“Ồ.” Mạc Hạ lại tiếp tục cúi đầu xuống nhìn đồ uống của mình.
Cố Tri Dân trực tiếp ngồi xuống ở bên cạnh của Mạc Hạ.
Mà Thẩm Lệ thì lại ngồi một bên khác của Mạc Hạ, Mạc Hạ thì ngồi giữa hai người bọn họ.
Ở chính giữa cách nhau một cái đầu củ cải, cũng không ngăn cản tầm mắt nhau.
Cố Tri Dân nhìn về phía Thẩm Lệ: “Vốn dĩ là ngày hôm nay anh muốn dẫn Hạ Hạ đi ăn cơm, không ngờ đến lại bị em cắt ngang nửa đường.”
“Anh có thể dẫn Hạ Hạ đi ăn cơm, em thì không thể hả?” Thẩm Lệ liếc nhìn anh một cái.
“Đương nhiên là có thể rồi.” Cố Tri Dân ủ rũ nói.
Cố Mãn Mãn nhìn thấy hai người này nói tới nói lui, trong lòng âm thầm suy nghĩ, lúc nào bọn họ mới đối chọi nhau.
Nhưng mà cũng may là thức ăn đã được mang lên, bọn họ cũng không cần phải chống đỡ nữa.
Có Mạc Hạ ở đây, Thẩm Lệ cũng không hạnh họe với Cố Tri Dân.
Bữa cơm này ăn rất hài hòa.
Bọn họ ăn cơm xong, Thời Dũng lái xe đến đón Mạc Hạ.
Mặc dù là Mạc Hạ cũng thích Thẩm Lệ và Cố Tri Dân, nhưng mà đến cùng bọn họ chưa từng chăm sóc con nít, cho nên buổi tối cô bé vẫn phải đi đến nhà của Thời Dũng.
Hơn nữa ở trong nhà của Thời Dũng cũng có anh Thư Thanh, đương nhiên tối nay Mạc Hạ cũng muốn trở về.
“Tôi đưa Hạ Hạ về nhà trước đây.” Mạc Hạ nói.
“Được rồi, tạm biệt.”
Tiễn Mạc Hạ xong, Cố Mãn Mãn lập tức chuồn lên trên xe trước.
Hai người Thẩm Lệ và Cố Tri Dân đứng đối mặt nhau ở trước xe.
“Vậy…” Cố Tri Dân vừa mới mở miệng thì liền bị Thẩm Lệ đánh gãy.
“Có phải là anh đang lừa gạt em hay không?” Câu nói này của Thẩm Lệ liền chặn tất cả những lời Cố Tri Dân muốn nói trở vào.
“Cái gì chứ?” Cố Tri Dân nhíu mày, biểu cảm không biết cô đang nói cái gì.
Nhưng mà trên thực tế, vừa nghe thấy câu hỏi này của Thẩm Lệ, về cơ bản, Cố Tri Dân cũng biết được Thẩm Lệ đang nói đến chuyện gì.