Chuyện Tình Hoàng Gia

Lượt đọc: 2365 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 126
sẽ từ từ yêu anh..

❊ ❊ ❊

Lăng Hạo từ phía sau dùng bàn tay to lớn của mình che đôi mắt đẫm lệ của cô lại, anh cảm nhận được nước mắt cô càng rơi nhiều hơn, ướt cả bàn tay anh.

-Dương Tử, tao tuyệt đối sẽ không để Hạ Đồng vì mày khóc thêm lần nào nữa, đây là lần cuối cùng mày thấy em ấy khóc.-Lăng Hạo giọng đầy chắc nịch nói

Dương Tử hoàn toàn không còn sức lực để đôi co với Lăng Hạo, bây giờ ah chỉ quan tâm cô, anh chỉ quan tâm cô đang suy nghĩ gì?

Vì sao anh luôn làm cô đau lòng, làm cô khóc?

Hạ Đồng hai tay vấu chặt vạt áo của mình, run rẩy cắn môi không để tiếng nấc yếu đuối vang lên.

-Hạ Đồng, đi theo anh.-Lăng Hạo ghé sát tai Hạ Đồng nói

-Hạ Đồng, nghe anh giải thích đi... không phải như những gì em nghe đâu... đó là anh kích động thôi...-Dương Tử gấp gáp giải thích, định đi đến kéo cô lại nhưng mà bị Lăng Hạo ngăn cản

-Mày, chính thức mất người con gái yêu mày, từ nay về sau tao không cho phép mày đụng vào bạn gái tao.-Lăng Hạo kéo cô đứng phía sau lưng mình, nhìn Dương Tử nhếch mép cười

Lăng Hạo không cho Dương Tử cơ hội giải thích với cô, nói xong câu đó liền kéo cô đi khỏi.

Dương Tử định đuổi theo nhưng chỉ đi được vào bước liền bị Bạch Mai đứng cản trước mặt.

-Tránh ra.-Dương Tử gằn giọng quát, nhìn hai người bỏ đi trong lòng gấp gáp không thôi

-Không phải anh nói chỉ chơi đùa sao? Thế thì giải thích làm gì cơ chứ?-Bạch Mai không tránh ra

-Cô biết gì mà nói? Cô...-Dương Tử đang nói đột nhiên im lặng, sắc mặt u ám

-Là cô cố tình làm tôi nói thế?-Dương Tử lãnh đạm nói, thanh âm sắc lạnh tột cùng

-Anh dựa vào gì nói tôi cố ý? Là tôi chỉ hỏi anh, anh nói ra đó thôi, bây giờ quay sang nói tôi.-Bạch Mai làm như mình không liên quan, thản nhiên nói

-Trịnh Bạch Mai, tốt nhất là không phải cô, nếu không tôi nhất định làm cô hối hận.

Dương Tử hận không thể tiến lên bóp chết cô ta, nếu anh không dễ bị cô ta làm tác động thì đã không ra nông nỗi này.

Vì sao anh dễ dàng tin lời cô ta nói thế chứ? Cô ta cố ý làm anh và cô xích mích xung đột là có ý đồ gì? Không lẽ... là Lăng Hạo!???

-Nói, là Lăng Hạo kêu cô làm thế đúng không?-Dương Tử ánh mắt hằn học nhìn Bạch Mai

-Anh đang nói sảng gì thế? Tự anh nói ra còn gì, tôi nào ép anh.-Bạch Mai giả tức giận, gắt anh

-Tốt nhất là như thế, nếu tôi biết là hai người làm thì chắc chắn hai người không xong với tôi đâu.-Dương Tử lạnh lùng buông lời cảnh cáo

-Cho dù anh có đe dọa thế nào tôi vẫn nói, tôi không có cùng anh Lăng Hạo cố ý làm Hạ Đồng hiểu lầm anh, là do tự anh làm thôi.-Bạch Mai có chút chột dạ lại sợ hãi trước khí thế bức người của anh nhưng vẫn giữ bình tĩnh nói

-Cái đó thì cô tự biết.

Dương Tử hừ lạnh, sau đó không thèm đếm xỉa đến Bạch Mai sảy bước rồi đi đem theo sự lạnh giá bao quanh xung quanh.

Bạch Mai khẽ thở phào, cô cũng không muốn, nhưng mà cô cũng vì bị ép buộc thôi, nếu không cô chắc chắn là một người bạn tốt với Hạ Đồng.

...

Lăng Hạo cùng Hạ Đồng ngồi trong chiếc Lamborghini, đậu bên bờ sông Seine. Đôi mắt vốn trong trẻo vui tươi của cô sớm đã bị màn sương che mờ, nước mắt chảy dọc hai bên khóe mắt.

-Hạ Đồng, bây giờ em đã biết Dương Tử là con người như thế nào rồi chứ?-Lăng Hạo quay đầu nhìn cô, đau lòng nói

Hạ Đồng không đáp mà chỉ để từng giọt nước mắt rơi xuống.

Có ai hiểu cảm giác lúc này của cô không? Người cô yêu, hai lần lừa gạt làm cô đau lòng, bao nhiêu đó là đủ lắm rồi, từ giờ trở đi cô không ngu ngốc một lần nữa, tim cô đã quá mức chịu đựng rồi.

-Hạ Đồng, hà cớ gì cứ ép bản thân mình đau khổ, từ bỏ cậu ta đi, cậu ta không yêu em.-Lăng Hạo lời nói có chút khuyên nhủ cùng chua xót thay cô, vươn tay ra lau nước mặt cho cô

Hạ Đồng để Lăng Hạo lau nước mắt cho mình, càng lúc càng khóc nhiều hơn, không kiềm được nữa mà vươn hai tay ra ôm lấy anh. Giây phút ấy cô như vỡ òa trong nướ mắt, chỉ biết khóc trong lòng của Lăng Hạo.

-Không sao rồi, cậu ta không xứng để em đau lòng.

Lăng Hạo hơi bất ngờ nhưng sau đó cũng vòng tay ôm lấy cô, vỗ về bờ vài gầy đang run rẩy của cô.

Anh biết cô rất đau lòng, nhưng mà chỉ có cách này anh mới có được cô, anh nhất định sẽ làm cô hạnh phúc, không làm cô đau khổ.

-Lăng Hạo... em... em là một đứa ngu ngốc... rất ngu ngốc...-Hạ Đồng khóc òa, hai tay vấu chặt vạt áo Lăng Hạo

-Phải, em ngu ngốc nhưng mà là Dương Tử lợi dụng sự ngu ngốc đó của em, không phải do em.-Lăng Hạo khẽ thở dài, nhìn cô đau lòng như thế, lòng anh cũng đau không kém

-Lăng Hạo... vì sao... em không thể ngừng yêu anh ấy... vì sao anh tốt với em như thế em lại không yêu anh... là do em quá ngu ngốc... ngu ngốc tin tưởng anh ấy lần nữa... Lăng Hạo anh nói đúng... anh ấy chỉ lợi dụng em... anh ấy yêu chị Ân Di, không phải em...-Hạ Đồng nấc lên từng đợt, yếu ớt nói

-Không sao, mọi chuyện qua rồi, nghe anh, đừng yêu cậu ta nữa, để anh yêu em, được không?

-...

-Em không cần chấp nhận vội, anh sẽ từ từ làm em yêu anh, em đừng bận tâm đến Dương Tử nữa.-Lăng Hạo hơi đẩy cô ra, xoa má cô

-Lăng Hạo... được, em sẽ yêu anh... em sẽ yêu anh...-Hạ Đồng nở nụ cười mặc dù lệ vẫn tuôn rơi

Lúc đau lòng chỉ có Lăng Hạo bên cô, lúc cô gặp khó khăn chỉ có Lăng Hạo giúp cô, lúc cô cần người an ủi cũng chỉ có Lăng Hạo, một người con trai tốt như Lăng Hạo đáng lẽ cô nên yêu anh, vì sao lại cứ đâm đầu vào Dương Tử để rồi tự mình đau.

-Hạ Đồng, anh rất yêu em... anh hứa sẽ không làm em khóc lần nào.-Lăng Hạo khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc, hơi nhoài người hôn lên trán cô đầy yêu chiều

Hạ Đồng khẽ nhắm mắt, hơi ấm từ nụ hôn nhẹ nhàng này của anh làm lòng cô cảm thấy rất yên bình, lại vơi đi chút bất lực trong mình, Lăng Hạo, em cũng sẽ từ từ yêu anh, như em đã yêu anh ấy.

...

-Chị Sa Sa, Hạ Đồng đã hiểu lầm anh Dương Tử, chắc hẳn sau này cô ta không bám theo anh Dương Tử nữa.-Bạch Mai ngồi trong phòng ở khách sạn, nói

[...Tốt lắm, chỉ còn một chuyện cuối cùng cô sẽ có thể giúp ba cô...]-Sa Sa giọng nói đầu dây bên kia hoàn toàn cay độc

-Sao? Không phải chỉ làm cho Hạ Đồng và anh Dương Tử hiểu lầm sao?-Bạch Mai hơi nhíu mày, rõ ràng lúc đầu chỉ có làm thế thôi, sao bây giờ lại còn một chuyện chứ?

[...Thế nào? Cô đang chấp vấn tôi sao?...]-Sa Sa giọng không vui hỏi

-Không ạ. Chị cần em làm gì?

Bạch Mai hơi nhượng bộ, dù sao thì chị ta cũng đang nắm điểm yếu của Bạch Mai, không thể chọc chị ta.

[...Giết chết Lâm Hạ Đồng...]-Sa Sa ác độc nói hết câu

-Sao? Giết Hạ Đồng?-Bạch Mai ngạc nhiên càng sợ hãi, cô ta sợ hãi Kim Sa Sa, chị ta đúng là độc ác, vì một người con trai không yêu mình mà giết người

[...Nhanh chóng giết cô ta, công ty ba cô, sắp chịu không nổi rồi...]

Sa Sa thúc giục đồng thời cảnh cáo, sau đó tắt máy.

Bạch Mai hoảng sợ, kêu cô ta giết chết người, là chuyện không thể, cô ta dù sao cũng vì công ty ba mình mới làm theo lời Kim Sa Sa, chỉ cần làm Hạ Đồng rời xa Dương Tử thôi, sao bây giờ lại thành giết người?

Cô ta nên làm thế nào đây?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »