Cơ Giáp Khế Ước Nô Đãi

Lượt đọc: 4889 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168-1 Chương 168-2 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267-1 Chương 267-2 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297-1 Chương 297-2 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 299-1 Chương 299-2 Chương 299-3 Chương 299-4 Chương 300 Chương 301 Chương 302-303
Tiến »
Chương 122

❊ ❊ ❊

Chương này ko có tiêu đề.

La Tiểu Lâu nhìn người kề cận trước mặt, ngây người nửa ngày, đột nhiệt khẽ lẩm bẩm một câu: “Chỉ có lúc này đây, cơn mơ mới chân thật đến vậy…” Nói xong thuần thục gạt con dao găm Nguyên Tích đang đặt trên mặt mình xuống —— 125 giả chết thầm thét lên, rốt cuộc bình thường cậu mơ cái quái gì thế?! Quả nhiên tự bản thân cậu cũng cho rằng phải bị bạo hành gia đình đúng không a a —— Sau đó La Tiểu Lâu vòng tay lên cổ Nguyên Tích.

Cảm nhận được nhiệt độ cơ thể quen thuộc của Nguyên Tích, hô hấp ấm áp, thậm chí cả hơi thở cường thế bá đạo của hắn cũng khiến La Tiểu Lâu cảm thấy vui mừng, đến nỗi cậu không kiềm chế được mà đưa tay vuốt ve bờ vai trơn láng và dẻo dai của Nguyên Tích.

Tuấn mỹ đến vậy, dũng mãnh đến vậy, ngay cả vẻ mặt lạnh lùng cũng khiến người ta mê muội, đây là người của cậu —— La Tiểu Lâu nhướn người lên, ôm lấy cơ thể đã trở nên cứng ngắc của Nguyên Tích, mân mê bờ môi mỏng đang mím chặt, mềm mại mà đẹp đẽ, khiến kẻ khác hoài niệm.

La Tiểu Lâu cảm thấy hôm nay thật may mắn, dù là mơ, cậu cũng rất ít khi mơ thấy Nguyên Tích, nhất là khi hắn thấu tình đạt lý đến mức để mặc cậu cợt nhả như thế này.

La Tiểu Lâu hôn say đắm, rất lâu, đến khi cảm thấy thỏa mãn mới khẽ tách ra, vươn đầu lưỡi liếm láp, thở dài khoan khoái. Có lẽ, cậu nên làm một cái gì đó hơn thế, như —— La Tiểu Lâu trừng mắt, nhổm nửa người lên cố gắng áp Nguyên Tích xuống giường.

Oái? Chờ chút, tình huống gì đây? Chừng như ngay giây tiếp theo khi định hành động thì La Tiểu Lâu đã bị gằn xuống giường, sau đó Nguyên Tích điên cuồng hôn lên môi cậu, vừa hôn vừa mò mẫm khuôn mặt của cậu.

Được, được rồi, dù là mơ nhưng như thế này cũng nhiệt tình quá đi. La Tiểu Lâu quay cuồng nghĩ. Tuy cũng rất thoải mái, nhưng hình như không giống với dự tính ban đầu của cậu thì phải…

Lại —— lại còn, con dao găm kia có tận chức tận tránh quá lên không đấy? La Tiểu Lâu thở hổn hển, đầu tiên là cảm thấy trước ngực mát lạnh, khiến cậu không nhịn được khẽ run lên, định lùi lại thì bị ôm chặt hơn, con dao găm lạnh lẽo theo quần áo dần dần di chuyển xuống phía dưới.

Mà người ôm cậu thực sự rất mạnh mẽ và nóng rực, quả thực là băng hỏa lưỡng trọng thiên, vừa hạnh phúc lại như vừa đày đọa. La Tiểu Lâu cứng người, nhất thời không biết nên lùi hay tiến. Trời ơi, con dao găm chết tiệt kia đã lần tới mép quần ngủ của cậu rồi!

nguyên văn 冰火两重天 là một cụm từ dùng để chỉ về công pháp, nó cũng có nghĩa là một công pháp mà hàm chứa cả hai thuộc tính băng và hỏa đó… Từ trọng thiên là thêm vào để cho câu thêm trau chuốt và hay hơn thôi, chứ ko có hàm nghĩa gì cả (theo tangthuvien). Trong trường hợp này ta có thể hiểu là trong cơ thể LA TIểU LÂU đang tồn tại 2 cảm giác đối lập nhau.

Cảm giác tỉnh táo và thoáng chút xấu hổ cũng không duy trì được bao lâu, tình cảm mãnh liệt nhanh chóng thổi bùng hai người trên giường. La Tiểu Lâu mơ màng tuyên thệ, lần sau, nhất định lần sau cậu sẽ thành công! Tuy như thế này cũng thích thật đấy, nhưng mà cũng kịch liệt quá đi…

Nguyên Tích ảo não nhìn La Tiểu Lâu cuộn mình dưới thân, đáng lẽ định giáo huấn cậu một trận ra trò! Ít nhất không cho phép La Tiểu Lâu được tùy tiện nuôi dưỡng ý định bỏ nhà trốn đi nữa.

Cơ mà, tình huống hiện tại rõ ràng đã không còn thích hợp nữa rồi —— Nô lệ chết tiệt này, quả nhiên chỉ biết sắc dụ hắn!

Nguyên Tích tức giận lật chăn lên, ôm chặt La Tiểu lâu trần như nhộng vào lòng. Dưới chiếc chăn tối màu, trên cơ thể trắng nõn chi chít vết tích *** mập mờ, mái tóc đen ấm ướt rũ xuống theo nếp. Tựa như bản thân La Tiểu Lâu, nhiệt tình nhưng ngoan ngoãn, sau khi phản kháng vô hiệu, cậu tự động tự giác phối hợp theo hành động của hắn.

Còn nụ hôn ban đầu kia, đủ để nói rõ ngay cả trong mơ La Tiểu Lâu cũng nhiệt tình và yêu hắn đến thế nào. Nguyên Tích chăm chú ngắm nhìn La Tiểu Lâu say ngủ, khuôn mặt dần đỏ lên. Không phải không phải, không phải lúc nãy hắn hồi hộp đâu! Hắn chỉ là cảm thấy hơi chóng mặt thôi!

La Tiểu Lâu trừng mắt nhìn, cậu nhớ rõ tối hôm qua ngủ rất sớm, tại sao bây giờ lại mệt mỏi thế này? Chẳng lẽ là giấc ngủ kém chất lượng ư?

La Tiểu Lâu từ từ nhớ lại giấc mơ hoang đường đêm qua, cậu dây dứa với Nguyên Tích như vầy như vầy, còn —— còn yêu cầu hắn nhiều hơn. Trời ơi, còn cái gì mất mặt hơn nữa đây?

Chờ chút! Lúc rời giường, La Tiểu Lâu mới nhận thấy tình hình còn nghiêm trọng hơn, thắt lưng cậu đau nhức, dường như cả người còn mang theo cảm giác thỏa mãn, cảm giác quen thuộc này đã lâu lắm rồi không có.

Sắc mặt La Tiểu Lâu trắng nhợt, bước liêu xiêu ra cửa, cấp tốc mở ra, sau đó thò đầu ra ngoài.

Trước mặt, Ngải Phàm đang đứng cạnh bàn vừa bày bát đĩa vừa nói: “Cơm trưa đã sẵn sàng, nếu anh rốt cục cũng chịu rời giường thì —— a, anh là ai?!”

Hả? Anh là ai?

La Tiểu Lâu sửng sốt, vội đưa tay sờ lên mặt, cảm giác không giống, cậu lập tức nhận ra mặt nạ hóa trang của mình đã bị tháo xuống.

“Chính là người mà em nghĩ, anh chỉ là bỏ hóa trang đi thôi.” La Tiểu Lâu cố gắng điềm đạm nói.

Ngải Phàm trợn mắt há hốc mồm nhìn cậu, có lẽ do khuôn mặt lúc trước quá xấu xí, nên diện mạo hiện giờ trông rất xinh đẹp.

Giới thiệu hoàn tất xong, La Tiểu Lâu khó hiểu đi ra ngoài, hử? Tất cả đều bình thường?

Chưa được hai bước, La Tiểu Lâu đã thấy trên hai chiếc ghế sô pha xa xa là Arthur và Nguyên Tích đang chia nhau ngồi, bước chân cậu lập tức dừng lại, hóa đá tại chỗ.

“Hiển nhiên, có lẽ cậu nên bằng lòng giải thích cho chúng tôi một chút, về vị hôn phu của cậu?” Arthur mặt mũi bầm dập hung dữ nói, phong độ và sát khí thường ngày giờ đã bị thay thế bằng vẻ nhếch nhác thảm hại.

Nguyên Tích đỡ hơn gã, quần áo hơi lộn xộn, lúc này đang lạnh lùng tia thẳng vào La Tiểu Lâu. Mà tay hắn đang tung lên tung xuống một viên ngọc thạch màu xanh lục nhìn quen mắt đến mức tức lộn ruột.

La Tiểu Lâu gần như muốn ngất xỉu ngay lập tức, cậu đang nằm mơ đang nằm mơ —— quan trọng nhất là tối hôm qua cậu thực sự không có làm gì quá giới hạn chứ a a a!

Nguyên Tích đứng dậy bước tới chỗ La Tiểu Lâu, cởi áo trùm lên bộ đồ ngủ được đóng khuy đến tận nút cuối cùng trên người La Tiểu Lâu, sau đó nở một nụ cười xấu xa ớn lạnh, vô cùng nhã nhặn mà nói: “Em yêu, em không định giới thiệu một chút sao?”

La Tiểu Lâu rùng mình, không dám lùi lại, cậu đứng như trời trồng, lắp bắp: “Hi, đã lâu không gặp ——” đang chào bằng TA đó ạ =))))))))

“Đúng vậy, cách chào hỏi này khiến người ta cảm động quá, làm anh nhớ ra một chuyện, chúng ta cần nói chuyện cho rõ ràng.” Nguyên Tích cười xán lạn hơn, “Tại sao lúc đó lại chạy trốn?”

“Anh nghe em giải thích đã, hoàn toàn là hiểu lầm thôi! Em không muốn bỏ đi! Em chỉ —— chỉ muốn xác định một việc, là việc riêng của em, sau đó không cẩn thận lên phi thuyền của Arthur, em muốn anh và Arthur chào hỏi nhau.” La Tiểu Lâu lập tức nói, song song liếc nhìn vẻ mặt của Arthur, cẩn thận bổ sung: “Nhưng, đi cùng với Arthur là chính xác, anh không biết em đã phát hiện ra gì…”

Nghe đến đó, mắt Nguyên Tích và Arthur đồng thời trợn lên.

Ngải Phàm và 125 kính nể nhìn La Tiểu Lâu, bị vây giữa hai cơn bão, cảm giác đó nhất định phải gọi là tuyệt vời không hơn.

Arthur đen mặt nghiến răng nghiến lợi mở miệng đầu tiên: “Tại sao cậu không nói cho tôi biết cậu đã đính hôn?”

Thì thực chất có đâu, nhưng La Tiểu Lâu không dám nói thật, chỉ có thể mờ mịt nhìn Arthur hỏi ngược lại: “Thế thì có liên quan gì?”

“Nếu vị hôn phu của cậu là vương tử duy nhất thì rất có liên quan đấy.” Arthur lạnh lùng đáp lại.

“Chuyện ấy tôi cũng chỉ biết sớm hơn anh có vài ngày thôi.” La Tiểu Lâu chán nản nói, cậu có thể nói kỳ thực cậu mới là người bị hại được không? Thân phận của Nguyên Tích tuyệt đối mang nhiều phiền phức đến cho cậu hơn là có lợi, nhưng trước đó, cậu thích Nguyên Tích, không còn cách nào, cậu chỉ có thể nỗ lực hơn, đứng trên cùng vạch xuất phát với Nguyên Tích.

Đề cập tới vấn đề thân phận, Nguyên Tích cau mày, liếc nhìn Arthur, “Quả thực cậu ấy không biết thân phân của ta, hơn nữa, lần này ta không hề có hứng thú với lũ cướp vũ trụ, ta chỉ muốn mang người của ta trở về gặp cha mẹ thôi.” Nói xong, Nguyên Tích lại ân cần nhìn La Tiểu Lâu,: “Còn vấn đề của chúng ta, chúng ta sẽ có rất nhiều thời gian để giải quyết.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168-1 Chương 168-2 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267-1 Chương 267-2 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297-1 Chương 297-2 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 299-1 Chương 299-2 Chương 299-3 Chương 299-4 Chương 300 Chương 301 Chương 302-303
Tiến »