậu hay bất kỳ thành viên nào của đội vào vòng nguy hiểm. Nếu cậu không thể tập trung hoàn toàn cho mình, hãy nói với mình lúc này.”

Trong những năm phục vụ trong lực lượng hành pháp, chưa một lần Nick để tình cảm riêng tư ảnh hưởng đến khả năng thực hiện nhiệm vụ của mình. Và anh không muốn để điều đó xảy ra vào lúc này. Mark đã tiến hành những phương án rất hợp lý để kiểm tra tung tích của Rachel. Cho đến khi họ có câu trả lời từ cảnh sát và khách sạn, anh chẳng thể làm được điều gì khác. Và anh cần phải hỗ trợ đội của mình. Họ cùng nhau luyện tập và họ tin tưởng vào nhau. Anh cần phải dốc sức cùng họ thực hiện nhiệm vụ. Vào thời điểm này.

“Miễn là mình biết việc tìm kiếm Rachel đang được thực hiện, tập trung sẽ không phải là vấn đề.” Anh điềm tĩnh đáp lại ánh nhìn của Mark.

Trong vài giây, Mark tiếp tục đánh giá anh. Sau đó anh khẽ gật đầu. “Được rồi. Mình sẽ báo cậu biết khi có bất kỳ thông tin nào mới.”

Lấy chiếc BlackBerry từ túi đựng đeo ở thắt lưng, Mark bấm số và bước đi.

Khi Nick nhìn bạn mình bỏ đi, những người còn lại của đội bắt đầu lặng lẽ trò chuyện hoặc kiểm tra thiết bị. Anh thì không làm gì cả. Thiết bị của anh đã sẵn sàng và cuộc hội thoại duy nhất anh muốn nói chỉ có thể âm thầm thực hiện với chính bản thân mình.

Lạy Chúa, xin hãy giữ an toàn cho Rachel.

Thứ gì đó đang chọc vào sườn cô. Mạnh.

Rên lên một tiếng, Rachel mở mắt ra. Chớp mắt. Cố gắng mà không thể tập trung được. Cô đưa tay lên để điều chỉnh kính, và phát hiện ra rằng mình đang không đeo nó.

“Đứng lên.”

Mệnh lệnh đó mơ hồ và dội lại như tiếng vọng, giống như nó đến từ một nơi xa xôi nào đó. Rachel chớp mắt lần nữa và hé mở mắt. Phía trên quầng sáng mờ mờ xung quanh cô là bóng tối. Chỉ có đường nét mơ hồ của một bóng người cho biết nơi phát ra mệnh lệnh đó.

“Tôi nói, đứng lên.” Một cánh tay túm lấy vai cô và lắc nó. Đầu cô như muốn nổ tung.

Rên lên lần nữa, Rachel cuộn tròn mình lại như quả bóng. Cô sợ hãi đến toàn thân run rẩy và răng bắt đầu va vào nhau lập cập.

Tại sao đầu cô lại đau như búa bổ thế này? Sao toàn thân cô lại ớn lạnh thế?

Ngay lập tức, một khuôn mặt xuất hiện trong tầm nhìn của cô, chỉ cách một khoảng ngắn. Cái miệng khuất sau chiếc khăn quàng, nhưng có thể nhìn thấy đôi mắt. Hơi đờ đẫn, ánh nhìn đó giống như thăm dò chứ không phải đơn thuần là nhìn cô.

Chiếc khăn quàng cổ gợi Rachel nhớ lại toàn bộ sự việc. Cô đã bị bắt cóc từ bãi đỗ xe của khách sạn. Và khi cô không chịu chui vào thùng của một chiếc ô tô, người phụ nữ này đã đánh cô. Bằng một khẩu súng.

Chả trách đầu cô đang đau như búa bổ.

“Nếu cô không ra ngoài, tôi sẽ đóng cái thùng này lại lần nữa và lái xe đến con dốc gần sông. Người phụ nữ đó nói bằng giọng ê a, như thể cô ta đang nói chuyện với trẻ con. “Có một con dốc cao và đẹp cách đây không xa lắm. Con dốc đó sẽ là con đường dẫn xuống địa ngục. Tôi không dám chắc cô có thể sống sót sau cú ngã đó đâu. Ngay cả trường hợp cô còn sống, thì nước ở đó rất lạnh. Và chảy xiết. Cô sẽ chìm nghỉm trước khi vào tới bờ. Cô không muốn như thế đâu phải không?”

Một cơn rùng mình khác chạy dọc sống lưng Rachel. Và lần này nó không dính dáng gì đến cái lạnh.

“Cô có ra hay không?”

Người phụ nữ đó hỏi như thể đang xác nhận xem Rachel có muốn đi xem phim với mình hay không.

Cơn hoảng sợ cào cấu trong cổ họng, đến nỗi cô không thể thở được, Rachel cố gắng làm bộ não chậm chạp của mình hoạt động. Cô có thể ở lại trong thùng xe và hy vọng rằng đến lúc người phụ nữ này đến được chỗ dòng sông, cô sẽ thấy khỏe hơn và có thể làm gì đó tự bảo vệ cho mình. Nhưng nếu người phụ nữ đó quyết định để chiếc xe lăn xuống con dốc mà không mở thùng nữa thì sao?

Không phải là một lựa chọn khôn ngoan. Cô phải chiến đấu ở đây. Bất kể nơi này là chỗ nào.

Bị thôi thúc bởi nỗi sợ hãi và lượng adrenaline tăng vọt, cô cố gắng ngồi dậy bất chấp đầu óc đang quay cuồng. Người phụ nữ đó lùi vào trong bóng tối, chờ đợi và quan sát, khi Rachel loay hoay đưa chân qua mép thùng xe và làm rách tất trong lúc đó. Cô nhích về phía trước. Túm lấy thanh sắt. Kim nén cơn buồn nôn đang trào lên khi chân chạm mặt đất.

Đừng nôn! Người phụ nữ này có thể tức giận và ra tay kết liễu mình ngay tại đây.

“Đứng lên.”

Cố gắng hết sức, Rachel đứng trên đôi chân run rẩy. Lào đảo, cô túm lấy đuôi xe. Rồi ngã nhào xuống. Toàn bộ sức nặng cơ thể từ cú ngã đó dồn lên một bên vai.

Cô thở dốc vì đau. Và thở dốc lần nữa khi người phụ nữ kia đi đến sau lưng, túm lấy tóc cô và giật mạnh.

“Tôi nói đứng lên.” Cô ta vẫn nói bằng cái giọng kỳ quái, ngâm nga, như ở một thế giới khác đó, một sự đối lập kỳ lạ với những hành vi đầy bạo lực của cô ta.

Cố kìm cơn nức nở lại, Rachel túm lấy đuôi xe, bấu víu vào đó để đứng lên. Trước khi cô hiểu được điều gì đang xảy ra, người phụ nữ đó giật tay cô về phía trước và tròng đôi còng tay vào chúng.

Cơn uất nghẹn trào lên trong cổ Rachel khi cô nhìn chằm chằm vào cổ tay bị khóa của mình.

Không dùng được tay, cô sẽ không có khả năng chống trả hay tự vệ nữa.

“Đi. Lối kia.” Người phụ nữ ra hiệu bằng khẩu súng, đóng sầm nắp thùng xe và nhấc chiếc túi xách ở chân lên.

Rachel nhìn vào màn đêm, cố gắng tập trung. Không có kính, mọi thứ đều lờ mờ. Và vết sưng ở thái dương còn làm mọi thứ tồi tệ hơn nữa. Không có chút ánh sáng đèn đường nào trong màn đêm tối tăm, nhưng mặt trăng hạ tuần trên bầu trời đông trong trẻo soi tỏ thứ có vẻ như là một khu rừng rậm rạp ở hai bên của con đường hẹp trải sỏi, được định hình bởi hai vệt bánh xe tải.

Cái nơi hoang vu này cũng tồi tệ chẳng khác gì con dốc dẫn xuống bờ sông cả. Nỗi sợ hãi của Rachel tăng lên.

“Tôi không định giết cô, nếu cô hợp tác.” Người phụ nữ đó giơ giơ khẩu súng vào mặt cô và Rachel giật lùi lại. “Lối kia.” Cô ta lại chỉ vào rừng.

Chúa ơi, con phải làm gì bây giờ?

Tiếng kêu thầm lặng và tuyệt vọng đó vang lên từ sâu trong tim Rachel. Đặt đôi bàn tay đan vào nhau bên dưới cằm, cô cúi đầu.

“Cô đang làm gì thế?” Sự nghi ngờ làm tông giọng của người phụ nữ đó thay đổi. “Cô đang cầu nguyện à?”

“Phải.”

“Tốn công vô ích thôi, Chúa không nghe đâu.”

“Sao cô biết?” Rachel ngẩng đầu lên.

“Tôi thường cầu nguyện. Cách đây rất lâu rồi. Nhưng chẳng thay đổi được gì cả.”

Bây giờ cô ta có vẻ đã tỉnh táo hơn. Và cô ta nói như thể mình từng tin vào Chúa. Có lẽ đó là dấu hiệu tốt.

“Bạn tôi nghĩ cầu nguyện có tác dụng. Anh ấy nói việc đó giúp anh ấy đưa ra quyết định.”

“Tôi tự mình quyết định. Tôi không cần Chúa.”

“Có lẽ Ngài có thể giúp cô đưa ra quyết định tốt hơn. Cô biết rằng Chúa không muốn chúng ta làm hại lẫn nhau.”

Ánh mắt của người phụ nữ đó trở nên xa xôi. “Tôi chưa bao giờ làm hại người khác. Tôi sẽ không làm thế. Giờ di chuyển đi. Theo lối đó.” Cô ta chĩa mũi súng về phía khu rừng.

Rachel thấy mình không có nhiều lựa chọn. Giây phút ngắn ngủi mà người phụ nữ này tỏ ra tỉnh táo đã biến mất. Điều sáng suốt nhất cô có thể làm lúc này là tuân theo chỉ đạo của cô ta, kéo dài thời gian hết mức có thể và cố gắng tìm ra cách thoát thân.

Khi họ rời khỏi con đường mòn, địa hình trở nên gập ghềnh hơn. Gót giày của cô bị sụt xuống mọi lỗ thủng trên mặt đất gồ ghề và những bụi gai, cành cây trụi lá giằng giật lấy chiếc áo khoác của cô trên con đường cây cối rậm rạp.

Để lại manh mối.

Những từ đó vụt lóe lên trong đầu cô, như một lời nhắn. Phải. Đó là ý rất hay. Thế nào cũng sẽ có người đi tìm cô. Rất nhiều người, nếu Nick báo với mọi người về sự mất tích của cô. Cô phải để lại cho họ vài manh mối để tìm kiếm.

Kéo tuột găng tay ra, cô cuộn chúng thành một quả bóng và quăng nó sang một bên đường. Giả vờ ngã xuống và chống người bằng cả tay và chân, cô vùi chúng xuống dưới đám lá.

“Chuyện gì thế? Đứng dậy.”

Cô cảm thấy khẩu súng đang chĩa vào lưng mình. Tim đập thình thịch, cô túm lấy một thân cây, bám vào đó để đứng dậy. “Tôi bị trượt chân.” Cô lại bắt đầu đi.

“Đó là tại đôi giày. Vứt chúng đi.”

Cô tiếp tục đi. Đi xa khỏi nơi cô đã bỏ lại đôi găng tay. “Nhưng mặt đất toàn đá.”

“Không còn xa nữa đâu. Vứt chúng đi.”

Rachel cúi xuống tháo giày ra. “Để chúng trên mặt đất.” Rachel thả đôi giày xuống. “Đi về trước vài mét nữa.”

Khi cô làm theo và đi về phía trước, người phụ nữ đó cúi người lấy đôi giày và nhét chúng vào chiếc túi. “Đi tiếp.”

Những hòn đá sắc nhọn và gốc cây chết phủ băng cứa vào gót chân khi cô loạng choạng đi trên mặt đất đóng băng.

“Dừng lại.”

Trước mệnh lệnh đột ngột sau khi đã đi được quãng đường khoảng chục mét, Rachel dừng lại và nhìn về phía trước. Cô nghĩ mình nhìn thấy một ngôi nhà nhỏ bên khoảng rừng thưa phía trước, nhưng vì không đeo kính, nên cô không dám chắc chắn.

Họ đứng trong im lặng đúng ba mươi giây. Luồng gió lạnh như cắt da cắt thịt và cô bắt đầu run rẩy dữ dội hơn. Cô không mặc đủ ấm cho tình huống phải hoạt động ngoài trời lạnh như thế này. Trang phục cô mặc đến buổi biểu diễn ở bữa tiệc trà là chân váy đen ôm và áo sơ mi lụa trắng dài tay, chỉ phù hợp mặc trong nhà, chứ không phải để leo núi vào đêm mùa đông. Chiếc áo khoác dài cũng không đủ ấm để chống lại cái lạnh kéo dài. Và đôi tất cách khiến đôi da chân của cô bị lộ hẳn ra. Trước giờ, Rachel chưa từng bị lạnh đến thế cả.

Hay sợ hãi như thế này.

“Được rồi. Tiến lên phía trước. Về phía cái lán.”

Rachel ngập ngừng bước vài bước đến khoảng rừng thưa. Họ đã đến nơi. Thời gian của cô cũng sắp hết. Cô phải làm gì đó.

“Đứng trên…”

Trước khi người phụ nữ đó chưa kịp hoàn thành câu nói một cách trọn vẹn, thì trong bụi cây đột nhiên có tiếng sột soạt. Hai người đồng loạt quay sang. Một con nai xuất hiện từ trong rừng, giật mình bởi sự hiện diện của họ cũng như họ giật mình bởi sự xuất hiện của nó.

Cơ hội đến rồi, Rachel nhận ra, adrenaline tăng vọt lên. Có lẽ là cơ hội duy nhất.

Giơ cánh tay lên, cô lao vào kẻ bắt cóc mình và xô mạnh hết mức có thể. Người phụ nữ đó ngã xuống. Khẩu súng văng khỏi tay. Rachel lao đến chỗ nó.

Ngay khi tay cô đã cận kề nòng súng, người phụ nữ đó lăn về phía cô. Hất cô ngược lại phía sau, túm lấy cổ cô và siết chặt.

Rachel cố gắng gỡ tay cô ta ra, để hít thở nhưng cú đánh vào đầu trước đó và cái lạnh căm căm đã cướp hết sức lực của cô. Khi cô giãy giụa, ngón tay người phụ nữ đó bấu chặt vào cổ cô. Mọi thứ trước mắt cô tối sầm lại và sự vùng vẫy của cô ngày càng yếu ớt đi.

Suy nghĩ cuối cùng của cô trước khi bất tỉnh là Nick… và tương lai đầy hứa hẹn mà họ sẽ không còn cơ hội để khám phá.

Allen Harris ngồi xuống chiếc ghế bành gần lò sưởi trong căn nhà nhỏ và mở trang đầu tiên của tờ Tribune. Thư thái nghiền ngẫm tờ báo này đã trở thành một trong những thói quen cuối tuần anh yêu thích nhất. Đây là việc đầu tiên trong các hoạt động ngày Chủ Nhật luôn bao gồm đi nhà thờ, ăn trưa ở nhà hàng yêu thích và vài tiếng đồng hồ làm đồ gỗ trong xưởng ở tầng hầm. Sau khi đọc xong tờ báo, anh sẽ chuẩn bị một bữa tối đơn giản. Gà tây hoặc sandwich pho mát thịt xông khói với khoai tây chiên.

Nhiều người có thể cho rằng nếp sinh hoạt của anh thật nhàm chán. Nhưng anh lại thấy nó dễ chịu. Trong những ngày này, anh cần sự dễ chịu và trân trọng những gì nằm trong tầm kiểm soát của mình.

Lướt qua trang nhất, anh nhận ra vụ bắt cóc đứa trẻ nhà O’Neil lại lên trang đầu. Một vụ án có vẻ bế tắc. Và FBI có vẻ không có manh mối gì mới, theo như bài báo. Manh mối thực sự duy nhất là con búp bê Raggedy Ann của đứa trẻ đã được tìm thấy ở St. Louis, dẫn đến suy đoán là đứa trẻ có thể đang khu vực đó. Theo bài viết của một tờ báo ở St. Louis, được trích dẫn trên tờ Tribune, vụ này đã có sự can thiệp của một bà đồng. Mẹ của đứa trẻ thậm chí đã đến gặp cô ta.

Allen lắc đầu. Khi tuyệt vọng, người ta có thể làm bất cứ việc gì.

Suy nghĩ về những người tuyệt vọng mang Debra trở lại trong suy nghĩ của anh. Cô muốn có một đứa con hơn bất cứ điều gì trên thế giới này. Hơn cả một người chồng rất nhiều, như anh sớm phát hiện ra.

Nhưng anh không muốn nghĩ về người vợ cũ. Điều đó làm anh thấy quá đau đớn. Đó là lý do anh chấm dứt cuộc nói chuyện ngày hôm qua với Warren và cắt đứt dòng suy nghĩ về cô ngay khi đồng nghiệp của anh rời đi.

Nhưng cuộc nói chuyện của họ có điều gì đó khiến anh cảm thấy là lạ. Anh cau mày, nhớ lại lời nói của Warren. Lời nhận xét về đứa trẻ, chính là nó. Đồng nghiệp của anh nói Debra mang theo một đứa trẻ. Vợ cũ của anh nói rằng cô đang trông đứa trẻ cho một người bạn.

Nhưng rõ ràng Debra không có bất kỳ một người bạn nào Chicago. Không có lấy một người nào là bạn cả, mặc dù cô sống ở thành phố này. Chỉ sau này anh mới hiểu đó chính là lý do cô khăng khăng họ sẽ không tổ chức lễ cưới trang trọng mà lén kết hôn. Cô không có ai để mời ngoài bố mình và cô cũng đã mất liên lạc với ông nhiều năm nay.

Anh không biết cô đã sống ở St. Louis bao lâu, nhưng chắc không quá vài tháng. Họ vừa mới li dị hơn một năm trước. Dựa trên quá khứ của cô, việc cô đã xây dựng được một mối quan hệ bạn bè có vẻ khó mà xảy ra. Đặc biệt là một mối quan hệ thân thiết đến mức người mẹ đó tin tưởng giao cho Debra đưa con mình đi đâu đó bằng ô tô. Một mình.

Khi Allen nhìn chằm chằm vào câu chuyện của Neil trên tờ Tribune, một từ duy nhất bất chợt lóe lên trong đầu anh.

Tuyệt vọng. Lạy Chúa tôi… có thể nào cô ấy…?

Không. Anh xua ngay ý nghĩ đó đi. Đó thật là một ý nghĩ vớ vẩn. Debra sẽ không tuyệt vọng đến mức phải bắt cóc một đứa trẻ.

Nhưng những con người trong lúc tuyệt vọng có thể làm bất kỳ chuyện gì. Những người sáng suốt thậm chí còn tìm tới một bà đồng để phá vụ án này là bằng chứng rõ ràng của điều đó.

Và Debra đã tuyệt vọng. Anh mường tượng lại cô trong cơn kích động với đôi mắt mở to trừng trừng sau khi biết tin lần mang thai thứ ba của cô lại không thành. Nhớ cách cô đã đấm anh túi bụi trong phòng bệnh sau khi anh báo tin đó. Y tá đã phải can thiệp, khống chế và cho cô dùng thuốc an thần.

Khi anh đưa cô về nhà, mọi chuyện còn trở nên tồi tệ hơn. Trong nhiều giờ đồng hồ, cô ôm một con búp bê trong căn phòng trẻ con trống trải, hát ru nó. Anh buộc cô phải đi điều trị tâm lý, gần như lôi cô đến những cuộc hẹn gặp bác sĩ tư vấn và thuốc đã mang lại tác dụng khi cô chịu uống. Nhưng cuộc hôn nhân vốn mong manh của họ đã tan vỡ.

Hơn tất cả mọi thứ, phản ứng thờ ơ trước lời tuyên bố rằng anh muốn li dị đã làm anh tổn thương. Cô không hề quan tâm rằng anh sắp ra đi. Giờ anh đã là đồ bỏ đi khi không thể giúp cô có được thứ mình muốn nhất.

Một đứa con.

Anh nhớ lời nói chia tay của cô vào ngày anh chuyển đi. Cô nhìn anh trừng trừng qua phòng, ánh mắt cháy rực, đầy thách thức.

“Tôi sẽ có đứa con của mình, Allen, cho dù có anh hay không.”

Nhưng bắt cóc… liệu cô có khả năng làm một việc như thể không?

Có thể lắm chứ, anh thừa nhận. Cô có thể là một người đơn độc, nhưng trong công việc, cô rất giỏi giang. Và thông minh. Cô có thể lên kế hoạch. Cô chỉ ám ảnh với vấn đề con cái. Và ảo tưởng.

Nhưng, quy cho cô có liên quan đến vụ bắt cóc nhà O’Neil chỉ dựa trên những gì Warren đã nhìn thấy đúng là thiếu cơ sở.

Nhưng anh cảm thấy có điều gì đó không đúng.

Rối bời, Allen lùa ngón tay vào tóc và thở dài. Anh không thể đến gặp các nhà chức trách chỉ dựa trên trực cảm của mình. Mặc dù bà đồng đó đã làm thế, sau khi tìm thấy con búp bê của đứa trẻ. Và họ đã lắng nghe cô. Nhưng có khả năng rất lớn sự nghi ngờ của anh là vô căn cứ. Anh đã tin tưởng bản năng của mình về Debra một lần và hãy xem nó đã dẫn anh đến đâu. Anh không dám tin chắc về cảm giác rằng cô có liên quan đến vụ bắt cóc. Anh có thể tự biến mình thành một kẻ điên khùng chẳng vì lý do gì.

Tốt nhất là bỏ qua chuyện này. Debra đã có đủ rắc rối rồi. Cuộc sống của cô sẽ còn tồi tệ đến đâu khi FBI xuất hiện ở cửa nhà mình.

Để bài báo trên trang nhất sang một bên, Allen chọn mục thể thao. Và dẹp những suy nghĩ về người vợ cũ cùng tất cả những vấn đề của cô trở lại góc xa xôi trong đầu óc mình.

Nơi dành cho chúng.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang