Cổ Đại Thí Hôn

Lượt đọc: 10047 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342
Tiến »
Chương 340
một màn náo nhiệt

❊ ❊ ❊

Phùng Thị xử lý chuyện hiệu suất cực kỳ cao, hỏi mượn thôn trang ở ngoại ô của Lâm Lan làm nơi tụ hội, nếu không phải vì vướng hai bé con, Lâm Lan cũng muốn đi theo, hôm nay chỉ có thể trông mà thèm, cố ý phân phó Văn Sơn, cẩn thận làm chuyện này, toàn bộ chi tiêu nàng sẽ trả. Tụ hội vừa kết thúc, Văn Sơn đã tới hồi bẩm, nói danh tiếng cậu cả thật lớn, một mũi tên trúng song nhạn, tuy nhiên có người nói tài bắn cung của cậu cả vẫn chưa đủ cao mình, chỉ bắn trúng cánh song nhạn, nói có ai đó từng một mũi tên bắn trúng mắt song nhạn, cậu cả đáp, nhạn là loài chim trung thành, tại sao lại lại lấy mạng nó, Lưu tiểu thư kia nghe vậy liền đòi cậu cả song nhạn, nói là mang về dưỡng thương.

Lâm Lan nghe vậy, vui vẻ nói: "Chuyện này nắm chắc thành công rồi."

Nhạn từ xưa tới nay chính là tín vật đính ước, Lưu tiểu thư đòi song nhạn đi, chẳng lẽ trái tim đã thầm cho phép?

Quả nhiên, qua hai ngày, Phùng Thị cười ha ha tới cửa, chuyện làm mai xong rồi, tụ hội trở về, nàng gọi bà mai qua cầu hôn, Lưu gia lập tức đáp ứng. Lưu tiểu thư tuổi không còn nhỏ nữa, Lưu gia nóng lòng gả cô ấy đi, đồ cưới sớm đã chuẩn bị xong xuôi, cho nên, sau khi so bát tự, hai nhà liền chọn ngày tốt tổ chức hôn sự, thời gian là vào tháng năm.

Lý Minh Doãn bí mật thăm dò ý tứ Lâm Phong, hắn nói, tuy không thật sự thích Lưu tiểu thư nhưng ấn tượng cũng không tệ lắm, chỉ cần cô ấy có thể đối tốt với Hàm Nhi, hắn sẽ không ý kiến.

Cậu cả tái hôn, Lý Minh Doãn đưa lễ không hề nương tay, tòa nhà trước kia tặng tuy lớn và khí phái nhưng bên trong bày biện còn đơn giản, Lý Minh Doãn liền đặt bộ bàn ghế hoa lê đưa qua, thêm nhiều đồ bày biện, tiền lễ là mười vạn nữa.

Mùng sáu tháng năm, Lâm Phong thành thân, Lý Minh Doãn cố ý xin nghỉ, sáng sớm, Lâm Lan chuẩn bị trang phục thật xinh đẹp cho hai bánh bao, một nhà bốn người tới phủ Lâm Phong. Mặc dù quan hàm Lâm Phong không cao, nhưng hắn thân là nhi tử Lâm Tướng quân, anh vợ Lý Thượng Thư, chỉ riêng thân phận này, tự nhiên khách đông, nhà cửa vốn rộng rãi cũng trở nên chật chội. Mọi người uống trà, nói những lời cát tường, một bên đợi chú rể đón cô dâu về nhà. Bên này Lâm Lan cùng Phùng Thị xã giao, bận rộn chóng mặt, miệng cười muốn căng cứng.

"Giờ lành sắp qua rồi, sao anh cô vẫn chưa về?" Phùng Thị kiễng chân nhìn cửa, nhỏ giọng hỏi Lâm Lan. Lâm Lan cũng lo lắng, lẽ ra phải trở lại rồi chứ.

"Sợ là cô dâu không nỡ rời nhà. Khóc lóc lợi hại..." Kiều Vân Tịch che miệng cười nói.

Lý Minh Doãn đưa mắt nhìn Đông Tử một cái. Đông Tử chạy đi không bao xa đã chạy lại: "Tới rồi, tới rồi, cô dâu tới rồi."

Quả nhiên nghe thấy tiếng kèn hỉ vang dội từ xa tới. Phùng Thị vội vàng cho ban nhạc tấu hỉ nhạc lên, đám người vây xem trước cửa nhất thời xôn xao, kiễng chân ngẩng cổ chờ nhìn cô dâu.

Hôm nay Lâm Phong một thân hỉ phục cưỡi con tuấn mã màu trắng, dáng người cao lớn, oai hùng phi phàm, ai có thể nghĩ đến, bốn năm trước, Lâm Phong chỉ là một thợ săn vô danh ở nơi sơn cốc, là một thiếu niên đần độn chứ. Tự đáy lòng Lâm Lan cảm khái, năm đó nếu không phải Diêu Kim Hoa ép nàng gả cho Trương đại hộ, nàng sẽ không cùng Minh Doãn ký hiệp ước giả hôn, đi theo Minh Doãn đi tới kinh thành, nếu nàng không thới kinh thành, có lẽ cả đời đại ca sẽ ở trên núi sâu, cho nên nói, là Diêu Kim Hoa ích kỷ thành toàn nàng cùng đại ca, nhưng cũng chính là cô ta phá hủy mọi thứ, nếu Diêu Kim Hoa nhìn thấy đại ca có ngày hôm nay, sẽ có cảm tưởng thế nào? Chỉ sợ sẽ tức chết thôi.

Lâm Lan liếc về nhìn Lâm Trí Viễn vui mừng đến không ngậm được miệng, trong mắt vô cùng đắc ý, đó là vui sướng cùng kiêu ngạo phát ra từ nội tâm. Lâm Lan cảm giác mâu thuẫn trong lòng mình với ông ấy ngày một ít đi, nghĩ đến những việc ông ấy đã làm cho nàng và đại ca, nhất là thời điểm thấy ông cưng chiều Hàm Nhi, cao hứng ôm đứa bé, nàng thấy thật khó xử.

Kiệu hoa đã tới cửa, Lâm Lan vẫn chưa thấy chị dâu mới đâu, nàng có chút mong đợi. Ánh mắt lướt qua kiệu hoa, chỉ là lơ đãng, Lâm Lan bỗng nhiên chấn động, kéo một bên áo Phùng Thị, thấp giọng nói: "Cô nhìn xem, người nọ giống ai?"

Phùng Thị nhìn theo ánh mắt Lâm Lan, nhìn thấy trong đám người một phụ nhân đầu đội khăn có chút quen mắt, nhíu mày nói: "Người nào cơ? Chẳng lẽ là Diêu Kim Hoa sao?"

Hai người hai mặt nhìn nhau, phản ứng đầu tiên trong đầu chính là: Không hay rồi, Diêu Kim Hoa muốn tới làm loạn. Không có công phu suy nghĩ Diêu Kim Hoa sẽ làm gì ở chỗ này, hai người chỉ biết nếu lúc này Diêu Kim Hoa xông ra, màn hôn lễ này ngày mai sẽ trở thành điểm nóng trong kinh thành để mọi người cười nhạo.

Lâm Phong đã tung mình xuống ngựa, động tác gọn gàng, tiêu sái phong lưu, đám người vây quanh trầm trồ khen ngợi. Vu quản gia dâng lên một mũi tên có buộc lụa đỏ, để cho tân lang bắn cửa kiệu. Phùng Thị vội vàng gọi Vương mama, thấp giọng phân phó nói: "Ngươi mau mang mấy người, lôi nữ nhân kia cách xa chỗ này, không được kinh động mọi người."

Vương mama nhìn thoáng bên kia, liền biết phu nhân nói tới ai, đó không phải là người đàn bà chanh chua bị hưu Diêu Kim Hoa sao?

Đáng tiếc là đám người Vương mama chưa đi qua, Diêu Kim Hoa đã lao ra khỏi đám đông, vọt tới trước kiệu hoa, chỉ vào Lâm Phong chửi ầm lên: "Lâm Phong, đồ vong ân phụ nghĩa, bội tình bạc nghĩa khốn kiếp, ngươi phát đạt liền quên người vợ từ thuở hàn vi, lập tức cưới thiên kim nhà quyền quý, mọi người, xin hãy bình luận phân xử, loại xú nam nhân này có đáng đâm ngàn đao xuống địa ngục không..."

Lâm Phong bị Diêu Kim Hoa đột nhiên xông ra làm sợ hết hồn, nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải, lúc này, nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm vào hắn, chẳng lẽ hắn lại quay sang đôi co với cô ta? Động thủ với cô ta? Lâm Phong luống cuống nhìn hướng Lâm Lan. Trong lòng Lâm Lan cực kỳ ảo não, loại sự việc ngoài dự kiến này nói gì cũng đã muộn, việc xấu không truyền ra ngoài, đoán chừng Diêu Kim Hoa không dám làm loạn trong Lâm gia nên giờ mượn đám đông náo loạn. Nàng không nghĩ tới Diêu Kim Hoa không từ bỏ ý định, cho là Diêu Kim Hoa đã trở về Phong An rồi, không thể nào lại xuất hiện làm hỏng hôn lễ của đại ca, kết quả...

Thật là cẩn thận mấy cũng có sơ sót! Phùng Thị bước đến trước Diêu Kim Hoa: "Diêu Kim Hoa, cô đừng ở chỗ này ăn bừa nói bãi."

Diêu Kim Hoa không chỉ có hận Lâm Phong, cô ta hận Phùng Thị hơn cả, ban đầu nếu không phải Phùng Thị cùng lão gia hỏa kia gây sự, cô ta chết cũng không rời Lâm Phong.

"Ta nhổ vào! Ta ăn bừa nói bãi? Các ngươi có bản lãnh thì nói một lời, ta nói sai chỗ nào? Cả một nhà các ngươi không có một ai tử tế, đều là loại ngại bần yêu phú, lên đời liền phụ người... Mọi người... Ta là một nữ tử không chỗ nương tựa, không phải đối thủ của bọn họ, bọn họ uy hiếp ta, nếu không đáp ứng rời chồng của ta về quê, sẽ giết chết ta... Chính là bọn họ, hại ta vợ chồng ly tán, cốt nhục ly tán..." Diêu Kim Hoa nước mắt nước mũi giàn rụa tố cáo việc ác Lâm gia làm với cô ta.

Trong đám người phát ra bàn luận xôn xao, người yếu thế vốn dễ đồng tình, mọi người thấy Diêu Kim Hoa khóc lóc thê thảm, trong lòng liền tin vài phần.

Lâm Trí Viễn tức tới tái mặt, râu mép run run, hét lên với thủ hạ: "Đứng ngẩn ra làm gì? Còn không đuổi mụ điên này đi."

Diêu Kim Hoa ngồi phịch xuống đất, khóc lóc bi thảm: "Ông trời ơi. Làm sao người lại mắt nhắm mắt mở... Lâm gia lại muốn ỷ thế hiếp người nữa..."

Phùng Thị hận không thể lao xuống bóp cổ chết Diêu Kim Hoa, loại điên dại này, sớm biết thì ngày đó không nương tay với cô ta, rơi vào cục diện bị động như hôm nay, người ngoài không hiểu rõ, nghe ả điên này nói nhăng nói cuội, Lâm gia sẽ bị chê cười, còn có tân nương, tân nương sẽ nghĩ như thế nào? Lưu gia sẽ nghĩ như thế nào? Vu quản gia vẫy tay một cái, mấy hạ nhân đi tới, muốn lôi Diêu Kim Hoa đi.

"Roạt..."

Màn kiệu bị vén lên, tân nương đội hỉ khăn đi ra, một tiếng quát lớn: "Dừng tay."

Đám người đang xôn xao lập tức an tĩnh lại, Diêu Kim Hoa quên cả khóc rống, tất cả mọi người mở to hai mắt nhìn tân nương.

Tân nương không vén hỉ khăn, cúi đầu đi tới bên cạnh Diêu Kim Hoa, lạnh lùng hỏi: "Cô chính là Diêu Thị?"

Diêu Kim Hoa ngơ ngác, có thể là cảm giác mình ngồi dưới đất nói chuyện với tình địch thì thật yếu thế, hôm nay cô ta tới đây là muốn quấy nhiễu cửa hôn sự này, cho nên, Diêu Kim Hoa bò dậy, phủi phủi bụi bám trên váy, lau nước mắt, hùng hổ nói: "Phải, tôi chính là Diêu Thị, là thê tử kết tóc của Lâm Phong, thời điểm tôi gả cho anh ta, anh ta chỉ là một thợ săn nơi thôn quê nghèo rớt mồng tơi, tôi cần cù quản gia giúp việc, sinh con dưỡng cái cho anh ta, kết quả lại bị vứt bỏ không thương tiếc. Tôi khuyên cô nên nhìn rõ bộ mặt thật của anh ta, nam nhân này chẳng tốt đẹp gì đâu, cả nhà bọn họ cũng không tốt đẹp gì, cô sẽ phải hối hận."

Tân nương thản nhiên nói: "Chuyện của tôi không nhọc cô quan tâm, tôi muốn gả cho ai tôi tự nhiên hiểu rõ, chuyện của cô tôi cũng đã biết rồi, Lâm Phong đối với cô như thế nào, Lâm gia đối với cô như thế nào, mà cô đã làm ra loại hành vi gì? Loại người không biết điều, làm mẹ chồng hộc máu tức chết, làm khó em chồng, vì vơ vét của cải mà không chừa bất kỳ thủ đoạn nào, bị hưu đã là kết quả tốt nhất cho cô rồi, tôi nói cho cô hay, sớm biết ngày hôm nay thì tại sao lúc trước còn làm?"

Diêu Kim Hoa há hốc mồm, đổi lại là nữ nhân khác, ngày cưới bị làm ầm ĩ như thế này đã sớm khóc sướt mướt chạy về nhà, Lưu tiểu thư này không những không chút tức giận, còn giúp Lâm Phong nói chuyện. Đám người Lâm Lan nhất tề kinh ngạc, chuyện cũ của Lâm Phong, mặc dù không dối Lưu tiểu thư, nhưng chỉ là báo qua loa cho cô ấy, nhưng có vẻ như Lưu tiểu thư đã biết hết, xem ra cô ấy đã sớm đi nghe ngóng.

"Còn nữa, tôi còn phải cám ơn cô, là cô không biết quý trọng, đem nam nhân tốt như vậy để lại cho tôi, sau này tôi sẽ sống thật hạnh phúc với Lâm Phong, tôi sẽ coi Hàm Nhi như con mình mà chăm sóc, nhưng là, hi vọng cô đừng nên xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa, tốt nhất cô nên đi hỏi xem Lưu Nguyệt Mai tôi là ai."

Tân nương nói xong, chậm rãi đi về phía Lâm Phong: "Giờ lành sắp qua rồi, nhanh đi bái đường."

Lúc trước Lâm Phong chỉ là thuận theo sự mai mối nhưng hiện tại đã thật sự động tâm, nàng tỉnh táo, nàng độ lượng, nàng vì hắn và Lâm gia, trước mặt mọi người nói những lời kia, nàng sẽ coi Hàm Nhi như con mình sinh ra...

Nữ nhân như vậy, làm sao có thể không khiến người ta động lòng? Có vợ như thế, chồng còn có đòi hỏi gì! Lâm Lan không nhịn được trầm trồ khen ngợi người chị dâu mới này, cô ấy giải quyết sự việc rất thỏa đáng, chỉ hời hợt mấy câu nói, hoàn toàn thay đổi cục diện khiến Diêu Kim Hoa á khẩu không trả lời được.

Phùng Thị vội vàng ra hiệu cho hỉ nương, hỉ nương vội phất khăn lụa đỏ thẫm, ban nhạc liền nổi kèn trống, nhất thời âm thanh vang trời. Lâm Phong không hề liếc Diêu Kim Hoa một cái, nữ nhân như vậy, không còn gì để lưu luyến nữa. Hắn khẽ mỉm cười, dắt tân nương đi vào cổng lớn.

Mọi người vây quanh đôi tân lang tân nương đi hỉ đường, chỉ còn lại mình Diêu Kim Hoa ngoài cửa, Diêu Kim Hoa chán nản ngồi vật xuống đất, che mặt khóc rống. Đám người vây xem nhao nhao khịt mũi, nguyên lai là loại đàn bà chanh chua!

**** Những chương tiếp theo đến kết thúc các chế nào followers sẽ lại đọc tiếp được nhé...

PS: Vì nhiều bạn hỏi mình sao follow rồi mà vẫn không đọc tiếp được. Cái này là do wattpad mình cũng ko rõ nhưng nếu bạn ko đọc được thì nên tắt wattpad đi và mở lại sẽ đọc được nhé! Cảm ơn các bạn đã ủng hộ chế! <3

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342
Tiến »