Chiến Thần Ngày Trở Lại

Lượt đọc: 6719 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366
Tiến »
Chương 329
không thể chạy thoát.

❊ ❊ ❊

Trong lúc tất cả mọi người đều đang vô cùng nghi ngờ thì trên hiện trường đột nhiên vang lên một âm thanh giống như sấm sét.

Bùm!

Trong phút chốc, một luồng sóng khí đột nhiên tỏa ra.

Vù!

Mọi người cảm giác như bị một cơn gió giật cấp mười hai quét qua, một số người có nền tảng yếu lập tức bị gió thổi bay lên, nặng nề đập vào vách núi bên cạnh.

Trong tích tắc, âm thanh đó đã biến mất.

Người nhà họ Phùng ngã như ngả rạ lần lượt bò dậy trong nỗi sợ hãi vô hạn.

Hai bố con Phùng Lương Tông và Phùng Tinh Kiếm có võ công cao cường nhất, chậm rãi tiến lên vài bước, hy vọng có thể quan sát rõ hơn.

Cát bay mù mịt trước mặt, chỉ có thể nhìn thấy hai bóng đen mơ hồ đang ở trong đó.

Một lúc sau, khi lớp bụi lắng xuống, mọi người đều lần lượt kêu lên!

Phùng Thiên Kiêu lao về phía trước, nắm đấm của lão đập thẳng vào trán của Trần Thái Nhật!

Lúc này, lão già giống như hóa thân thành King Kong, sức mạnh vô song, cú đấm này giống như một cái búa nặng, dường như giây tiếp theo đầu của Trần Thái Nhật sẽ nổ tung!

Lúc này, mọi người quan sát xung quanh thậm chí không dám thở mạnh.

Sau một vài giây.

Một giọng nói bình thản vang lên, mang theo sự khinh bỉ vô hạn.

“Ông đánh xong chưa?”

Xì!

Người lên tiếng chính là Trần Thái Nhật!

Quần áo trên người anh đã bị Long Quyền Bạo Kích vừa rồi của Phùng Thiên Kiêu đập vào không ngừng.

Nhưng người vẫn có thể lên tiếng nói chuyện sao?

Nhìn kỹ hơn, khuôn mặt của Trần Thái Nhật thậm chí không có chút máu nào.

Không chút thương tích!

Phùng Thiên Kiêu vẫn duy trì tư thế nắm đấm, nhưng sự sợ hãi trong mắt lão dường như đã nhìn thấy cái chết đang cận kề.

Trần Thái Nhật khẽ thở dài một tiếng.

“Bây giờ đến tôi rồi”.

Nói xong, anh từ từ chìa tay phải ra.

Cú đánh của Trần Thái Nhật, không có gió mạnh, không có chấn động, giống như việc giơ tay lên một cách tự nhiên, không có bất kỳ dao động nào.

Bàn tay thon dài, vững vàng tiến lên, giống như một chuyển động chậm, kỳ lạ là Phùng Thiên Kiêu lại không hề né tránh.

Mọi người đều có thể nhìn rõ, ánh mắt của mỗi người đều dán chặt vào bàn tay này.

Bốp!

Một âm thanh nhẹ nhàng, sắc nét.

Lòng bàn tay phải của Trần Thái Nhật vỗ nhẹ vào ngực của Phùng Thiên Kiêu, giống như chào hỏi nhau vậy.

Phụt!

Mưa đỏ cả một góc trời.

Con ngươi trong mắt người nhà họ Phùng như sắp rơi ra đến nơi.

Lão già phản bội Phùng Thiên Kiêu, chỉ còn lại phần thân dưới từ thắt lưng trở xuống, vẫn đang đứng thẳng.

Toàn bộ phần cơ thể phía trên đã nổ tung!

“Vũ Tuệ, vẫn còn hai kẻ thù năm đó, anh sẽ lập tức kết thúc mối hận thù này, em ở trên trời an nghỉ nhé”.

Trần Thái Nhật không buồn đến gần, anh xoay người bước đi.

Lúc đi ngang qua Phùng Lương Tông - gia chủ nhà họ Phùng, cao thủ hạng chín, lúc này miệng ông ta dường như có thể nhét vừa một quả bóng, đến việc cung kính chào hỏi cũng quên mất, hai mắt nhìn chằm chằm cảnh tượng đó.

“Gia chủ Phùng, bây giờ tôi đi lấy mạng của Phùng Chính Nghĩa và Hồ Cửu Phong, ân oán giữa nhà họ Trần và nhà họ Phùng coi như chấm dứt”.

Nghe thấy câu này, Phùng Lương Tông đột nhiên hoàn hồn lại, vội vàng khom lưng thật sâu, cúi người chào.

“Cám ơn đại nhân Tây Cực đã khoan dung, nhà họ Phùng nhất định sẽ ghi nhớ ân tình này, cho dù phải nhảy vào biển lửa cũng nguyện lấy thân báo đáp!”

Trần Thái Nhật xua tay, đi càng lúc càng xa.

“Sư phụ, chuyến bay đó là đến Đông Đảo”.

Trần Thái Nhật đứng trên đỉnh của một tòa nhà dân cư ở ngoại ô Yến Kinh, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời xa xăm.

“Vậy à? Được, tôi biết rồi”.

“Có cần con điều động một chiếc phi cơ đuổi theo không?”

“Không cần đâu, tôi tự mình đi”.

Cúp điện thoại.

Dựa theo tin tức chuyến bay mà Ninh Yên Nhiên có được từ Cục kiểm soát không lưu, Trần Thái Nhật đã nhanh chóng xác định được số hiệu chuyến bay mà Phùng Chính Nghĩa và Hồ Cửu Phong đang ngồi để bỏ trốn.

Một chuyến bay đêm thương gia hạng sang.

Hình thức bao toàn bộ máy bay, ngoại trừ hai người bọn họ và các nhân viên trong tổ bay, không còn bất kỳ hành khách nào.

Điểm đến chính là Đông Đảo.

Quả nhiên hai kẻ này muốn ra nước ngoài.

Trần Thái Nhật mở google map trên điện thoại và kiểm tra sơ bộ hướng bay của máy bay.

Rồi anh dần dần chuyển hướng, xác định một góc nào đó ở hướng Đông.

Một tia giễu cợt xuất hiện trên khóe miệng anh.

“Trong địa bàn Hoa Hạ, bất kể là trên trời hay dưới đất, bọn mày không bao giờ có thể thoát khỏi bàn tay của tao đâu”.

Nói xong, anh dùng lực nhón chân bật lên.

Vù!

Trần Thái Nhật bay vút lên trời, nhoằng cái đã đến một không phận ở phía xa.

Ba giây sau.

Bùm!

Một tiếng động cực lớn vang lên, một bóng người mặc áo gió màu đen, giống như một viên đạn thần công, xuyên qua không trung.

Lúc này, trên không Hoàng Hải.

Ánh trăng sáng như gương, soi sáng mặt biển lấp lánh, sóng gợn lăn tăn.

Trên trời không một gợn mây, một chiếc máy bay thương mại nhỏ đang bay chậm, thân máy bay màu trắng sáng lấp lánh ánh trăng.

Trong khoang, hai tiếp viên đang ân cần phục vụ hai người bị thương nặng trên sofa.

Một người trông dữ tợn, một người trông lịch sự nho nhã.

Chính là Hồ Cửu Phong và Phùng Chính Nghĩa.

Thuận miệng trêu chọc cô tiếp viên xinh đẹp bên cạnh, trong mắt bọn họ đều hiện lên sự tự do giải thoát.

“Ông hai, bay thêm năm phút nữa là ra khỏi không phận của Hoa Hạ rồi”.

“Ừm, coi như là thoát được một kiếp, không biết chuyện của lão tổ ở nhà họ Phùng làm tới đâu rồi”.

“Ông hai cứ yên tâm, với thực lực của lão tổ, nếu không có biến cố xảy ra, bố con Phùng Lương Tông nhất định sẽ bị bắt, đợi bên đó sắp xếp ổn thỏa, ông lên chức gia chủ, Trần Thái Nhật không thể công khai làm loạn được nữa!”

Phùng Chính Nghĩa nghe thấy câu này, cười đến ngoác cả miệng.

“Ha ha ha! Đó là điều đương nhiên rồi, gia chủ đương nhiệm của gia tộc trung liệt, cho dù là tứ thần cũng không thể dễ dàng động vào! Chờ tôi thành công quay về, cái bia đỡ đạn này nhất định sẽ khiến Trần Thái Nhật phải lui xa vạn dặm!”

“Đúng vậy đúng vậy, võ công của hắn ta cao cường thì sao chứ? Năm đó người phụ nữ của hắn bị chúng ta giết, bây giờ cho dù hắn được coi là thần công đại thành, chẳng phải vẫn trơ mắt nhìn chúng ta nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật sao?”

“Tứ thần? Chỉ là một con chó của Hoa Hạ mà thôi! Ha ha ha, đợi đến ngày chủ nhân hạ phàm tái thế, chúng ta vẫn còn cơ hội báo thù, đến lúc đó, nhất định phải chặt tay chặt chân hắn để trút giận”.

Ly rượu đỏ trong tay bọn họ chạm vào nhau, trên mặt lộ ra vẻ phấn khích.

Các thành viên trong tổ bay lần này đều là tâm phúc của Phùng Thiên Kiêu, tuyệt đối đáng tin.

Hai cô tiếp viên hàng không vô cùng ngưỡng bộ hai nhân vật lớn của nhà họ Phùng, liên tục nhìn bọn họ bằng ánh mắt quyến rũ, sau đó lại xoa bóp, đút cho ăn, khiến cho hai kẻ què quặt này trong lòng xốn xang.

Đáng tiếc là không thể làm chuyện ấy.

Một cơ phó chạy đến với nụ cười nịnh nọt trên môi.

“Ông hai, quản gia Hồ, phía trước chính là ngã ba không phận của ba nước Hoa Hạ, Cao Tiên và Đông Đảo, chúng ta sắp an toàn rồi”.

Một tràng cười sảng khoái vang lên trong cabin.

Cơ phó hưng phấn, mơ tưởng về tương lai tươi sáng, sau đó quay đầu lại, nhìn mặt biển ở dưới cửa sổ.

Có một hòn đảo nhỏ quen thuộc có thể dùng làm cột mốc.

Bay qua hòn đảo này, cách đó ba trăm mét chính là vùng an toàn!

Lúc này, vẻ mặt của cơ phó đột nhiên có chút thay đổi.

“Hả?”

Phùng Chính Nghĩa hắng giọng, vừa uống rượu vừa cười nói.

“Sao thế Tiểu Vương, nhìn thấy cá voi à?”

Cơ phó im lặng một giây.

“Là tôi hoa mắt rồi sao? Trên mặt biển… hình như có một vạch trắng đang chuyển động rất nhanh”..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366
Tiến »