Cổ Đại Thí Hôn

Lượt đọc: 9973 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342
Tiến »
Chương 250
bước ngoặt

❊ ❊ ❊

Việc chuẩn bị dược liệu tiến triển hết sức thuận lợi, Hoàng thượng chịu bỏ tiền, mượn mệnh lệnh Hoàng thượng, đương nhiên sự việc tiến triển rất tốt...

Việc Lâm Lan lo lắng nhất hiện tại là việc của Diệp gia, nàng liền để cho Chu mama trở về hỏi thăm một chút, kết quả Chu mama mang về một tin giật gân, nói quan hệ giữa Diệp Hinh Nhi và vị hôn phu không tốt, thiếu gia Nguyễn gia kia định đưa một con nha đầu lên giường, kết quả bị Diệp Hinh Như bắt tại chỗ, làm thiếu gia Nguyễn gia bị bẽ mặt, con nha đầu kia bị đánh gần chết, sau bán đi thanh lâu, thiếu gia Nguyễn gia liền viết hưu thư. Lâm Lan nghe xong im lặng hồi lâu, Diệp Hinh Nhi đúng là anh dũng.

"Lão gia Nguyễn gia có quan hệ họ hàng với Nguyễn công công, chuyện Diệp gia lần này cũng một phần vì Nguyễn gia. Đại tiểu thư cùng thiếu gia Nguyễn gia làm ầm ĩ, hơn nữa, đại tiểu thư gả đi chưa bao lâu đã gây lộn với em chồng, mạnh miệng với mẹ chồng, Nguyễn gia có rất nhiều ý kiến về cô ấy, nếu không phải vì địa vị Diệp gia, sớm đã viết giấy bỏ vợ, aiz... Đại tiểu thư, chẳng biết cô ấy nghĩ gì. Thật ra thì thiếu gia Nguyễn gia là người không tệ, nhưng đại tiểu thư suốt ngày mặt nặng mày nhẹ, có nam nhân nào chịu được? Hôm nay, chuyện tiến công của Diệp gia có vấn đề, đại lão gia cũng chẳng còn mặt mũi nào đi van xin người ta." Chu mama thở dài nói.

Khó trách cậu cả phiền muộn, vốn có thể đi van cầu Nguyễn công công, hiện giờ thì, Hoàng hậu gây khó khăn, quan hệ trong cung vì Diệp Hinh Nhi mà không dùng được.

"Nếu cô ta muốn sống tốt sẽ không làm ầm ĩ như vậy, ta thấy là cô ta ước gì Nguyễn gia hưu mình." Lâm Lan trầm ngâm nói, còn tưởng rằng Diệp Hinh Nhi gả cho người khác thì tâm tư đã thông suốt, hạnh phúc mà sống, kết quả...

"Nguyễn gia sẽ không hưu đại tiểu thư, kết thân với Diệp gia, giống như ôm một gốc cây rụng tiền, Nguyễn gia không đời nào nỡ buông tay, nhị thiếu phu nhân không biết, của hồi môn của đại tiểu thư đủ cho Nguyễn gia ăn hết đời con cháu." Chu mama nói.

"Vậy thì càng hỏng bét rồi, Nguyễn gia không chịu hưu cô ta, cô ta mãi mãi sẽ vẫn là thiếu phu nhân Nguyễn gia, không chiếm được thương yêu của vị hôn phu, bị cha mẹ chồng chán ghét mà vứt bỏ, bị trên dưới Nguyễn gia coi thường, cuộc sống của cô ta sẽ cực kỳ tồi tệ." Lâm Lan thở dài nói.

Diệp Hinh Nhi ơi Diệp Hinh Nhi, có phải đầu óc cô bằng gỗ không? Làm sao lại không hiểu việc này?

Chu mama lắc đầu liên tục: "Nếu là Nguyễn gia bạc đãi cô ấy, đại lão gia còn có thể vì cô ấy ra mặt, bây giờ là tự cô ấy gây chuyện. Ai có thể giúp được cô ấy đây?"

"Quên đi, không nói cô ta nữa, mỗi người có một cuộc sống riêng, có lựa chọn riêng, đường là mình đi, hậu quả phải tự gánh chịu. Mama nói vào chuyện chính đi, đại cữu gia có đối sách gì chưa?" Lâm Lan khoát khoát tay.

Không muốn nhắc tới người có tên Diệp Hinh Nhi nữa.

"Nguyễn gia không chịu hỗ trợ, đoán chừng chuyện này khó làm." Chu mama lo lắng nói.

Bên phía Bùi Chỉ Thiến lại truyền tới tin tức xấu, nói là chuyện căn bản đã định rồi. Đủ tư cách cống nạp tơ lụa lần này là Thẩm gia, mấy ngày nữa sẽ hạ chỉ. Lâm Lan vắt óc tìm mọi cách, cậu cả giúp nàng cùng Minh Doãn nhiều như vậy, huống chi, biến cố này cũng là bởi vì Minh Doãn dựng nên, làm thế nào cũng phải giúp đỡ cậu cả.

Hôm sau, trời vừa sáng, Lâm Lan vào cung, một là bẩm báo Hoàng thượng việc chuẩn bị dược liệu. hai là...

"Có thánh dụ của Hoàng thượng, các tiệm thuốc trong kinh thành đều tích cực hưởng ứng, đã được khoảng ba phần. Các nhà buôn cũng tỏ thái độ hợp tác, giá tiền đưa ra thấp mà dược liệu lại được vận chuyển tới nhanh nhất, đoán chừng năm ba ngày nữa sẽ tới."

Hoàng thượng nghe xong, vui mừng nói: "Lâm đại phu làm việc hiệu suất thật cao."

Lâm Lan liền nịnh bợ: "Chuyện này không phải là do nô tỳ làm, là Hoàng thượng thương cảm tướng sĩ biên quan. Hoàng thượng yêu dân như con, bách tính muôn dân làm sao có thể không cảm kích, làm sao có thể không tận tâm tận lực?"

Hoàng thượng cười ha ha: "Lâm đại phu không chỉ làm việc tốt mà còn nói rất hay." Lâm Lan cười nói: "Nô tì chưa bao giờ nói láo, đều là lời tâm huyết."

Hoàng thượng lại càng thoải mái, không nhịn được trêu ghẹo: "Đương nhiên, lời Lâm đại phu là tâm huyết, so với những lời bùi tai của những người khác, trẫm thích nghe những lời tâm huyết của Lâm đại phu hơn."

Nhìn Hoàng thượng cao hứng, Lâm Lan cố ý nói: "Hôm nay tâm tình Hoàng thượng sảng khoái, nghe cái gì cũng lọt tai."

Hoàng thượng híp mắt, cười nói: "Thật đúng là bị ngươi nói trúng, hôm nay nhận được tấu chương của Lý ái khanh, nói đàm phán với Đột Quyết có tiến triển rất lớn."

"Có thật không ạ?" Lâm Lan vui mừng.

Chân mày Hoàng thượng nhíu lại: "Chẳng lẽ Lý ái khanh không nói cho ngươi biết?"

Lâm Lan méo miệng: "Chàng đâu có nhớ tới nô tì, trong lòng chàng chỉ có quốc sự."

Hoàng thượng cố ý hít hà: "Nguyễn Phúc Tường, hình như trong điện có mùi dấm phải không?"

Nguyễn công công kinh ngạc, dùng sức hít hà: "Hoàng thượng, có đâu ạ?"

Lâm Lan nghẹn đỏ mặt, Hoàng thượng đang chê cười nàng.

Hoàng thượng nhìn bộ dạng quẫn bách của nàng, phì cười nói: "Không à? Sao trẫm nghe có mùi chua lắm?"

Vừa nói Hoàng thượng vừa nhìn Lâm Lam đang bĩu môi. Nguyễn công công lập tức hiểu ngay: "Đúng vậy! Làm sao mà chua thế cơ chứ!"

Mặt Lâm Lan càng đỏ hơn, vẫn nghe thiên tử uy nghiêm, không thích cười nói, thanh âm lãnh khốc, không nghĩ Hoàng thượng cũng giống một lão gia bình thường, hòa ái nhã nhặn, còn cười giỡn với thần tử. N

ói xong công sự, thừa dịp Hoàng thượng cao hứng, Lâm Lan thoải mái nói: "Hoàng thượng, nô tì cả gan muốn hỏi Hoàng thượng một vấn đề."

"Sao? Ngươi nói đi." Tâm tình Hoàng thượng rất tốt.

"Hoàng thượng cảm thấy, chất lượng tơ lụa Diệp Thị tiến cống năm ngoái như thế nào?" Lâm Lan cười hì hì hỏi.

Hoàng thượng gật đầu cười nói: "Rất tốt, chất lụa nhẵn nhụi mềm mại, hoa văn mới mẻ, so với mấy năm trước thì tốt hơn."

Lâm Lan vui mừng quỳ gối khẽ nói: "Đa tạ Hoàng thượng khen ngợi."

Hoàng thượng vẫn đang chờ Lâm Lan nói tiếp nhưng nàng không lên tiếng, Nguyễn Phúc Tường cũng đã hiểu ý tứ Lâm Lan, vốn dĩ hắn không muốn lắm mồm chuyện này, nữ nhi Diệp gia kia quá kỳ cục, có điều, nói như thế nào, Diệp gia cùng Nguyễn gia quan hệ thông gia, thêm nữa, Hoàng thượng rất vừa lòng vợ chồng Lý đặc sứ, nếu Lâm đại phu đã nổi lên ý tứ, hắn hẳn nên hát đệm!

"Có thể lọt vào mắt Hoàng thượng, khẳng định là rất tốt rồi." Nguyễn Phúc Tường cười khẽ mà nói.

Lâm Lan bỗng nhiên thở dài: "Đáng tiếng sau này Hoàng thượng sẽ không dùng tiếp rồi."

Hoàng thượng buồn bực nói: "Cớ gì???"

"Nghe nói phủ nội vụ năm nay đã loại tư cách cống nạp của tơ lụa Diệp Thị."

Hoàng thượng biến sắc, bưng chén trà nhỏ, chậm rãi nói: "Trẫm nhớ không lầm, tư cách cống nạp ba năm mới chọn một lần, sao nhanh như vậy đã đổi?"

Lúc nói lời này, ánh mắt Hoàng thượng liếc về phía Nguyễn Phúc Tường. Nguyễn Phúc Tường vội vàng khom người trả lời: "Nghe nói là Hoàng hậu không thích tơ lụa Diệp Thị, nói chất liệu không tốt, hoa văn tầm thường."

Lâm Lan không khỏi liếc mắt nhìn Nguyễn công công, rốt cục vẫn là lăn lộn trong cung nhiều năm, lời này nói ra vẫn bình thản như nước, lời Hoàng hậu hoàn toàn ngược lại với lời Hoàng thượng vừa xong, Hoàng thượng có thể thừa nhận ánh mắt của mình lầm sao? Dĩ nhiên là không thể nào.

Hoàng thượng lặng yên hồi lâu, nhẹ cười nhạt một tiếng: "Ý tứ Lâm đại phu, trẫm hiểu, nếu ánh mắt Hoàng hậu độc đáo, cứ để cho Hoàng hậu tự chọn, Nguyễn Phúc Tường, chuyện này giao cho ngươi đi làm."

Lâm Lan mừng rỡ: "Đa tạ hoàng thượng thành toàn, Hoàng thượng anh minh."

Nàng không phải người ngu ngốc, lời này của Hoàng thượng mang rõ ý châm chọc, rõ ràng là muốn bêu xấu Hoàng hậu. Lâm Lan xuất cung liền tới Diệp gia, nói cậu cả lấy một đoạn sa tanh năm nay mới làm ra cho mình xem.

"Đây là vĩ hoa đoạn mới làm ra của năm nay, dùng tám sợi dệt thành, hoa văn này, là dùng mười sáu sợi dọc hai tư sợi ngang dệt thành, kỹ thuật phức tạp, vô cùng tinh tế, mỗi hoa văn đều đang rất thịnh hành, mỗi cây giá xấp xỉ trăm lượng bạc! Còn có trang hoa la, chức vân cẩm, niệp kim sa, không phải cậu khoe khoang, hiện nay không có nhà nào dệt được gấm lụa đẹp như nhà ta."

Đại cữu gia tự tin nói xong lại thở dài nặng nề: "Đáng tiếc, vải đẹp đến đâu cũng vô dụng, Hoàng hậu nói một câu, gấm lụa hạng nhất cũng thành giẻ rách."

Lâm Lan xem qua chất vải, thật sự rất tuyệt, lòng tin tràn đầy, nàng an ủi: "Cậu cả, cậu đừng phiền muộn nữa, chuyện không phải vẫn chưa định sao! Chưa tới cuối cùng, thắng bại khó liệu!"

Cậu cả cười khổ nói: "Cháu dâu, cháu đừng an ủi ta, trong cung đã truyền ra tin tức, tư cách cống phẩm nửa sẽ rơi vào Thẩm gia, hôm qua, Thẩm lão gia đã đặt tiệc ở Dật Hương Cư, mời những nhà làm ăn tơ lụa có tiếng trong kinh thành, thật là bực bội... Bại trong tay nhà khác ta còn có thể chấp nhận, nhưng hết lần này tới lần khác là Thẩm gia, đồ của nhà hắn so với chúng ta thật sự một trời một vực."

Lâm Lan cười nói: "Nếu không phải sợ tư cách cống nạp bị hủy bỏ ảnh hưởng tới làm ăn của Diệp Thị, bản thân cháu hi vọng những người khác được dùng tơ lụa hơn là đám nương nương suốt ngày ảo não. Cậu cả, cậu cứ yên tâm đi. Ngay cả Hoàng thượng cũng khen ngợi tơ lụa Diệp Thị."

Diệp Đức Hoài kinh ngạc: "Hoàng thượng khen ngợi?"

"Đúng vậy ạ! Hoàng thượng nói tơ lụa Diệp Thị mềm mại nhẵn nhụi, hoa văn mới mẻ, rất tốt." Lâm Lan cười hì hì mà nói.

Diệp Đức Hoài vừa vui mừng lại trở nên ảm đạm, tự giễu: "Hoàng thượng nói thì có ích lợi gì? Ta có thể nói ra lời ấy sao? Người ta sẽ nói, nếu Hoàng thượng khen tốt, tại sao tư cách cống nạp của Diệp Thị các ngươi lại bị hủy? Lừa gạt quỷ à?"

Lâm Lan mỉm cười nói: "Cậu cả hồ đồ rồi, Hoàng thượng nói như vậy, cậu vẫn không rõ ý tứ của Hoàng thượng sao?"

Cậu cả ngẩn người, cẩn thận nói: "Ý cháu là... Chuyện này có bước ngoặt?"

Lâm Lan khẳng định gật đầu: "Cậu cả cứ an tâm mà chờ xem."

Qua hai ngày, phủ nội vụ nói, Diệp Thị nhanh chóng đi cống nạp tơ lụa mới cho năm nay. Cậu cả vui mừng rạo rực chạy đến Hồi Xuân Đường tìm Lâm Lan.

"Cháu dâu, được chuyện rồi."

Lâm Lan không kinh ngạc, Hoàng thượng có tâm hỗ trợ, không thành mới là lạ.

"Cháu dâu, chuyện này thật thống khoái, nghe nói, Hoàng thượng đem tơ lụa của Thẩm gia cùng tơ lụa của Diệp gia chúng ta cho Hoàng hậu chọn, Hoàng hậu dĩ nhiên là chọn Thẩm gia. Hoàng thượng liền hỏi, tơ lụa Thẩm gia tốt chỗ nào? Hoàng hậu hết lời ca ngợi một phen, kết quả Hoàng thượng nói, mới vừa rồi Hoàng hậu khen chính là tơ lụa Diệp Thị, xem ra Hoàng hậu rất có con mắt nhìn nhận... Ha ha ha, thật là cười chết người rồi, lão tử thử nghĩ đến bộ dạng kinh ngạc của Hoàng hậu đã cười đau hết cả bụng."

Diệp Đức Hoài vỗ bàn cười to: "Còn có Thẩm gia, khách đã mời cả, đã sớm ầm ĩ cả kinh thành, lúc này công cốc, ta xem hắn còn mặt mũi ở kinh thành không..."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342
Tiến »