Chuyện Cũ Kinh – Cảng

Lượt đọc: 29472 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 209
điềm báo tốt đẹp

❊ ❊ ❊

Hai mươi phút sau, đồ ăn giao đến.

Cả hai vợ chồng ngồi quanh bàn ăn, chăm chú nhìn con gái thưởng thức bún ốc.

Mùi bốc lên nồng nặc.

Cô giáo Tạ lộ rõ vẻ chán ghét.

Biết được Lương Vi Ninh về sớm để nghỉ Tết, ông Lương đề nghị:

“Lần này con về nhà sớm, tranh thủ ở bên mẹ nhiều hơn, cùng mẹ đi sắm đồ Tết.

Đừng ôm mãi cái i.

Pad với điện thoại, toàn làm mấy chuyện linh tinh.”

“Ba, con đang xử lý công việc mà.”

Lương Vi Ninh giải thích.

“Ừ, ba đâu có nói con.”

Ông Lương để lại một câu, rồi lẳng lặng đứng dậy rời đi.

Không khí có gì đó không ổn.

Lương Vi Ninh đặt đũa xuống, ngẩng đầu nhìn mẹ, dò hỏi:

“Ba mẹ cãi nhau à?”

Vợ chồng lâu năm, chắc không đến mức ấy.

Chỉ là trong vài chuyện, hai người có bất đồng ý kiến.

“Đừng cho quá nhiều dầu ớt.”

Cô giáo Tạ lấy gói dầu ớt trong tay con gái, chọc nhẹ vào trán cô:

“Ăn mặn thế này, thật không biết con ở Bắc Kinh làm sao sống nổi.”

“Đừng xem thường con, được chứ?

Giờ làm món trứng xào cà chua, con có thể làm dễ như chơi.”

Vẻ mặt đầy tự hào.

Nhắc đến chuyện này, cô giáo Tạ chợt nhớ ra một điều, liền hỏi thẳng:

“Lần trước con nói cãi nhau với bạn thân, cuối cùng thì sao?”

Ừm.

Mẹ nhớ kỹ thật.

Lương Vi Ninh im lặng vài giây rồi điềm nhiên đáp:

“Thật ra cũng không phải chuyện gì lớn.

Chỉ cần nói rõ ràng, hai bên bao dung nhường nhịn, con thuyền tình bạn vẫn có thể tiếp tục chèo đi.”

Nghe xong, cô giáo Tạ như ngộ ra.

Ý là, đã làm lành rồi.

Nếu vậy, cần phải tìm hiểu thêm.

Chẳng hạn như:

“Bạn đó quê ở đâu?

Làm nghề gì?”

Cô giáo Tạ hỏi rất tự nhiên.

Lương Vi Ninh không hề nghi ngờ, trả lời từng chữ một:

“Cũng cùng ngành với con, quen nhau ở chỗ làm.

Người địa phương khu Cảng, là con cả trong nhà.”

Nói xong, cô bất chợt ngừng lại.

Nói cái gì thế này?

Cảm thấy mình nói hơi nhiều, Lương Vi Ninh âm thầm quan sát phản ứng của mẹ.

Lại tự dọa mình.

Có lẽ mẹ chỉ đơn thuần tò mò, hoặc muốn giúp cô kiểm tra bạn bè.

“Không còn sớm nữa, ngủ đi.

Ngày mai nếu không có kế hoạch gì, thì đi cùng mẹ ra phố Cẩm Tú.”

“Ra đó làm gì?”

Cô tò mò hỏi.

Cô giáo Tạ chỉ nói ngắn gọn:

“Đặt mấy bộ âu phục cho ba con.”

“À.”

Năm mới, mặc đồ mới.

Nhưng, tại sao nhất định phải là âu phục?

Lại còn đặt liền mấy bộ một lúc.

Nhà có chuyện vui sao?

Gần đây, chuyện vui duy nhất có lẽ là tiệc mừng sinh nhật 50 tuổi của ông Lương, ba tháng nữa sẽ tổ chức.

Nghĩ đến đây, Lương Vi Ninh bắt đầu cân nhắc nên chuẩn bị món quà gì cho ba.

Đàn ông là người hiểu đàn ông nhất.

Tối nay, có nên tham khảo ý kiến của “đại lão” không?

Chắc cũng khả thi.

Quyết định xong, Lương Vi Ninh kéo vali vào phòng ngủ, thoải mái tắm nước nóng, rồi nằm lên giường mở khung chat với bạn trai.

Chưa đầy vài phút, Trần tiên sinh đã trả lời.

[Ở bên nhau hơn 20 năm, lẽ ra em phải hiểu ba mình nhất.]

Lương Vi Ninh bỗng thấy hối hận.

Suýt nữa quên mất, khoảng cách thế hệ.

Đại lão và ông Lương vốn không cùng độ tuổi.

Huống chi, môi trường làm việc và xã hội của hai người cũng khác nhau hoàn toàn.

Cô gõ:

[Em có vài ý tưởng, anh rảnh thì góp ý giúp em nhé?]

[Ừm.]

Trần tiên sinh khẽ cong môi.

Cô gái nhỏ chủ động để anh tham gia vào chuyện gia đình, đúng là một điềm báo tốt đẹp.

Nhưng có điều, anh không thể không hỏi:

[Tết này, em có định nói rõ với ba mẹ về bạn trai của mình không?]

Tuy nhiên, tin nhắn gửi đi không nhận được hồi đáp.

Trần tiên sinh không biết rằng, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, cô gái nhỏ đã chìm vào giấc ngủ vì mệt mỏi.

Cả ngày chạy xe, cộng thêm bát bún ốc cực “nặng đô”.

Việc có nên nói rõ hay không, đành đợi ngày mai.

Lương Vi Ninh cần chuẩn bị tâm lý kỹ càng.

đánh máy: me bông bom
Nguồn: RungTruyen
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »