Chiếu Ngục Đệ Nhất Ngỗ Tác

Lượt đọc: 6016 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 1 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290
Tiến »
Chương 107
đầu tìm được rồi

❊ ❊ ❊

Diệp Bạch Đinh gật đầu: "Không sai, bởi vì miệng vết thương như vậy, căn bản giết không chết người."

"Nhưng ta xem hồ sơ vụ án này, nói là có việc muốn thương lượng, cần phải gọi Quản Tu Trúc ra, nhưng gõ cửa kiểu gì hắn cũng không trả lời, người khác lo lắng, kêu quan trên đến, lúc cùng nhau phá cửa mà vào, người đã chết, trên mặt đất là một vũng máu lớn, đều là từ trong bụng chảy ra......"

"Đúng vậy, miệng vết thương như vậy, không đến mức chảy ra lượng máu lớn như vậy," Diệp Bạch Đinh cũng rất tò mò, "Máu đó là từ đâu ra?"

Cừu Nghi Thanh: "Hai quân trước trận, chiến thuật đánh nghi binh, là vì che giấu mục tiêu công kích thật sự."

Chế tạo một vết thương giả, có thể là vì che giấu một cái khác hay không?

"Xem nguyên nhân chết."

Tầm mắt Diệp Bạch Đinh không rối rắm ở vết thương trên bụng nữa, chuyển qua cái khác, kiểm nghiệm thi thể, vốn không nên bỏ sót bất cứ chi tiết nào, quả nhiên, phát hiện cổ họng người chết có chút không đúng, nhìn kỹ: "Xương cổ họng hắn biến thành màu đen."

Thân Khương: "Trúng...... trúng độc?"

Nói như vậy, đây đúng là biểu hiện sau trúng độc, nhưng cũng không nhất định, Diệp Bạch Đinh cẩn thận quan sát, phát hiện da cằm người chết có chút không đúng: "Nơi này......hình như có cái dấu tay?"

"Làm sao làm sao?" Thân Khương nhìn nửa ngày, cũng không thấy được, "Cái này thấy không rõ a."

"Không quan trọng."

Diệp Bạch Đinh hướng ra ngoài duỗi duỗi tay, Thương Lục mang rương ngỗ tác đến, không phải cái đựng dao mổ, mà là cái đựng các loại rượu dấm khương hèm rượu, bị Thân Khương phun tào thành hộp đựng gia vị.

"Chúng ta còn có thể dùng tao bánh."

Thi thể chết đã lâu, thời tiết quá lạnh, hắn đã sớm biết rất có khả năng sẽ cần, khi làm chuẩn bị, lúc lửa bốc lên, đã đem hồ tiêu muối bạch mai hèm rượu nặn thành bánh, cũng nướng qua, hiện tại vừa vặn có thể sử dụng.

Nếu đã tới mức này, muốn dán tao bánh, thì phải xem là có dán hết tất cả những chỗ khả nghi hay không, nhìn một cái, hắn cùng Thương Lục, nhìn kỹ từng chỗ trên thi thể, dùng giấy lót tốt, đắp tao bánh lên......

Kế tiếp chính là đợi.

Cũng may quá trình này cũng không lâu, lại quan sát cái khác một chút, bàn luận về vụ án, tỷ như cái vết đâm đáng chú ý kia...... Thời gian rất nhanh liền trôi qua.

Tao bánh được dời đi, rút giấy lót ra, cằm người chết, chỗ gần cổ, có dấu ngón tay rõ ràng có thể thấy được, là hai dấu, ngón tay cái cùng ngón trỏ.

"Đây là tay trái, hay là tay phải?" Thân Khương thử ước chừng trên thi thể, "Hình như là tay phải?"

Diệp Bạch Đinh trầm ngâm: "Tuy có ấn ký, nhưng sức lực hình như cũng không lớn, chỉ có chút bầm, không có sưng đỏ, người chết xương sụn gốc lưỡi cũng không có biểu hiện tổn thương, cũng không phải vết thương trí mạng, giống như chỉ là ấn một chút...... Đây là đang làm gì?"

Thân Khương dùng hai cái ngón tay đặt trên cằm mình, thử thử: "Như vậy có thể làm gì? Chỉ là nâng cằm lên, giống như cái gì cũng không làm được a."

Diệp Bạch Đinh cùng Cừu Nghi Thanh liếc nhau, không biết tại sao, liền muốn dời mắt, hắn cứ cảm thấy ánh mắt Cừu Nghi Thanh sáng quắc, giống như không phải nghĩ về vụ án, mà là nghĩ về cái gì khác.

"Thân bách hộ trước giờ chưa từng làm như vậy?" Diệp Bạch Đinh nói, "Rất giống cũng được."

Thân Khương nghĩ nghĩ: "Cũng không phải không có...... Tỷ như ta chỉ là đánh cái hắt xì, cổ họng có chút đau, lúc tức phụ ta bắt ta uống dược, nàng sẽ nhéo cằm ta như vậy, ép ta uống, kỳ thật là không cần thiết mà, dược kia quá đắng, miệng còn phải chịu tội......"

Diệp Bạch Đinh: "......còn gì nữa?"

"Còn có......"

Thân Khương một cái tên ngốc to con, nghĩ gì đó mà mặt cũng đỏ bừng: "...lúc......hôn?"

Nói ra cũng mắc cỡ chết luôn, hắn đã sớm nói qua, tổ tiên của tức phụ hắn là giết heo, mỗi người đều được di truyền một đống sức lực, tức phụ hắn cũng vậy, tuyệt đối không thể chọc, chọc giận là không được, chọc người nổi nóng cũng không được, nàng thật sự sẽ ra tay!

Tức phụ của mình đè mình ra mà hôn, sức lực có chút lớn, lại không thể đánh trở về, bị thương làm sao bây giờ? Chỉ có thể chịu đựng......

Diệp Bạch Đinh:......

Thân bách hộ ngươi được quá nha, Bắc Trấn Phủ Tư trên dưới đồng liêu có bao nhiêu cái độc thân cẩu, ngươi thì ngày ngày đi show ân ái!

Thân Khương có một cái bản lĩnh, đó chính lòng cầu sinh của động vật, cảm giác được ánh mắt thiếu gia, hắn còn ủy khuất: "Làm gì chứ, sao lại dùng ánh mắt đó nhìn ta, ta không phải đứng đắn bàn vụ án sao? Ngươi nếu không tin, ngươi làm Chỉ Huy Sứ thử xem a, nếu không thì uống dược, không thì hôn hôn, tuyệt đối có cái dấu này! Thật đó, hai ngón tay cũng đủ rồi, rất tiện!"

Diệp Bạch Đinh:......

Cừu Nghi Thanh: "Trước công chúng, không được nói bậy."

Thân Khương:......

Chỉ Huy Sứ ngươi có ý tứ gì? Cái gì kêu trước công chúng không thể hồ nháo, nếu không phải trước công chúng liền làm luôn đúng không! Cho nên là ta nói đúng! Ngươi xem ánh mắt ngươi nhìn ta đều là cổ vũ, giống như lần trước muốn thưởng bạc cho ta vậy!

Ta đây đều nói đúng, vì cái gì còn bày đặt phê bình?

Thân bách hộ ủy khuất giống giống con cẩu 170 cân.

Diệp Bạch Đinh đã tiếp tục xem xét xác chết: "Cánh tay phải người chết, mé sau, có vết bầm dài, có thể là thương tích do chống cự, sinh thời hắn giống như bị vũ khí như gậy gỗ công kích, hoặc là, hắn xuất phát từ nguyên nhân gì đó mà dựa ra sau, đụng vào thứ có hình dạng dài —— tỷ như kệ sách."

Lại xem, nhiều vết thương hơn liền không có, mấy cái đã phát hiện, lại tương đối cạn, cái nào cũng không đến mức trí mạng, chỉ có chữ 'độc' này, nói không rõ, rất đáng giá thương thảo.

Đáng tiếc nội tạng người chết đã không có giá trị xem xét, vật trong dạ dày càng vô pháp phân rõ, không có phương hướng gì thêm.

Nhưng mục đích hôm nay đã đạt tới, nếu Quản Tu Trúc là tự sát, dùng độc, vậy không cần thiết động đao, nếu đã động đao, liền không cần thiết lại uống thuốc độc, làm điều thừa, dấu vết hiện ra trên thi thể như vậy, tất nhiên là có nguyên nhân......

Diệp Bạch Đinh có cảm giác, làm rõ những nguyên nhân này, là có thể biết, chân tướng khi đó là như thế nào.

Hắn cuối cùng nhìn lại ngón tay người chết, móng tay còn chưa bóc ra, cũng không có vết thâm tím, nhưng mà......

"Quần áo người chết mặc khi chết, ở nơi nào?"

Hắn quay đầu lại nhìn lão bộc, người nhà nhặt xác đi liễm, hạ táng, là thay áo liệm, nhưng quần áo mặt ngay lúc đó đâu? Bị phong ấn ở Hình Bộ?

Lão bộc: "Vì vụ án đã chấm dứt, người chết hết việc, di vật của tam thiếu gia được trả lại hết, quần áo cũng vậy, khi đưa tang...... đã thiêu cho tam thiếu gia."

Thân Khương: "Người này chết rõ ràng không thích hợp, cho dù là tự sát mà chết, cũng không phải chuyện gì vẻ vang, các ngươi hoá vàng mã quần áo cho hắn còn thích hợp, đem quần áo hắn mặc khi chết, dính máu còn bị dao đâm thủng thiêu cho hắn, là có ý gì? Sợ người không đủ biến thành lệ quỷ hay gì?"

"Cái này......" Lão bộc cũng thực khó xử, "Năm trước vụ án nháo lớn như vậy, trong nhà cũng không dám đem người táng vào phần mộ tổ tiên, chỉ có thể chọn chỗ này táng qua loa, đồ dính máu sao dám để lại? Ngay cả di vật đều là lặp lại xác nhận với Hình Bộ, mới dám để lại một ít, để làm niệm tưởng......"

Ai biết Cẩm Y Vệ sẽ lật lại vụ này, khai quan nghiệm thi thì thôi đi, còn muốn quần áo khi chết a.

Cừu Nghi Thanh tới gần: "Phát hiện cái gì?"

Diệp Bạch Đinh: "Tay trái hắn là tư thế nắm, không tính là dị thường, bởi vì lúc ấy hắn muốn nắm chủy thủ, nhưng tay phải hắn...... Chỉ Huy Sứ nhìn gần đó xem, có phải giống như đang lấy cái gì, hoặc là, muốn lấy cái gì hay không?"

Cừu Nghi Thanh nhìn nhìn, gật đầu: "Cứ ghi chép lại, sau đó làm manh mối, tra kỹ hơn."

Diệp Bạch Đinh tiếp tục tìm kiếm trên người người chết, lục soát nhặt nhạnh hết thảy dấu vết, có chút khả nghi, liền dùng cái nhíp kẹp ra, lưu trữ. Lần này cơ hội khai quan nghiệm thi hiếm có, không phải thi thể trong nhà xác Bắc Trấn Phủ Tư, không có khả năng phục kiểm, chỉ lúc này đây, hắn cần nắm chắc cơ hội, không thể bỏ sót bất kỳ chi tiết gì.

Công tác được từng bước tiến hành, lúc sắp kết thúc, đột nhiên có Cẩm Y Vệ cưỡi ngựa chạy đến, hướng Cừu Nghi Thanh báo cáo một cái tin thập phần phấn chấn:

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 1 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290
Tiến »