Cô-Xchi-A Lùn

Lượt đọc: 1866 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
I-Ô-Xíp Lích-Xta-Nốp. Phần Thứ Nhất - Chương Một - Những Chiếc Ô-Tô Buýt Xanh. “Em Ngờ Nghệch Quá”. Tờ Khai Lý Lịch Của Cô-Xchi-A. Hai Người Còn Lại. Ở Gian Nhà Phụ. “Xe Tăng Đến!”. Chương Hai - Con Chó Sa-Ghi-Xtưi Và Cô Chủ Của Nó. Nhi-Na Páp-Lốp-Na. Trên Tấm Sắt. “Kim Loại Cứng Pô-Bê-Đít”. Món Cháo U-Ran. Chương Ba - “Có Đồng Ý Không Hả?”. Con Dao Tiện Đáng Ghét Quá Đi Mất. Cuộc Xét Xử Và Bản Án. Sự Việc Xảy Ra Ở Hi-Mã-Lạp-Sơn. Dựng Phân Xưởng Trong Mười Hai Ngày. Ông Giáo Sư Và Cái Đinh. Ở Phân Xưởng Nhiệt. Chiếc “Cốc” Khó Tính. Chương Bốn - “Bắc Cực”. Khu Tập Thể Trên Núi. Đi Trượt Tuyết. Tiếng Gọi Của Rừng Tai-Ga. Mảnh Ước Hiệu. Chương Năm - Người Giáo Viên. “Ca-Chiu-Sa”. Nỗi Băn Khoăn. Cuộc Thi Tay Búa. Điều Bất Ngờ. Chương Sáu - Máy Đâu Cả Rồi?. Người Chủ Cỗ Máy. Lời Thề. “Khâu Yếu”. Phần Thứ Hai - Chương Một - Một Buổi Tối. Ngày Tết. Giây Phút Quý Giá. “Cô-Xchi-A – Năm Chiếc…”. Chương Hai - Ai Làm Được Nhiều, Ai Làm Được Ít?. Bảy Mươi Lăm!. Ý Nghĩ Mới. Va Chạm. Những Việc Bí Ẩn. Sáng Kiến Của Ca-Chi-A. Chương Ba - Rút Thăm. “Chúng Cháu Chào Bác!”. Kẻ Phá Máy. Thù Địch. Cuộc Tranh Luận. “Cháu Hãy Làm Như Thế”. Một Quyết Định Quan Trọng. Cái Đinh Tày. Chương Bốn - Kẻ Độc Đoán. Sự Cám Dỗ. Chiếc Phong Bì Xám. Tĩnh Mịch. Chương Năm - Lộ Bí Mật. Tờ Báo Bị Xé. Những Điều Kỳ Diệu. Chương Sáu - Bước Ngoặt. Hòa Giải. Ngày Chủ Nhật Lao Động Tập Thể. “175”. Chương Bảy - Những Thay Đổi. Hàng Triệu Mối Lo. Làn Gió Mới. Đứng Ngoài Cuộc. Một Trái Tim. Phần Thứ Ba - Chương Một - Rối Rít Tít Mù. Buổi Chụp Ảnh Không Vui. Một Người Làm Việc Bằng Ba. Lời Thú Nhận. Vị Thuốc Kỳ Lạ. “Tớ Sẽ Kiếm Ra Được!”. Chương Hai - Cục Vàng. Cô Bé Ngang Ngạnh. Nhiệm Vụ Vẻ Vang 200 Phần Trăm. Chương Ba - Mẩu Thư Của Va-XI-LI. Tiếng Nói Của Hy Vọng. Trong Gia Đình. Chương Bốn - P.S.H.S. Buổi Trao Đổi Ý Kiến. Thách Thức. Được Chấp Nhận. “Cậu Chưa Tốt Hơn”. Vinh Dự. Trước Ngày Lễ. Chương Năm - Cuộc Tấn Công. Ở Đội Của Mình. Món Quà Lớn. Nỗi Xúc Động. Những Người Du Kích. Chương Sáu - Chạy Qua Rừng. Cuộc Gặp Gỡ Vui Sướng. Kết Thúc Tốt Đẹp. “Kinh Khủng Quá”. Phần Kết - Chuyện Về Sương Mù Xanh. Bạn Đọc Thân Mến!.
Tiến »
Nhi-Na Páp-Lốp-Na.

❊ ❊ ❊

Bà cụ cho hai chú bé ăn khoai tây luộc và uống nước chè. Xê-va nhấp từng ngụm ở cốc như người lớn, còn Cô-xchi-a không biết uống như thế, em uống ít một ở chiếc đĩa. Em cảm thấy nóng bức, mặt vã mồ hôi, cứ phải khịt mũi luôn.

- Cháu hỉ mũi đi! – bà An-tô-nhi-na An-tô-nốp-na không ghìm được mình. - Mới bé tí thế này mà đã vào làm nhà máy… Ôi, cái thằng Hít-le ấy thật tàn ác! Nó làm bao nhiêu người phải bỏ quê hương làng xóm mà đi!

Có tiếng gõ cửa, rồi một phụ nữ trẻ bước vào. Chị đội mũ len xanh, mặc áo bành tô xám đã cũ. Cô-xchi-a đoán ngay ra đó là cô Nhi-na Páp-lốp-na người sẽ dẫn các em tới nhà máy theo đường tắt.

- Chào mẹ! Hai cháu sẽ cùng đi với con đâu ạ! - chị dịu dàng nói. - Ái chà, các chàng trai cao to gớm nhỉ!

Gian bếp vốn đã sáng sủa, như càng sáng sủa hơn vì tiếng cười trong sáng của người phụ nữ này. Gương mặt ngăm ngăm đen rất dễ thương của chị rạng rỡ một niềm vui sướng vô hạn.

- Mẹ vừa về thì con nhận được thư của anh Va-xi-li, - chị nói với bà cụ. – Anh ấy vẫn khỏe và bảo con hôn mẹ, như thế này, như thế này này, và như thế này nữa! Con sung sướng quá! Suốt mười hôm chẳng có một chữ nào của anh ấy gửi về… - Chị gõ cửa phòng khách: - Ca-chi-a yêu quý, dì vừa nhận được thư của bố đấy! - Chị vội vã nói thêm: - Chắc hẳn đến mai cả bà và con cũng sẽ có thư. Con có muốn dì đọc cho nghe một đoạn không?

Đằng sau cánh cửa có tiếng chân bước rồi lặng đi, nhưng không thấy Ca-chi-a trả lời. Bà cụ đặt mạnh chiếc tách xuống đĩa.

- Tính với nết đến là ngang bướng! – bà nói. – Thôi, mặc nó con ạ…

- Nào, ta đi đi các cháu, - Nhi-na Páp-lốp-na thở dài, rõ ràng là chị buồn hẳn đi. Chị nhìn bà cụ như chờ mong sự giúp đỡ, rồi cố ghìm mình, chị lại gõ cửa phòng khách: - Ca-chi-a! Con có nghe thấy không, Ca-chi-a yêu quý! Bác giám đốc nhà máy đã cho phép nhận con làm nhân viên thí nghiệm ở phân xưởng nhiệt luyện. Con đến ngay hôm nay nhé. Dì đã bảo làm giấy ra vào cho con rồi. Đừng quên mang theo giấy chứng nhận của nhà trường và giấy khai sinh đấy.

Bây giờ, từ sau cánh cửa mới vọng ra tiếng nói lạnh lùng của Ca-chi-a, tiếng nói mà Cô-xchi-a đã quen thuộc:

- Cháu cảm ơn cô… Cháu không định vào làm ở phân xưởng nhiệt luyện nữa. Hôm nay cháu và Lê-na sẽ xin học tiện ở phân xưởng cơ khí của thanh niên.

- Không nên đâu, hoàn toàn không nên đâu! – Nhi-na Páp-lốp-na lo lắng. – Con đã khỏe hẳn đâu cơ chứ. Bác sĩ bảo bệnh của con có thể biến chứng. Làm ở phân xưởng nhiệt luyện, công việc nhẹ nhàng hơn và con vẫn góp phần giúp đỡ được tiền tuyến cơ mà.

- Cảm ơn sự quan tâm của cô, - Ca-chi-a đáp lại bằng giọng nhạo báng, -Nhưng mà cháu không muốn làm ở cùng một phân xưởng với… người nhà đâu.

- Con bé ngốc nghếch quá! – Nhi-na Páp-lốp-na thì thầm, lông mày nhíu lại như đang bị đâu vậy.

- Tính với nết gì thế! – bà An-tô-nhi-na An-tô-nốp-na tức giận nhắc lại.

- Một lát sau, ba người bước ra khỏi nhà và đi xuống dọc theo đường phố. Hai chú bé đi theo sau chị Nhi-na Páp-lốp-na. Cô-xchi-a cố nghĩ xem tại sao Ca-chi-a lại có thái độ lạnh nhạt như vậy đối với người phụ nữ này, nhưng tất nhiên em không thể giải đáp nổi.

Chị Nhi-na Páp-lốp-na bước chậm lại đợi hai em.

- Đến nhà máy, tiện nhất là qua đồi Dem-li-a-nôi. - Chị nói. Đó là đường ngắn nhất. Các cháu trông xem, cảnh trí thật mênh mông.

Thành phố bắt đầu từ một nơi cách quả đồi không xa và trải rộng trước mắt. Thoạt tiên, rải rác bên bờ một dòng sông nhỏ có những ngôi nhà gỗ xinh xắn bình dị. Sau đó các ngôi nhà bắt đầu xích lại gần nhau hơn, hình thành những đường phố rộng rãi. Rồi ngày càng thấy nhiều nhà gạch, và tít xa, những ngôi nhà cao như chụm vào nhau. Đây đó các ống khói nhà máy tỏa ra những làn khói màu xám và màu sắt giả. Trên phố xá lấm tấm những chấm đen, nhìn xa tưởng như bất động – đó là những người đang đi trên phố. Còn có cả tàu điện và ô tô nữa, chúng chuyển động trông khá rõ.

- Thành phố to thật! – Cô-xchi-a đĩnh đạc nhắc lại những lời hôm trước em nghe Mi-sa nói.

- Đúng, to lắm! – Nhi-na Páp-lốp-na mỉm cười. Thành phố chúng ta bây giờ có hơn một triệu người. Tất cả mọi người đều làm việc cho tiền tuyến để mau chóng cung cấp đủ số vũ khí mặt trận yêu cầu. Chú Va-xi-li, chồng cô, viết thư về bảo rằng các chiến sĩ ngoài mặt trận hy vọng rất nhiều ở U-ran, và chúng ta sẽ không phụ lòng tin của họ. - Chị thở dài. –Ngay Ca-chi-a cũng sắp đến nhà máy làm việc. Nó còn yếu quá… Sau khi chú Va-xi-li đi chiến đấu, nó ốm mãi đấy các cháu ạ.

- Cháu muốn rửa mặt ở bếp, thế mà bạn ấy không cho, cô ạ! – Xê-va bỗng nói. Suốt cả buổi sáng, cậu ta cau có, ấm ức về chuyện va chạm với Ca-chi-a, nhưng rồi cuối cùng vẫn cứ phải kêu ca. – Nhà cháu có bồn rửa bằng đá hoa cơ, chứ không bằng sắt thế này đâu. Ra vẻ bà chủ lắm! Bạn ấy tiếc đấy mà!

Chị Nhi-na Páp-lốp-na nghiêm khắc nhìn cậu ta.

- Hóa ra cháu đã cãi nhau với Ca-chi-a rồi đấy, - chị nhận xét. - Kể ra cũng khó tránh thật. Ca-chi-a hay kiếm chuyện lắm! Nhưng Xê-va này, cháu đừng vội thành kiến với bạn ấy. Ca-chi-a không phải là thiên thần. Bạn ấy nóng nảy, bướng bỉnh như con dê con vậy, cô sẽ phê bình bạn ấy về chuyện chiếc chậu rửa và thế nào bạn ấy cũng sẽ hối hận. Còn nói chung, bạn ấy rất độ lượng, hào phóng. Khi khu phố quyên góp quần áo ấm cho bộ đội, Ca-chi-a mang đến tất cả những thứ không dùng đến… và không phải chỉ mang những thứ không dùng đến thôi đâu… - Chị còn định nói điều gì nữ, nhưng tự ngắt lời mình: - Nhà máy chúng ta kia rồi!

Con đường nhỏ uốn vòng quanh quả đồi. Ở phía dưới hiện ra khu ngoại ô gồm vài đoạn phố nằm giữa đường nhựa và đường sắt. Sau bức tường vây cao có ba tòa nhà kề sát nhay, mái uốn cong như mái các toa tàu. Phía trên vươn cao một ống khói to mới làm được một nửa, trông giống một mẩu bút chì đỏ bị gãy. Dãy nhà gạch một tầng dọc theo mấy tòa nhà lớn cũng chưa xây xong.

Nhìn thật kĩ, Cô-xchi-a thấy những bóng người nhỏ xíu chạy đi chạy lại giữa các tòa nhà.

Từ trong rừng, một chiếc đầu tàu chạy xộc ra, chạy tới sân nhà máy, móc lấy ba toa, rít còi rồi kéo vào rừng, y như một bà mẹ dẫn con đi dạo vậy.

- Nhà máy nhỏ thôi, - Xê-va thất vọng lẩm bẩm. – Xí nghiệp chế tạo máy ở Ca-men-ca trước kia lớn hơn. Ở đây chế tạo gì thế ạ?

- Tất nhiên nhà máy của chúng ta không thuộc loại khổng lồ rồi, - chị Nhi-na Páp-lốp-na trả lời, giọng chị có vẻ hơi tự ái, - nhưng cô bảo đảm với cháu rằng nó chế tạo ra những thứ khiến bọn phát-xít không sống nổi đâu.

Xê-va mỉm cười không tin, còn Cô-xchi-a thì nghĩ rằng nhà máy này không phải là xoàng, điều đó làm em thấy dễ chịu.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
I-Ô-Xíp Lích-Xta-Nốp. Phần Thứ Nhất - Chương Một - Những Chiếc Ô-Tô Buýt Xanh. “Em Ngờ Nghệch Quá”. Tờ Khai Lý Lịch Của Cô-Xchi-A. Hai Người Còn Lại. Ở Gian Nhà Phụ. “Xe Tăng Đến!”. Chương Hai - Con Chó Sa-Ghi-Xtưi Và Cô Chủ Của Nó. Nhi-Na Páp-Lốp-Na. Trên Tấm Sắt. “Kim Loại Cứng Pô-Bê-Đít”. Món Cháo U-Ran. Chương Ba - “Có Đồng Ý Không Hả?”. Con Dao Tiện Đáng Ghét Quá Đi Mất. Cuộc Xét Xử Và Bản Án. Sự Việc Xảy Ra Ở Hi-Mã-Lạp-Sơn. Dựng Phân Xưởng Trong Mười Hai Ngày. Ông Giáo Sư Và Cái Đinh. Ở Phân Xưởng Nhiệt. Chiếc “Cốc” Khó Tính. Chương Bốn - “Bắc Cực”. Khu Tập Thể Trên Núi. Đi Trượt Tuyết. Tiếng Gọi Của Rừng Tai-Ga. Mảnh Ước Hiệu. Chương Năm - Người Giáo Viên. “Ca-Chiu-Sa”. Nỗi Băn Khoăn. Cuộc Thi Tay Búa. Điều Bất Ngờ. Chương Sáu - Máy Đâu Cả Rồi?. Người Chủ Cỗ Máy. Lời Thề. “Khâu Yếu”. Phần Thứ Hai - Chương Một - Một Buổi Tối. Ngày Tết. Giây Phút Quý Giá. “Cô-Xchi-A – Năm Chiếc…”. Chương Hai - Ai Làm Được Nhiều, Ai Làm Được Ít?. Bảy Mươi Lăm!. Ý Nghĩ Mới. Va Chạm. Những Việc Bí Ẩn. Sáng Kiến Của Ca-Chi-A. Chương Ba - Rút Thăm. “Chúng Cháu Chào Bác!”. Kẻ Phá Máy. Thù Địch. Cuộc Tranh Luận. “Cháu Hãy Làm Như Thế”. Một Quyết Định Quan Trọng. Cái Đinh Tày. Chương Bốn - Kẻ Độc Đoán. Sự Cám Dỗ. Chiếc Phong Bì Xám. Tĩnh Mịch. Chương Năm - Lộ Bí Mật. Tờ Báo Bị Xé. Những Điều Kỳ Diệu. Chương Sáu - Bước Ngoặt. Hòa Giải. Ngày Chủ Nhật Lao Động Tập Thể. “175”. Chương Bảy - Những Thay Đổi. Hàng Triệu Mối Lo. Làn Gió Mới. Đứng Ngoài Cuộc. Một Trái Tim. Phần Thứ Ba - Chương Một - Rối Rít Tít Mù. Buổi Chụp Ảnh Không Vui. Một Người Làm Việc Bằng Ba. Lời Thú Nhận. Vị Thuốc Kỳ Lạ. “Tớ Sẽ Kiếm Ra Được!”. Chương Hai - Cục Vàng. Cô Bé Ngang Ngạnh. Nhiệm Vụ Vẻ Vang 200 Phần Trăm. Chương Ba - Mẩu Thư Của Va-XI-LI. Tiếng Nói Của Hy Vọng. Trong Gia Đình. Chương Bốn - P.S.H.S. Buổi Trao Đổi Ý Kiến. Thách Thức. Được Chấp Nhận. “Cậu Chưa Tốt Hơn”. Vinh Dự. Trước Ngày Lễ. Chương Năm - Cuộc Tấn Công. Ở Đội Của Mình. Món Quà Lớn. Nỗi Xúc Động. Những Người Du Kích. Chương Sáu - Chạy Qua Rừng. Cuộc Gặp Gỡ Vui Sướng. Kết Thúc Tốt Đẹp. “Kinh Khủng Quá”. Phần Kết - Chuyện Về Sương Mù Xanh. Bạn Đọc Thân Mến!.
Tiến »