Chứng Kiến Thần Thám

Lượt đọc: 6069 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183
Tiến »
Chương 5
trì trừng (1)

❊ ❊ ❊

Tự cô lúc đó cũng không đáp ứng yêu cầu của Phương Trọng Bình, nhưng thế thì có ích lợi gì chứ? Tuy rằng có thể giữ được chức vụ hiện tại của mình, nhưng cô phải ngồi ngốc ở nhà tận ba ngày, đừng nói tới được vào đội hình sự, đó đúng là ước mơ không thể với tới.

Tay trái cô xoa xoa đầu cho bớt đau, tay phải cô lần mò trên giường tìm điện thoại di động, mở điện thoại lên cô mới phát hiện, cô đã dành thời gian gần như cả ngày để ngủ rồi, giờ đã gần tối rồi.

" Chúc An Sinh, sao mày có thể sống cuộc sống như thế này chứ? "

Chúc An Sinh nhìn màn hình di động tối đen đang phản chiếu hình ảnh của mình, nhịn không được mà tự ngồi nói chuyện một mình. Hình ảnh phản chiếu cô lúc này là người có mái tóc bù xù, sắc mặt tái nhợt tiều tụy, miễn đề cập tới kiểu áo ngủ như người già trung niên mà cô cho là thoải mái, bộ dáng đúng là vô cùng chán nản.

Bỗng nhiên Chúc An Sinh cảm thấy, có phải chính cô cũng sắp buông bỏ luôn giấc mơ được vào đội hình sự rồi không? Chúc An Sinh quay đầu nhìn đầu giường mình, trên đó có đặt mấy khung hình, trong đó có một khung có bức ảnh cũ, nó đã bị ố vàng, Chúc An Sinh nhớ rất rõ, lúc chụp bức ảnh này cô đang muốn cù bố mẹ, họ cười lên thật thoải mái, người chụp ảnh đã chớp lấy cơ hội này mà chụp.

" Bố, mẹ, con thật nhớ hai người. "

Chúc An Sinh nhịn không được, từng giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống khung ảnh, cô vội vàng dùng tay áo ngủ lau khô nước mắt, đối với việc lần này Phương Trọng Bình làm, sự tức giận của cô cũng đã vơi đi phân nửa.

Đúng vậy, cô làm sao có thể đi oán giận Phương Trọng Bình được đây? Phương Trọng Bình đối với cô vô cùng tốt, việc không muốn cho cô vào đội hình sự là nguyện vọng của bố cô, mà cô thì hoàn toàn hiểu được ước muốn này của bố.

Chúc An Sinh còn nhớ rõ khi đấy cô tới cửa hàng mua kem, cô mua xong ra ngoài không thấy mẹ mình đâu cả, hai ngày sau cô nhận được tin bố mẹ mình đã qua đời. Phương Trọng Bình cũng không có ý định giấu diếm cô bất cứ thứ gì, ông nói bố mẹ cô bị kẻ xấu trả thù, kẻ xấu đó đã bắt cóc mẹ cô, và bố cô đi cứu, cho dù là trong tình huống nào thì bố cô vĩnh viễn sẽ bảo vệ mẹ.

Phương Trọng Bình không lừa cô, khi cô tới nhà xác, nhìn thấy thi thể lạnh lẽo của bố mẹ, máu chảy ra giờ đã đông cứng vào thành vết ố rõ rệt, mà trước lúc chết bố cô đã ôm chặt mẹ cô, ngay tới cả pháp y cũng không thể tách thi thể hai người họ ra được.

Sau này, khi cô trưởng thành hơn một chút mới biết được rằng, lúc đó bố mẹ cô bị trói chặt và bị người xấu đánh cho tới chết, bố cô là người bị thương nặng nhất, xương gãy rất nhiều, biến dạng không nhận ra hình dáng ban đầu, nhưng dù là vậy ông vẫn chống đỡ tới khi nhìn thấy cứu viện để nói ra di nguyện của mình.

Phương Trọng Bình đáp ứng ông sẽ lo cho Chúc An Sinh thật tốt, cũng đáp ứng sẽ để cô tránh xa hết những thứ xấu xa, để cho cô có một đời bình an vui vẻ hạnh phúc, đó là điều mà ông hy vọng.

Cho nên lúc trước khi Phương Trọng Bình biết cô dám lén sau lưng ông thay đổi nguyện vọng trường đại học, ông vô cùng tức giận. Nhưng ông cũng không thể làm gì được, ông thể nhẫn tâm đối với cô, cho nên cuối cùng ông vẫn mắt nhắm mắt mở để cô thi vào học viện cảnh sát, nhưng vì để không thất hứa, ông trăm phương nghìn cách ngăn cản cô đi làm cảnh sát, vậy nên công việc của cô ở đồn công an hiện tại chính là sự nhún nhường lớn nhất của ông rồi.

Tất cả những điều này cô đều hiểu rõ cả, nhưng cô không cam tâm mình phải bỏ đi lý tưởng sống của bản thân, lần này cô lập công, Phương Trọng Bình dường như sợ cô sẽ được chiêu mộ tới đội hình sự, hết cách, ông chỉ có thể đưa ra đòn cuối cùng.

Thực sự nên từ bỏ sao? Chúc An Sinh tự hỏi lòng mình, nhưng cô lại không tìm được đáp án như mong muốn, cô không muốn làm Phương Trọng Bình khó xử, càng không muốn làm trái với di nguyện của bố mình, nhưng cô lại càng không muốn cả đời này mình sống trong nuối tiếc.

Nên làm gì bây giờ? Chúc An Sinh không nghĩ ra được gì cả, chỉ có cái dạ dày cô đang biểu tình muốn cô đi tìm đồ ăn cho nó mà thôi.

Không muốn suy nghĩ nhiều tới chuyện đó nữa, cô hiện tại vẫn nên lấp đầy cái bụng đã, nhẹ nhàng đặt khung ảnh trở về vị trí của nó, cô lập tức nhảy xuống giường đi vào nhà bếp. Vừa mở tủ lạnh ra cô mới nhớ rằng hơn tháng nay cô chẳng mua đồ ăn! Chúc An Sinh quyết định đi tìm vị cứu tinh cuối cùng của mình – cơm hộp!!

Kính coong...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183
Tiến »