Chiến Thần Ngày Trở Lại

Lượt đọc: 6507 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366
Tiến »
Chương 165
đám đông quỳ lạy.

❊ ❊ ❊

Không ngồi thì thôi, cái xác vừa ngồi dậy, mấy người phụ nữ khá yếu đuối bên cạnh đã bị dọa sợ đến mức ngất xỉu.

“Xác chết sống lại!”

Cùng với một tiếng thét chói tai của đám người, đội ngũ vốn cùng chung mối thù sụp đổ trong chớp mắt.

Tất cả mọi người liều mạng lùi về sau như điên, khí thế và tinh thần đoàn đội không dễ gì mới tụ tập lại, đã biến mất không còn sót lại gì trong tích tắc.

Ngay cả những tên đàn em của Phó Vân Đào cũng sợ chết khiếp chạy trở về như bị điên.

Cái này cũng không kỳ lạ, chuyện thường tình của con người.

Nếu trên đường gặp phải côn đồ, người nhiều sức lớn đương nhiên lá gan của mọi người rất lớn.

Nhưng bây giờ là trúng tà đấy!

Xác chết ngồi dậy rồi, chuyện đáng sợ như vậy, cầm vũ khí lên còn tác dụng gì nữa chứ.

Đây không phải đóng phim hành động nữa, mà kịch bản đã đổi thành phim kinh dị luôn rồi.

Trần Thái Nhật cất cao giọng nói.

“Đừng chạy, sợ gì chứ? Người vẫn chưa chết, đứng lên cho mọi người nhìn đi!”

Nghe anh nói vậy, đám người vốn bị dọa khóc hơi dừng lại, hoàn hồn chăm chú nhìn mọi chuyện trước mắt, trên gương mặt mỗi người đều mang vẻ sợ hãi mơ hồ.

Ngay cả Tiêu Mai đứng gần đó, sắc mặt cũng trắng bệch.

Chỉ là cô ấy có một trăm phần trăm lòng tin với Trần Thái Nhật, nếu Trần Thái Nhật nói không chết thì cô ấy cũng sẽ tin.

Trần Thái Nhật khẽ cười, tay đỡ thấp sau lưng gã đàn ông lùn, đỡ nhẹ nhàng.

Gã đàn ông lùn vốn đã tắt thở, thật sự đứng bật dậy.

Vẫn chưa hết, hai giây sau, lông mi người đàn ông này bắt đầu run rẩy, chậm rãi mở mắt ra!

Mọi người xung quanh ngỡ ngàng!

Vậy mà lại không chết thật!

Gã đàn ông lùn đứng thẳng tắp, trông vẻ mặt không cảm xúc, hai mắt hơi híp lại, chỉ có thể nhìn thấy một nửa con ngươi, chậm rãi mở ra.

“Vừa nãy là tên nào rủa tôi chết?”

Giọng nói hơi khàn nghe thì giống như giọng của người mắc bệnh nặng vừa tỉnh lại, trong cơ thể thiếu lượng nước phát ra.

Hắn vừa dứt lời, đám người vốn chạy như bay, đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

“Phù, thì ra không xảy ra án mạng…”

“Vậy vừa nãy đã xảy ra chuyện gì?”

“Ủa? Kỳ lạ, tại sao trong tay tôi lại có thêm một cây gậy?”

“Tên khốn nào đẩy tôi lên phía trước vậy?”

“Không phải cậu muốn qua đường à? Sao còn ở đây hóng hớt vậy?”

Tính chất sự việc, chớp mắt từ hiện trường án mạng cấp A chuyển thành tai nạn va chạm bị thương bên đường cấp độ nhàm chán.

Sức hấp dẫn đối với đám người hóng hớt bình thường thoáng chốc giảm xuống mức độ mờ nhạt.

Đám đàn em do Phó Vân Đào cử đến lập tức trợn mắt há mồm.

Mẹ kiếp, vậy kế hoạch đổ tội giết người đã vạch ra lúc trước thì sao?

Tên đàn em tình nguyện chết kia, sao lại sống lại rồi?

Giờ dẫn dắt câu chuyện kiểu gì được đây?

Còn đi vu oan thế nào nữa?

Hai mươi mấy người đầy vẻ kinh ngạc và dấu hỏi trong đầu còn chưa được giải quyết, chỉ nghe thấy gã đàn ông lùn bỗng nói một câu.

“Mấy tên khốn các người, không nhìn thấy chủ nhân đến sao? Còn không mau quỳ xuống!”

Đám người lại sững sờ.

Đúng lúc này, trong lòng bàn tay trái của Trần Thái Nhật chợt lóe lên một mảng ánh sáng bạc, với góc độ nhỏ không thể thấy, cổ tay khẽ run rồi hất nó ra.

Trong năm sáu chục người vây xem, hơn hai mươi người trong đó, bỗng không hẹn mà cùng lấy tay cào cổ, giống như bị con muỗi nào đó đốt phải.

Vì luôn đặt sự chú ý lên người Trần Thái Nhật nên Tiêu Mai phát giác được điểm này, ánh mắt cô ấy đanh lại, phát hiện sự việc hình như không đơn giản như vậy.

Trần Thái Nhật đưa tay ra hiệu Tiêu Mai đừng lên tiếng, rồi lại lấy một cây châm nhỏ hơi thô màu vàng đồng từ trong túi bên trái ra.

Anh dùng ngón cái và ngón giữa xe lại, ngón trỏ bắn nhẹ trên châm đồng.

Vèo.

“Ôi! Mẹ kiếp!”

“Đau chết tôi rồi!”

“Cái thứ gì đâm tôi!”

“Đau quá đi mất!”

Hơn hai mươi người muốn gây chuyện lúc nãy, đột nhiên giống như bị dao đâm, đau đến mức chảy nước mắt, có người sức chịu đựng kém thậm chí không thể đứng thẳng, cong như một con tôm.

Đúng lúc này, gã đàn ông lùn chết đi sống lại, mở miệng nói với giọng điệu chậm rãi.

“Các người còn không hiểu sao? Chủ nhân đã đến rồi, hễ là người bất kính với chủ nhân, hôm nay sẽ chết ở đây vĩnh viễn không được siêu sinh”.

Câu nói này mang theo sự uy hiếp.

Trần Thái Nhật đứng sau lưng gã đàn ông lùn, lạnh lùng nhìn hơn hai mươi kẻ địch trước mặt.

Thật ra từ đầu đến cuối, sự chú ý của đám người kia đều nằm trên người Trần Thái Nhật, đột nhiên phát hiện mục tiêu mình muốn ám sát, đang nhìn mình bằng ánh mắt bình tĩnh, bỗng chốc đã hiểu ra.

Sập bẫy rồi!

Bất thình lình Trần Thái Nhật đã gieo cho họ một thứ gì đó!

Vừa nghĩ đến đó, cả đám người trố mắt nhìn nhau, mồ hôi trên mặt đã rơi xuống, trong đôi mắt đều là vẻ khiếp sợ.

Vừa nãy là chủ động đánh úp, bây giờ thoáng chốc trở thành người bị khống chế.

Trần Thái Nhật khẽ nhấc tay trái lên, để bọn chúng nhìn rõ kim châm đồng trong tay, không nói lời nào lại bắn nhẹ một cái.

“Ai da! Tôi… Tôi sai rồi!”

“Đau chết tôi rồi!”

“Cứu mạng với! Mẹ ơi, không dám nữa! Không phải tôi xúi giục!”

Cảnh tượng hai mươi người kêu gào như vậy khiến sắc mặt của những người vừa nãy lên án Trần Thái Nhật cũng biến đổi!

Lẽ nào hôm nay thật sự trúng tà sao?

Chọc phải người không nên chọc vào à?

Đám người hóng hớt vốn bị mê hoặc, trong lòng lúc này cũng suy sụp cực độ, dường như trên người mình cũng bắt đầu xuất hiện cơn đau khó hiểu.

Đây là một loại hiệu ứng tâm lý.

Cậu sinh viên đại học vốn dĩ vô cùng tích cực kia đột nhiên ôm bụng.

“Tôi… hình như cũng hơi đau”.

“Tôi cũng vậy”.

“Ôi trời, sao cảm thấy càng lúc càng khó chịu vậy”.

Lần này, đội hình năm sáu chục người dần dần bắt đầu đồng loạt run rẩy toàn thân, mỗi người đều mang vẻ mặt sợ hãi.

Âm thanh sáo rỗng của gã đàn ông lùn lần nữa vang lên.

“Cho các người một cơ hội cuối cùng, ba giây sau quỳ xuống trước mặt nữ chủ nhân, dập đầu ba mươi cái, nếu không thì tự gánh lấy hậu quả!”

Vừa dứt lời, đám người vốn khí thế hung hăng lập tức biết nên làm thế nào.

Đầu tiên là hai mươi mấy tên chột dạ kia.

Để bảo vệ tính mạng, bọn chúng không chút chần chừ, cố nén cơn đau, chậm rãi bước về phía trước, đi đến trước mặt Tiêu Mai.

Phịch!

Đoàn người nối tiếp nhau, đồng loạt quỳ cả một sân!

Lần này náo nhiệt rồi, đám người còn lại vừa nãy tham gia, đột nhiên cảm thấy nếu như mình không quỳ có thể sẽ gặp phải những nguyền rủa khó hiểu nào đó, ai nấy mang theo vẻ khiếp sợ bước lên.

Lại là âm thanh đầu gối chạm đất.

Trần Thái Nhật lặng lẽ đưa tay ra hiệu đã giải quyết xong với Tiêu Mai.

Tiêu Mai chớp đôi mắt to sống động, nhìn sang Trần Thái Nhật với ánh mắt sùng bái.

Giọng nói sáo rỗng của gã đàn ông lùn giống như người dẫn chương trình chủ trì nghi lễ, ánh mắt vô cùng đờ đẫn như không có linh hồn.

“Dập đầu, ba mươi cái! Một cái cũng không được thiếu, đây là trừng phạt dành cho các người dùng ngôn ngữ dơ bẩn mạo phạm nữ chủ nhân!”

Vừa dứt lời, không ai dám đưa ra ý kiến.

Tất cả mọi người đều cảm thấy hôm nay mình bị trúng tà.

Quỳ cũng đã quỳ rồi, vậy thì dập đầu thôi.

Bụp bụp bụp!

Tiếng dập đầu liên tiếp không ngừng, nghe có vẻ giống tiếng gõ trống.

.

||||| Truyện đề cử: Con Rể Chiến Thần |||||

Bên cạnh trạm xe lửa xuất hiện một cảnh tượng khiến người khác lấy làm lạ.

Hơn năm mươi người thành kính dập đầu với một người phụ nữ xinh đẹp mặc áo nhung.

Không ít người dập đầu đến mức da đầu rướm máu vẫn không dám dừng lại.

Nhiều người đi đường vây xem, thậm chí bắt đầu chụp ảnh lia lịa, thậm chí còn có người nhỏ giọng bàn tán.

“Có phải Bồ Tát chuyển thế không?”

“Tôi thấy giống, đám người đó thành khẩn như vậy mà”.

“Mọi người nhìn người phụ nữ đó giống Bồ Tát ghê đấy!”

Lời nói truyền đến tai Trần Thái Nhật và Tiêu Mai, hai người đều dở khóc dở cười.

Năm phút sau, người quỳ trên đất đã bị hành hạ đến mức tinh thần thể xác suy sụp.

Trong mắt Trần Thái Nhật mang theo chút khinh thường, tay phải khẽ dùng lực.

Gã đàn ông lùn chết đi sống lại cả người run rẩy, đột nhiên hé miệng lên tiếng.

“Người không liên quan mau cút đi! Người tội nghiệt nặng thì theo tôi đến hẻm bên kia tập hợp, chủ nhân có lời phải đích thân hỏi các người!”

- -------------------

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366
Tiến »