Chờ Đông Đến Em Lại Nói Yêu Anh

Lượt đọc: 2014 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 125
cứ khóc đi

❊ ❊ ❊

Dường như khi con người chờ đợi trong sự lo sợ thì khoảng thời gian như được kéo dãn ra một cách kì lạ, từng giây từng phút trôi qua điều như ngạc thở. Chỉ mới hơn 30 phút nhưng cứ như đã trãi qua một thập kỷ sống ở trên đời, không một chút động tĩnh, vẫn cứ im lặng như vậy thi thoảng lại có một y tá ra vào phòng cấp cứu.

Đồng hồ hiện hơn 3 giờ sáng, phòng cấp cứu tắt đèn. Một bác sĩ mở cửa bước ra, lúc ấy Niên Ái vừa mừng vừa sợ, không biết điều tiếp theo đây diễn ra sẽ là gì? một cuộc tái sinh hay là một cái chết vĩnh viễn.

Bà Lệ Chi như lấy hết tất cả sức lực lao đến chỗ bác sĩ, bà níu lấy cánh tay bác sĩ trước mặt cố gặn hỏi những chuyện đè nén trong lòng suốt mấy tiếng qua.

Bà rưng rưng, khuôn giọng không giữ được nói ra mấy lời lấp bấp:"Chồng...chồng tôi sao rồi bác sĩ"

Bác sĩ nhìn bà, thở ra một cái:"Tạm thời đã qua cơn nguy kịch rồi"

Nụ cười lóe hẵng lên môi của của bà Lệ Chi lẫn Niên Ái, nhưng niềm vui chưa bao lâu, lại như bị một câu nói tiếp theo của vị bác sĩ trước mặt làm cho tắt hẳn.

Bác sĩ:"Nhưng vì chấn thương ngay vùng não quá nặng, rất có thể ông nhà sẽ không thể tỉnh lại và sống đời thực vật"

Bà như chết lặng khi bác sĩ nói hết câu, đời người suy cho cùng cũng chỉ có 2 điều đáng chú ý, chính là sự sinh ra và sự chết đi. Vinh hoa phú quý, ơn nghĩa thù hận đến cuối cùng cũng là gió thoảng mây bay. Như không còn cảm nhận được mọi thứ diễn ra xung quanh mình, người bà nặng trĩu rồi sụp xuống. Bà không còn biết gì nữa, không biết gì nữa, thế là rơi vào trong một màn đêm tâm tối.

Niên Ái đã kịp đở lấy mẹ mình, cô thật sự rất sợ, đôi tay bắt đầu run lên chân mềm nhũn ra Niên Ái cố gọi lớn để thức tỉnh bà:"Mẹ ơi, mẹ"

Niên Ái:"Mẹ tỉnh lại đi, mẹ đừng làm con sợ"

Niên Ái:"Mẹ.."

Cá bác sĩ lúc đó được một phen hoảng loạn, bọn họ đưa bà Lệ Chi sang một phòng chăm sóc đặt biệt để nghỉ ngơi. Kết quả chuẩn đoán chỉ là do bà có một chút lao lực cộng thêm cú sốc tâm lý vậy nên mới ngất xỉu.

Niên Ái đã gọi cho anh trai mình đến phòng của bà Lệ Chi còn bản thân thì đến phòng bệnh của ông Mạc Minh. Trong phòng, tiếng máy móc vang lên từng hồi đều nhau, người đàn ông trung niên nằm trên giường bệnh được băng bó từ đầu cho đến cổ, trên tay và chân là những vết trầy xước chất chồng lên nhau.

Đã 30 phút trôi qua kể từ lúc cô vào đây nhìn ông trên giường, Niên Ái không có bất cứ biểu cảm gì, cũng không nói gì cả, cô chỉ im lặng và nhìn về gương mặt tái nhợt trên mũi còn gắn ống thở oxi. Có lẽ những lời nói hay những giọt nước mắt lúc này không có tác dụng gì với bệnh tình của ông cả nhưng thi thoảng cô lại muốn khóc lên một trận thật to.

Không biết ông có nghe thấy không, không biết khi nghe thấy tiếng nói của cô ông có lại tức giận đến bật người tĩnh lại không, hay vẫn nằm im ở đấy không có biểu hiện gì cả.

Rất lâu sau đó cô mới mở miệng nói một vài lời:"Ba à, con Niên Ái đây"

Cô bắt đầu lãi nhãi quở trách ông:"Sao ba có thể bất cẩn như thế?"

Niên Ái:"Nếu ba có chuyện gì mẹ biết phải làm sao đây ạ?"

Như một đứa ngốc, Niên Ái bất giác cười lên:"Con còn nhớ khi con chuẩn bị học lớp 1, lúc đó nhà mình còn nghèo ba vì một chiếc kẹp tóc mà đạp xe qua 2 con phố để mua cho con"

Niên Ái:"Vì để nuôi hai anh em con ăn học ba đã phải cố gắng vất vả rất nhiều"

Niên Ái:"Dù là sau này có rất nhiều chuyện không vui xảy ra giữa chúng ta"

Niên Ái:"Nhưng con mong ba hiểu, ba mãi mãi là ba của con"

Niên Ái:"Con muốn ba biết, con chưa từng trách ba, oán hận gì ba"

Niên Ái:"Vì trong tuổi thơ con, ba mãi mãi là một người anh hùng, là trời của con"

Giọt nước mắt rơi xuống lăn đến má được cô dứt khoát gạt sang một bên. Hít một hơi, cô lại nói tiếp:"Hiếm khi ba im lặng nghe con nói thế nhỉ?"

Cô nở nụ cười khờ khạo:"Vậy con phải tranh thủ nói thật nhiều mới được"

Niên Ái:"Con bây giờ đã xuất bản được sách rồi đấy ạ"

Niên Ái:"Tuy nói ra cũng không lớn lao gì nhưng cũng là một thành tựu chứ nhỉ?"

Niên Ái:"Năm đó khi đến Hà Xuyến đúng là có một khoảng thời gian con rất hoài nghi bản thân mình liệu có thể cố gắng được không? con cũng từng muốn trở về nhưng con đã không làm thế"

Niên Ái:"Con nghĩ bản thân con đã vượt qua được những chuyện mà con cứ nghĩ là bản thân con không làm được ấy chứ"

Niên Ái:"Nhưng rồi con đã vượt qua"

Niên Ái:"Vậy nên ba cũng thế nhé, mau mau tỉnh lại còn mắng con nữa"

Giọt nước mắt tiếp theo lại được rơi xuống, lần này giọt nước mắt này e là đã nặng hơn vậy nên trực tiếp rơi xuống đất. Cô cuối đầu, khuôn giọng đã bắt đầu nấc lên nhưng Niên Ái vẫn cố tạo ra một khuôn giọng vui vẻ nhất.

Niên Ái:"Ba có biết từ khi đến Hà Xuyến nơi con ghét nhất là ở đâu không ạ?"

Niên Ái:"Chính là bệnh viện"

Ngừng lại một đoạn, cô lấy hơi sức nói tiếp:"Ba biết tại sao không?"

Niên Ái:"Vì khi con nhập viện, các y tá, bác sĩ ở đó sẽ hỏi con 'Người nhà của em đâu?'"

Niên Ái ngước mắt lên nhìn ông, miệng cong lên tạo nụ cười:"Ba biết con trả lời thế nào không?"

Nụ cười hoàn hảo trên môi, Niên Ái tự bản thân trả lời:" 'Người nhà của em không có ở đây ạ'."

Đôi tay đan chặt vào nhau, đôi bờ vai run lên như cố gắng không để bản thân phải khóc quá to. Niên Ái đã không hoàn toàn để ý sự hiện diện của những người xung quanh, Định Ngôn từ đầu đến cuối không rời cô nữa bước, cô ngồi trong căn phòng này bao lâu thì anh đã đứng dựa vào tường nhìn cô bấy lâu.

Những lời cô nói ra Định Ngôn điều nghe thấy, đôi khi anh sẽ nhíu mày, đôi khi lại điềm nhiên, thi thoảng còn cắn chặt môi. Anh nhớ có một lần đã từng hỏi cô tại sao không thích bệnh viện? cô đã trả lời là không thích mùi thuốc sát trùng, haha thì ra tất cả chỉ là do cô không muốn nhắc đến những chuyện đó.

Lại nhớ đến hôm tết, khi chuẩn bị về lại căn nhà mình Niên Ái đã điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Lúc đó anh còn lấy làm khó hiểu nhưng bây giờ suy nghĩ lại không biết cô gái này đã dồn nén bao nhiêu tổn thương mới có thể điềm nhiên đến thế.

Từ ngày đến Hà Xuyến cô chưa hề trách ba mẹ thậm chí vẫn mong một lời thứ tha từ họ nhưng cô thì có lỗi gì? ước mơ của cô là sai sao? cô muốn lựa chọn cuộc sống là có lỗi à? dù từ đầu tới cuối Niên Ái chưa hề có lỗi nhưng cô vẫn luôn là người cầu khẩn để nhận sai, con người của cô có phải là hơi tốt quá mức rồi không? tốt đến nổi làm bản thân tổn thương đến mức không thể cứu chữa nữa rồi.

Anh nhẹ nhàng bước đến đặt tay lên vai người con gái đang run rẩy trong căn phòng tĩnh mịch. Hơi thở cô như chậm lại một nhịp, Niên Ái ngước mắt nhìn lên gương mặt phờ phạc vì mệt mỏi, đôi mắt đỏ hoe còn đang ứ nước nhìn thấy anh như vỡ òa.

Cô choàng tay qua eo của anh, áp mặt vào phần bụng trên của anh khóc lớn. Cô khóc lớn đến mức bên ngoài cánh cửa cũng có thể nghe được tiếng nức nở của Niên Ái cô.

Định Ngôn xoa đầu cô gái trong lòng:"Cứ khóc đi, em chịu quá nhiều rồi"

Niên Ái không biết gì nữa, cứ vậy mà đem hàng tấn tiêu cực cất giấu trong lòng tuôn theo dòng nước mắt mà xả ra. Con người mà, ai có thể mạnh mẽ đến nổi dửng dưng với tất cả mọi chuyện cơ chứ? và trong những phút yếu lòng ấy, có một người tình nguyện vì bạn, ôm bạn vào lòng, dịu dàng nói với bạn Cứ Khóc Đi thì tuyệt biết nhường nào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thanh tử