Chồng Của Tiểu Tam Là Chồng Tôi

Lượt đọc: 2477 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 108
thành lập hội ‘bà tám’

❊ ❊ ❊

Cả ngày ở Hàn gia, Hứa Đào Nhi được em chồng An Tư dẫn đi tham quan toàn bộ dinh thự. Nói chung là mỗi chỗ lướt qua một ít vậy mà đến tận tối mới xong sương sương. Hàn gia rộng thênh thang, một phần cũng do khi trước Hàn gia đông người ở, từ ông bà nội đến bà dì, các cô và chú…

Bây giờ mọi người đều rời đi hết, người thì về với đất trời, người thì có vợ có chồng đã ra ở riêng từ lâu, chỉ thi thoảng có dịp sẽ tụ họp về… Nói tóm lại Hàn gia bây giờ chỉ có hai vợ chồng Hàn phu nhân và hội người giúp việc mua vui thôi.

Hàn An Tư nói:

“Lúc em và hai anh chuyển đến dinh thự Hoàng Thành Mường Thanh mẹ buồn lắm, nhưng ba thì rất ủng hộ… Ba lúc nào cũng chỉ muốn có thế giới riêng của vợ chồng ba thôi.”

Hứa Đào Nhi cười nhẹ:

“Ba rất yêu mẹ nhỉ?”

Hàn An Tư gật đầu:

“Ba hay ghen lắm, mẹ cũng hay ghen. Nhưng mẹ chỉ ghen vặt vãnh rồi xong, còn ba sẽ giữ ở trong lòng, lâu lâu lại mang ra hành hai anh của em.”

“Sao lại hành hai người họ?”

Cô khó hiểu hỏi lại.

Hàn An Tư hơi dừng lại, sau đó chợt nói thầm với cô:

“Ba còn ghen với cả con trai của ba đấy. Hai anh cũng vất vả lắm chị ạ.”

Hứa Đào Nhi vừa bất ngờ, vừa khó hiểu. Con do mình đẻ ra, hà cớ gì phải ghen. Nhưng rồi cô nghĩ, chuyện này chắc chỉ là đùa thôi cho nên không bận tâm nữa.

Hàn An Tư kể cho cô nghe về chuyện trong gia đình, nào là tình thương phân bổ như thế nào, Hàn Trạch và Hàn Thần ra sao, hai người họ để tâm đến những chuyện gì… Tóm lại, tất cả mọi chuyện đều sơ lược qua cho Hứa Đào Nhi nghe. Hứa Đào Nhi cảm giác cô đang khám phá một đại dương bí ẩn của Hàn gia mà người đời tò mò bấy lâu nay.

Cô thật vinh dự khi có thể được chính người trong cuộc kể cho nghe chi tiết về giai thoại của mấy người họ… Những góc nhìn mà chỉ có họ mới cảm nhận được chính xác, chứ ngoài kia, trong giới thượng lưu hay trên báo đài truyền thông… không ai có thể diễn tả đúng cả.

Cảm xúc của cô rất phức tạp, trong sự phức tạp đó lại không giấu được vẻ hưng phấn. Mấy người họ, giờ đây chính là nhà chồng của cô. Có lẽ, kể từ đây về sau, cô và con trai của mình cũng sẽ góp mặt trong giai thoại truyền kỳ của Hàn gia.

“Anh Trạch sẽ coi trọng sự tín nhiệm của ba hơn, ngược lại, anh Thần thì để tâm nhiều đến mẹ, bị mẹ mắng một chút anh cũng buồn, cũng giận. Anh Trạch suốt ngày ghen tị với anh Thần… sư thầy phán hai người họ hơi khắc nhau, hở một chút là đấu đá, nhưng tình cảm vẫn rất thắm thiết… Nên đôi lúc nếu chị thấy anh Trạch có thái độ khác khác thì đừng hiểu lầm, anh ấy chẳng qua là đang ghen tị với anh Thần thôi.”

“Ồ, ra là vậy.”

Hứa Đào Nhi như vỡ lẽ, cảm giác Hàn Trạch từ lúc gặp luôn đối với cô rất khác là vì lẽ thế.

Hàn An Tư nói thêm:

“Nhưng không có nghĩa là họ đấu đá nhau về mọi mặt đâu. Hai người họ lúc mâu thuẫn thì khó ai can thiệp được, lúc phối hợp ăn ý bênh nhau thì cũng không ai bằng. Mà hai anh làm gì, em đều biết hết… chẳng qua em không thèm mách ba mẹ thôi.”

Cũng đúng, ba người họ cùng một bào thai đi ra, sự liên kết thấu hiểu nhau người khác khó mà hiểu được.

Hàn An Tư còn kể thêm về mối quan hệ đời trước, kể về cô Hàn Diệu Lan, cô Hàn Ly Anh và chú Hàn Thái Dương em trai cùng cha khác mẹ của ba… Rất nhiều những câu chuyện khác đều nghe qua chút chút, vì thời gian có hạn.

Hàn An Tư hỏi cô:

“Bao giờ chị định tới dinh thự ở với bọn em đây?”

Hứa Đào Nhi yên lặng suy nghĩ, quả thực Hàn Thần đã từng đề cập với cô chuyện này, nhưng anh và cô cùng có suy nghĩ lo lắng cho Hàn Thần Minh như nhau, nên hai người vẫn đang cân nhắc.

Hàn An Tư thấy cô khó xử thì nắm lấy bàn tay cô:

“Chúng ta giờ đã là người một nhà rồi, ngoài cách xưng hô thay đổi thì quan hệ tốt không khác trước là bao đâu. Em luôn tôn trọng chị, và sẽ đối xử với chị thật tốt. Cho nên, chị đừng trốn tránh em nữa…”

Bỗng nhiên được nghe thổ lộ như thế, Hứa Đào Nhi lúng túng đến mức nói lắp:

“Được… được… Chỉ là em à chị… chị có chút chưa quen lắm!”

Hàn An Tư bật cười, đối diện với người xinh đẹp lại đáng yêu như Hứa Đào Nhi, cô ấy kiềm lòng không được mà ôm lấy cô:

“Không sao, rồi sẽ quen thôi. Với lại, em rất mong chị sẽ sớm về dinh thự ở với em, như vậy em với chị có thể trò chuyện mỗi ngày. Em có thể kể cho chị nghe tất cả những chuyện ở Hàn gia hay chuyện gì chị muốn nghe, em biết, sẽ đều kể cho chị hết!”

Hứa Đào Nhi cười khẽ:

“Như vậy khác gì chúng ta đang mở họp chợ đâu!”

Và rồi cô sẽ giống như em chồng, sẽ trở thành một bà tám chính hiệu cho coi. Nhưng nghĩ đến chuyện hằng ngày được sống trong tiếng cười, với những drama hài hước đó cũng khiến cô rất là hưng phấn. Hy vọng, mọi người ở dinh thự Hoàng Thành Mường Thanh sẽ giống như ‘Hứa gia thứ hai’ của cô và con trai.

Buổi tối, vừa dùng bữa xong Hàn Thần Minh đã kéo cô đi thăm căn phòng bí mật mà nhóc khoe là ‘ba tặng cho con’. Cô cũng tò mò là thứ gì mà khiến nhóc con hứng khởi không chịu yên đến thế.

Đến khi nhìn thấy con trai gỡ chiếc vòng cổ có móc chìa khóa ra đưa cho cô, nhờ cô mở cửa hộ cô đã nói:

“Hóa ra là chìa khóa à, thế mà ba con lừa gạt mẹ nói là trang sức cho trẻ nhỏ…”

Hàn Thần Minh cười hì hì, đôi mắt mong chờ đợi cô mở cửa. Khi cánh cửa mở ra, Hứa Đào Nhi cũng thoáng ngỡ ngàng trước căn phòng chứa đựng toàn ‘đồ cổ’ của Hàn Thần.

Con trai giải thích cho cô hiểu:

“Mẹ ơi, đây là đồ chơi mà hồi bé ba chơi đấy ạ… Ba cũng chơi nên mẹ đừng cấm con chơi mô hình nữa nha…”

Cô chợt nhớ đến ngày đó hai cha con họ hợp sức cưỡng ép cô kết hôn nên nói:

“Ba con hai người thì hay rồi, còn dám dùng mô hình giao dịch với nhau để gây sức ép cho mẹ.”

Hàn Thần Minh tủm tỉm nói:

“Mẹ ơi mẹ đừng giận, con vì nghĩ cho mẹ, con sợ ba sẽ đi với cô khác bỏ mẹ con mình lại… như vậy không phải mẹ sẽ rất buồn sao?”

Hứa Đào Nhi khá bất ngờ với câu trả lời của con, cô cứ ngây ra không biết nói làm sao. Sau đấy phải được con trai nắm tay kéo vào trong, cô mới lấy lại tinh thần.

Cảm giác khi vào bên trong, nhìn những món đồ chơi sản xuất đã lâu được bảo quản thật kỹ thì lòng cô rất khó tả. Như thể cô đang dần dần khám phá sâu hơn vào thế giới của người đàn ông nay đã là chồng cô.

Con trai chơi một bên, còn cô thì chậm rãi từng chút ngắm nhìn những món đồ chơi đó. Lần đầu tiên, cô cũng giống như con trai, bị kéo vào vòng xoáy mô hình không lối thoát. Cũng là lần đầu tiên cô nghiêm túc muốn hiểu và đã thực sự hiểu ra được tại sao cả con trai và chồng cô đều có sở thích chơi mô hình.

Cho đến khi đêm muộn, Hàn Thần từ nhà chính đi sang tìm mẹ con cô. Anh đứng ở bên ngoài cửa phòng, nhìn thấy một mẹ một con ngồi dưới sàn nhà nghịch ngợm mô hình. Dưới ánh đèn cổ nhàn nhạt, góc nghiêng xinh xinh của hai người thật như một bức tranh rung động lòng người, nó giống như ký ức khó phai trong trí nhớ của người đàn ông.

Hứa Đào Nhi cảm giác có người đến thì đưa ánh mắt qua, đụng phải cảnh tượng Hàn Thần đang nâng điện thoại chụp lén mẹ con cô. Cô khó hiểu hỏi anh:

“Anh làm gì đó?”

Hàn Thần suýt xoa bức ảnh mình vừa chụp được, đi tới bên cạnh cô, cho cô xem:

“Em và con đẹp quá, anh phải in nó ra đóng khung treo mới được.”

Hàn Thần Minh nghe thế cũng nhướn người ngó qua, sau đó lại tập trung chơi. Cô cảm thán mấy chữ:

“Cũng đẹp đó.”

Hàn Thần thấy nét mặt cô hờ hững chẳng có vẻ gì là thật lòng, anh đã vòng tay ôm lấy cô.

“Vợ sao thế?”

Hứa Đào Nhi mới nói:

“Anh suốt ngày chụp ảnh, sắp thành nghiện rồi đấy!”

Hàn Thần chớp chớp mắt, nhất thời không nói được gì. Cảm giác anh sắp trở thành một Hàn Thần Minh thứ hai bị cô trách mắng, nạt nộ. Anh là chồng chứ có phải là con trai của cô đâu.

Nghĩ thì nghĩ thế mà anh không dám nói, anh hôn nhẹ lên má cô:

“Anh không nghiện chụp ảnh, anh chỉ nghiện em thôi…”

‘…’

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »