Chung Cực Đấu La - Đấu La Đại Lục 4

Lượt đọc: 15184 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313
Tiến »
Chương 72
đường nhạc cùng lam hiên vũ

❊ ❊ ❊

Buổi hòa nhạc như thế này là không có người chủ trì đấy, mà người vừa nói chính là Nhạc Khanh Linh đứng ở phía sau khán đài.

"Kinh hỉ?"

Với tư cách là đại biểu chủ sự của Thiên La tinh, (thôn trang xây dựng)? cảm thấy rất buồn bực, hắn không nhớ rõ hôm nay có cái kinh hỉ gì, nếu như có thì công ty quản lí của Nhạc công tử sẽ không cho hắn thêm tiền sao? Còn có, hắn cũng là một gã hồn sư, hơn nữa tu vi không thấp, nhưng hắn tự hỏi dù như thế nào mình cũng không có khả năng bay vèo một cái đi như Nhạc Công Tử nếu không dùng tới cơ giáp.

"Đại diện, cuối cùng là tình huống như thế nào đây? Nhạc công tử hắn đi nơi nào?" Thôn trang xây dựng vội vàng hỏi Nhạc Khanh Linh. Nhạc Khanh Linh sắc mặt nghiêm túc nói: " Đã nói là kinh hỉ cho tất cả thì sao có thể sớm nói cho ngươi? Chờ một lát a, Nhạc công tử cần có thời gian chuẩn bị."

Đã có câu nói kia của nàng, khán giả dưới đài lập tức trở nên an tĩnh hơn rất nhiều. Kinh hỉ? Nhạc công tử sẽ mang đến kinh hỉ như thế nào đây? Những buổi hòa nhạc trước của hắn cho tới bây giờ còn chưa bao giờ xuất hiện qua kinh hỉ a! Lần này sẽ có thay đổi gì đây?

Khán giả rất chờ mong, kia dù sao cũng là Nhạc công tử của bọn họ a!

...

Y viện Tử La thành.

Nam Trừng mệt mỏi ngồi ở ngoài phòng trọng chứng giám hộ. Tình huống của Lam Hiên Vũ cuối cùng cũng đã ổn định lại rồi, tất cả đều đã bình thường, điều này làm cho tinh thần của nàng buông lỏng được rất nhiều. Cuối cùng cũng không phải tin tức xấu nhất, đối với nàng mà nói thì giờ cái này cũng đã thỏa mãn.

Về phần kỳ tích, hiện tại nàng đã không còn dám chờ mong quá nhiều, trong lòng nàng, chỉ cần nhi tử có thể còn sống là tốt rồi. Bác sĩ đã từng nói qua, nếu quan sát hắn tại phòng trọng chứng giám hộ một tháng mà còn không có tỉnh lại là sẽ chuyển hắn tới phòng bình thường, về sau dựa vào người nhà kêu gọi có lẽ cũng sẽ có khả năng tỉnh lại.

Nam Trừng cũng đã chuẩn bị tốt, nàng quyết định về sau mỗi ngày sẽ đều ở bên cạnh nhi tử, mỗi ngày kêu gọi hắn, nàng tin tưởng mình nhất định có thể đánh thức hắn.

Nàng đã rất mệt rồi, nhưng là vừa mạnh mẽ chống đỡ không ngủ. Nàng nghĩ thầm, hôm nay nhi tử xuất hiện một lần dị thường, vạn nhất sau nửa đêm lại có chuyện gì thì sao đây? Gần đây áp lực của Lam Tiêu cũng rất lớn, trước hết không nên nói cho hắn, đêm nay cứ trong con ngay ở chỗ này là được. Vuốt vuốt hai gò má có chút cứng ngắc của mình, Nam Trừng miễn cưỡng làm cho mình thanh tỉnh vài phần, ngồi thẳng thân thể. Nhưng nàng thật sự là quá mỏi mệt rồi, nhất là trên tinh thần, thế cho nên chỉ sau một lát nàng đã không thể chống cự mà ngủ gật trên ghế.

Ngay khi nàng vừa ngủ, một đạo thân ảnh màu vàng đột nhiên lặng yên không một tiếng động mà xuất hiện ở trong phòng trọng chứng giám hộ.

Người này có một đầu màu lam tóc rối tung ở sau ót, khi hắn tiến vào trong phòng trọng chứng giám hộ thì tất cả thiết bị giám sát và điều khiển đều trở nên không nhạy, tựa như trên người hắn có một loại từ trường đặc thù vậy. Đường Nhạc ngơ ngác đứng ở trước giường, hắn có chút không rõ vì cái gì chính mình lại xuất hiện ở chỗ này.

Ngay tại lúc hắn vừa mới biểu diễn khúc Niệm, trong tối tăm tựa hồ có một cỗ lực lượng đặc thù dẫn hắn đến nơi này. Mà sau khi tới đây hắn liền thấy đứa bé nằm ở trên giường này. Nằm ở nơi đó, Lam Hiên Vũ đặc biệt yên tĩnh, khuôn mặt tuấn tú có chút tái nhợt, một mái tóc ngắn màu đen, trên người thì hợp với các loại dụng cụ, nhìn qua hắn yếu ớt như vậy.

Thế nhưng khi Đường Nhạc nhìn đến hắn thì lại có một loại cảm giác rất đặc biệt, có vẻ như mình và hắn có cái gì đó ràng buộc lấy nhau. Hắn nhìn qua có chút quen thuộc. Vì cái gì lại có cảm giác quen thuộc đây? rõ ràng đây là lần đầu tiên mình thấy đứa bé này a. Ánh mắt Đường Nhạc có chút ngốc trệ, nhưng hắn hoàn toàn có thể khẳng định cái kia chính là một loại cảm giác quen thuộc. Hắn vô thức nâng tay, nhẹ nhàng mà vuốt ve hai má Lam Hiên Vũ.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lam Hiên Vũ có chút lạnh buốt. Khi Đường Nhạc chạm đến khuôn mặt nhỏ nhắn kia thì tâm của hắn bỗng nhiên run rẩy. Tâm thái vẫn luôn thập phần bình tĩnh như nước hồ thu dường như bị ném vào một cục đá, nổi lên rung động, trong nội tâm hắn bị xúc động rồi.

Đứa bé này ngã bệnh sao?

Đường Nhạc có chút đau lòng mà chính hắn cũng không hiểu, bàn tay nhẹ nhàng mà đặt ở trên trán Lam Hiên Vũ, quang mang kim sắc nhàn nhạt chậm rãi lan tràn ra từ tay hắn mà tiến vào cơ thể Lam Hiên Vũ. Sau một lát, lông mày Đường Nhạc cũng cau lại. Hắn cảm nhận được vòng xoáy kia trong cơ thể Lam Hiên Vũ, cũng cảm nhận được trạng thái hôn mê sâu của hắn lúc này.

Sau khi thoáng suy nghĩ, hắn đem đặt hai tay phân biệt đặt tại trán và bụng Lam Hiên Vũ, trong khảnh khắc đó, kim sắc quang mang liền bao lấy thân thể Lam Hiên Vũ. Nhiệt độ cơ thể Lam Hiên Vũ bắt đầu dần tăng lên, thời gian dần qua, mặt ngoài làn da của hắn dần đường vân màu vàng nhàn nhạt, thân thể hắn cũng theo đó mà chấn động nhẹ.

Trong hai mắt Đường Nhạc là kim quang lập loè, tản mát ra một cỗ khí tức uy nghiêm. Trong cơ thể Lam Hiên Vũ nguyên vốn là hai cỗ năng lượng kim, ngân đang dao động, nhưng khi bị cỗ khí tức uy nghiêm này ảnh hưởng thì đều rút lui xuống. Hai tay Đường Nhạc xoa nhẹ một chút lên người Lam Hiên Vũ, mỗi một lần xoa Lam Hiên Vũ đều run rẩy nhẹ một lát.

Cuối cùng, khi hắn thu hồi hai tay thì trong mắt cũng toát ra vẻ suy tư, có vẻ như càng thêm mê võng. Hắn vung tay phải lên, một đoàn kim quang nhu hòa tràn vào trong cơ thể Lam Hiên Vũ. Lập tức, hai gốc Lam Ngân Thảo trong hai lòng bàn tay của Lam Hiên Vũ sinh dài ra.

Chính là Kim văn Lam Ngân Thảo cùng ngân văn Lam Ngân Thảo.

Khi thấy Lam Ngân Thảo, Đường Nhạc như bị điện giật vậy, toàn thân hắn kịch liệt chấn động, hắn vô thức mà nâng hai tay của mình. Cũng là hai gốc dây leo sáng long lanh lóe ra quang mang lam kim sắc chui ra từ lòng bàn tay của hắn.

Đây là...

"Tít tít tít, tít tít tít" Đúng lúc này, hồn đạo thông tin trên cổ thay hắn trên cổ tay hắn đột nhiên vang lên, Đường Nhạc cau mày lại, lúc trước vì hắn vẫn luôn phi hành với tốc độ cao nên hồn đạo thông tin không tiếp được tín hiệu, lúc này hắn đã dừng lại mới có tín hiệu.

"Khanh Linh, làm sao vậy?" Đường Nhạc nhàn nhạt hỏi.

"Làm sao vậy? Ngươi còn hỏi ta làm sao vậy! Ngươi có phải điên rồi hay không hả, ném hai vạn tên mê ca nhạc tại hiện trường? Ngươi có chút ý thức trách nhiệm nào không vậy? Ngươi, cuối cùng là chuyện gì xảy ra? Ngươi đi tới nơi nào? Ngươi chạy nhanh về đây cho ta, như thế nào bay đi thì bay về như vậy cho ta. Nếu không thì tình cảnh không thể chỉnh đốn được nữa, ngươi thì cũng xong, ngươi có biết hay không?"

Tiếng gào của Nhạc Khanh Linh đã làm cho Đường Nhạc không tự chủ được mà giơ chiếc hồn đạo thông tin ra khỏi tai mình, lông mày hắn cau lại.

"Ừm, đã biết."

"Cái gì gọi là đã biết? Lúc nào ngươi mới trở về a? Ta đã nói với khán giả rằng ngươi muốn cho bọn hắn một cái kinh hỉ thì bọn hắn mới chịu an tĩnh lại. Nhưng cái này đã tới nửa giờ rồi, ngươi lại vẫn không trở về thì sẽ thật sự xong!"

"Đã biết." Đường Nhạc dập máy.

Hắn nhìn Lam Hiên Vũ nằm ở trên giường thật sâu, sau đó lại nhẹ nhàng mà sờ lên hai má trắng nõn của hắn, kim quang lóe lên, hắn biến mất ngay trong phòng.

Thiên La Thành.

Đã hơn nửa giờ rồi, kinh hỉ đâu? Kinh hỉ ở nơi nào a?!

Đám khán giả đã bắt đầu xao động bất an rồi, mà hiện tại vẫn chưa ai thấy chút bóng dáng nào của Đường Nhạc. Bên chủ sự vừa mới phải xuống phát bánh mì cùng nước cho tất cả khán giả, lúc này mới khiến chúng tâm tình bọn họ ổn định hơn một chút, nhưng cũng chỉ được một lát đám khản giả lại bắt đầu nôn nóng rồi.

"Muốn chúng ta đợi tới khi nào nữa đây hả?"

"Chủ sự, cho chúng ta một lời giải thích, Nhạc công tử đâu? Nhạc công tử ở nơi nào?"

"Đúng đấy, nhanh bảo Nhạc công tử đi ra nha! Chúng ta là mua phiếu đấy. Vậy mà một ca khúc cũng không có hát xong, ít nhất cũng có thể hát ba lượt “Niệm” a. Hiện tại cái này tính thế nào đây?!"

Mặt Nhạc Khanh Linh đã trướng đến đỏ bừng, hiện tại, bên người nàng đang bị vây đầy người của bên chủ sự. Không thể nghi ngờ, tất cả mọi người đều hướng về nàng mà đòi người.

"Đại diện Nhạc, cái này là không được đó a! Đây chính là hai vạn tên khán giả đó. Nếu như Nhạc công tử không xuất hiện nữa chỉ sợ sẽ dẫn phát sự kiện quần thể, đây là việc ai cũng không chịu nổi đấy. Nhạc công tử bây giờ đang ở đâu, ngươi phải nói cho ta một câu đi chứ"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313
Tiến »