Chiến Thần

Lượt đọc: 2346 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 31
Làm khách ở hành tinh mẹ.

❊ ❊ ❊

Bất ngờ có chỗ đặt chân, Đường Vũ thấp thỏm nhưng lại vui vẻ đi theo.

Đi được vài bước, thấy Ian đã cách họ một khoảng, Phùng Dương mới trợn mắt nhìn Đường Vũ: “Tôi phát hiện cậu thiếu tâm nhãn đó.”

“Tôi lại làm gì cậu rồi?” Đường Vũ vô tội hỏi.

“Vừa rồi cậu ngẩn ra làm gì hả?” Vì đến nhà Ian, cậu không thể mời Đường Vũ, nhưng Đường Vũ dù sao cũng nên có chút mắt nhìn chứ, cứ mặt dày đi theo là được, vậy mà còn muốn đi riêng?

Không muốn nói những chuyện nhàm chán này với Phùng Dương, Đường Vũ nhún vai.

Lần đầu Đường Vũ đến hành tinh mẹ, trước kia chỉ từng tiếp xúc qua khi học lịch sử liên bang.

Nghe nói là hành tinh lớn nhất, xưa nhất liên bang.

Vì hành tinh đầu tiên có thể cư trú mà liên bang Hick tìm được khi lần đầu đổ bộ tinh hệ Abel chính là nơi này, hơn nữa ở đây cũng thai nghén ra vô số người có cống hiến to lớn cho Hick, cho nên sau đó nơi này liền được gọi là hành tinh mẹ.

Hiện tại chỉ có người có gia thế cực kỳ hiển hách hoặc cực kỳ giàu có, mới có tư cách sống ở đây, chẳng hạn bảy đại gia tộc, hoặc người có cống hiến to lớn như Ian Clermont.

Trên đường, Đường Vũ cảm thấy không có đủ mắt để nhìn.

Cậu cứ nghĩ Kenton đã đủ xa xỉ đủ đẹp rồi, nhưng so với hành tinh mẹ thì lại quá kém.

Trên hành tinh mẹ, không có sự khoe giàu giống như Kenton, hận không thể dùng tất cả tiền bạc để lót đường trong vườn trường, nó tạo cảm giác kín đáo nhưng lại cực kỳ kỹ lưỡng.

Suốt đường Đường Vũ nhìn thấy vô số tòa nhà, tượng điêu khắc và một vài cổ tích nổi tiếng từng được đề cập trong lịch sử liên bang.

So với nhãn giới được mở rộng trên đường, nhà của Ian kém hơn nhiều, nhưng cũng rất lớn, thực vật xanh um tươi tốt, làm người ta thấy rất thoải mái.

Ba người xuống khỏi xe, thấy một người phụ nữ trung niên đang đứng đợi trước cửa, bên cạnh bà có hai cô gái, trông có vẻ là hầu gái.

Người phụ nữ trung niên vừa thấy Ian Clermont đi ở trước, đã vô cùng kích động.

“Mẹ.” Ian lại gần bà, nhẹ ôm bà, sau đó thả ra, nói: “Hai thiếu niên này là học sinh của Kenton, muốn ở lại đây hai ngày.”

Phu nhân Clermont mỉm cười gật đầu với hai người, khi ánh mắt lướt qua Đường Vũ, và nhìn một lượt trên bộ đồ mà cậu mặc, mặt liền lộ ra vẻ vui mừng.

Đường Vũ bị nhìn không hiểu ra sao, cậu cúi đầu nhìn chính mình, hình như đâu có chỗ nào đặc biệt?

Ngoại trừ… cậu vẫn còn mặc đồng phục của thượng tá, tay áo và ống quần đều phải xắn lên.

Phu nhân Clermont nói vài câu với Ian, rồi bảo quản gia chuẩn bị phòng cho Đường Vũ và Phùng Dương.

Khi hai người đi rồi, bà có vẻ rất thích, kéo tay Ian, muốn nói lại thôi.

Biết mẹ có gì muốn nói, Ian không vội về phòng.

43|es39%]qo41.[$|88@ Light-Raito44 @4285|:0571211dr:|&/].

So với nhãn giới được mở rộng trên đường, nhà của Ian kém hơn nhiều, nhưng cũng rất lớn, thực vật xanh um tươi tốt, làm người ta thấy rất thoải mái.

Ba người xuống khỏi xe, thấy một người phụ nữ trung niên đang đứng đợi trước cửa, bên cạnh bà có hai cô gái, trông có vẻ là hầu gái.

Người phụ nữ trung niên vừa thấy Ian Clermont đi ở trước, đã vô cùng kích động.

“Mẹ.” Ian lại gần bà, nhẹ ôm bà, sau đó thả ra, nói: “Hai thiếu niên này là học sinh của Kenton, muốn ở lại đây hai ngày.”

Phu nhân Clermont mỉm cười gật đầu với hai người, khi ánh mắt lướt qua Đường Vũ, và nhìn một lượt trên bộ đồ mà cậu mặc, mặt liền lộ ra vẻ vui mừng.

Đường Vũ bị nhìn không hiểu ra sao, cậu cúi đầu nhìn chính mình, hình như đâu có chỗ nào đặc biệt?

Ngoại trừ… cậu vẫn còn mặc đồng phục của thượng tá, tay áo và ống quần đều phải xắn lên.

Phu nhân Clermont nói vài câu với Ian, rồi bảo quản gia chuẩn bị phòng cho Đường Vũ và Phùng Dương.

Khi hai người đi rồi, bà có vẻ rất thích, kéo tay Ian, muốn nói lại thôi.

Biết mẹ có gì muốn nói, Ian không vội về phòng.

“Ian, cậu ta chính là đáp án con cho mẹ sao?”

Ian sửng sốt một chút, lập tức biết mẹ mình đã hiểu lầm quan hệ của anh và Đường Vũ, nhẹ lắc đầu nói: “Cậu ta chỉ là học viên bổ khuyết của Kenton mà con cứu, không có gì… đặc biệt.”

Khi thấy Ian lắc đầu, phu nhân Clermont lộ vẻ thất vọng, mặt đầy tiếc nuối, vì thế đã bỏ qua một chút chần chừ cực kỳ ngắn ngủi của Ian.

“Vậy… lẽ nào là thiếu niên còn lại?” Phu nhân Clermont vẫn không chịu từ bỏ, truy hỏi.

“Không phải.”

“Vậy con muốn cho mẹ câu trả lời thế nào?”

Trước cách thức mềm cứng cùng lên của phu nhân Clermont, Ian không thể không thỏa hiệp, anh thầm thở dài, nói: “Vậy xin mẹ an bài cho con gặp mặt em gái của thượng tá Lev.”

Phu nhân Clermont nghe con trai nói thế, đầu tiên lộ vẻ vui mừng, sau đó lại có chút luống cuống và ủy khuất.

“Ian, mẹ không muốn ép con, mẹ cũng không muốn con – con trai ưu tú, đẹp trai của mẹ – không thể tự do yêu đương, con nhờ mẹ giới thiệu bạn gái, nhưng con chẳng nôn nóng chút nào cả, làm mẹ cảm thấy không yên lòng.”

Ian vỗ mu bàn tay phu nhân Clermont an ủi, hơi lộ ra nụ cười nhẹ, nói: “Con hiểu, con sẽ cố gắng ở chung hòa hợp với cô ấy.”

Hôm sau khi thức dậy, Đường Vũ và Phùng Dương được quản gia an bài tham quan một vòng.

Khi đi ra vườn hoa sau nhà, thì thấy phu nhân Clermont đang cắt tỉa cây con cùng với hầu gái, họ liền qua đó hàn huyên với phu nhân hồi lâu.

Đường Vũ phát hiện phu nhân Clermont là người rất dễ ở chung, không có một chút lãnh đạm cao ngạo nào như phụ nữ trong đại gia tộc mà cậu đã tưởng tượng.

Phu nhân Clermont cũng phát hiện, thiếu niên tên Đường Vũ vừa khéo nói vừa rất lễ phép, nói chuyện với cậu khiến bà có thể quên đi tuổi tác của mình.

Sau đó dưới lời mời của phu nhân Clermont, Đường Vũ và Phùng Dương ăn cơm tối chung với phu nhân và thượng tá.

}=}&0wzmerrytdg108do4533nn@ Light.raito44 @sm73`og87jwxi,)qt64pb`#jx

Ian sửng sốt một chút, lập tức biết mẹ mình đã hiểu lầm quan hệ của anh và Đường Vũ, nhẹ lắc đầu nói: “Cậu ta chỉ là học viên bổ khuyết của Kenton mà con cứu, không có gì… đặc biệt.”

Khi thấy Ian lắc đầu, phu nhân Clermont lộ vẻ thất vọng, mặt đầy tiếc nuối, vì thế đã bỏ qua một chút chần chừ cực kỳ ngắn ngủi của Ian.

“Vậy… lẽ nào là thiếu niên còn lại?” Phu nhân Clermont vẫn không chịu từ bỏ, truy hỏi.

“Không phải.”

“Vậy con muốn cho mẹ câu trả lời thế nào?”

Trước cách thức mềm cứng cùng lên của phu nhân Clermont, Ian không thể không thỏa hiệp, anh thầm thở dài, nói: “Vậy xin mẹ an bài cho con gặp mặt em gái của thượng tá Lev.”

Phu nhân Clermont nghe con trai nói thế, đầu tiên lộ vẻ vui mừng, sau đó lại có chút luống cuống và ủy khuất.

“Ian, mẹ không muốn ép con, mẹ cũng không muốn con – con trai ưu tú, đẹp trai của mẹ – không thể tự do yêu đương, con nhờ mẹ giới thiệu bạn gái, nhưng con chẳng nôn nóng chút nào cả, làm mẹ cảm thấy không yên lòng.”

Ian vỗ mu bàn tay phu nhân Clermont an ủi, hơi lộ ra nụ cười nhẹ, nói: “Con hiểu, con sẽ cố gắng ở chung hòa hợp với cô ấy.”

Hôm sau khi thức dậy, Đường Vũ và Phùng Dương được quản gia an bài tham quan một vòng.

Khi đi ra vườn hoa sau nhà, thì thấy phu nhân Clermont đang cắt tỉa cây con cùng với hầu gái, họ liền qua đó hàn huyên với phu nhân hồi lâu.

Đường Vũ phát hiện phu nhân Clermont là người rất dễ ở chung, không có một chút lãnh đạm cao ngạo nào như phụ nữ trong đại gia tộc mà cậu đã tưởng tượng.

Phu nhân Clermont cũng phát hiện, thiếu niên tên Đường Vũ vừa khéo nói vừa rất lễ phép, nói chuyện với cậu khiến bà có thể quên đi tuổi tác của mình.

Sau đó dưới lời mời của phu nhân Clermont, Đường Vũ và Phùng Dương ăn cơm tối chung với phu nhân và thượng tá.

Cho dù Phùng Dương miệng lưỡi sắc bén, nhưng làm sao để nói chuyện với phụ nữ có tuổi như phu Clermont thì cậu ta hoàn toàn không thạo.

Trên bàn cơm, ngược lại là Đường Vũ nói chuyện với bà tốt nhất.

“Nói vậy cậu vốn là người của hành tinh nhân tạo?” Phu nhân Clermont hỏi.

“Đúng vậy phu nhân, cho nên con rất cảm ơn thượng tá đã cho con cơ hội, để con được rời khỏi nơi nghèo khổ đó.”

Đường Vũ mỉm cười, cho dù trông vô cùng gầy yếu, nhưng lại tạo cho người ta cảm giác thoải mái cực kỳ ôn hòa.

Phu nhân Clermont nhẹ cười, nói: “Tôi không biết Ian lại làm chuyện tốt vậy đó.” Nói xong nhìn Ian cười nhạo.

Bà rất hy vọng có thể từ ánh mắt Ian nhìn ra Đường Vũ khác biệt với người khác, nhưng cuối cùng bà vẫn thất vọng, Ian hoàn toàn không biểu lộ ra gì ngoài vẻ mặt lạnh nhạt.

Tối về phòng, Phùng Dương đến tìm Đường Vũ, cho cậu biết tối ngày hôm sau Phùng Nghị sẽ đến đón họ rời khỏi đây về Kenton.

“Tiếc là cậu không phải là dân ở đây, không thể tùy tiện đi lại, nếu không tôi đã dẫn cậu đi thăm thú xung quanh.” Phùng Dương tiếc nuối nói.

“Sau này sẽ có cơ hội thôi.” Đường Vũ nói xong, chúc Phùng Dương ngủ ngon, rồi hai người ai về phòng nấy.

Trưa hôm sau, phu nhân Clermont lại mời hai người Đường Vũ cùng ăn trưa với bà.

Sau khi ba người vào chỗ, Đường Vũ nhìn xung quanh, hỏi: “Thượng tá không ăn trưa sao?”

Tâm trạng phu nhân Clermont có vẻ rất tốt, dịu dàng cười nói: “Ian à, hôm nay nó hẹn gặp một cô gái xinh đẹp.”

Đường Vũ kinh ngạc hỏi: “Thượng tá có bạn gái?”

“Có lẽ sắp có rồi.” Phu nhân Clermont cầm dao nĩa lên, nghĩ nghĩ, cười nói.

“Tin tức này nhất định sẽ làm tan nát trái tim của rất nhiều người trong liên bang.”

“Còn cậu?” Phu nhân Clermont thuận tiện hỏi.

“Thượng tá có bạn gái, đương nhiên con sẽ tan nát trái tim rồi.” Đường Vũ cười nói giỡn.

79rn5621fetmqqdp97kogw@ Huyetphong143 @[%83ct:ax#=}}%&1&^|gj$&59+[

Trên bàn cơm, ngược lại là Đường Vũ nói chuyện với bà tốt nhất.

“Nói vậy cậu vốn là người của hành tinh nhân tạo?” Phu nhân Clermont hỏi.

“Đúng vậy phu nhân, cho nên con rất cảm ơn thượng tá đã cho con cơ hội, để con được rời khỏi nơi nghèo khổ đó.”

Đường Vũ mỉm cười, cho dù trông vô cùng gầy yếu, nhưng lại tạo cho người ta cảm giác thoải mái cực kỳ ôn hòa.

Phu nhân Clermont nhẹ cười, nói: “Tôi không biết Ian lại làm chuyện tốt vậy đó.” Nói xong nhìn Ian cười nhạo.

Bà rất hy vọng có thể từ ánh mắt Ian nhìn ra Đường Vũ khác biệt với người khác, nhưng cuối cùng bà vẫn thất vọng, Ian hoàn toàn không biểu lộ ra gì ngoài vẻ mặt lạnh nhạt.

Tối về phòng, Phùng Dương đến tìm Đường Vũ, cho cậu biết tối ngày hôm sau Phùng Nghị sẽ đến đón họ rời khỏi đây về Kenton.

“Tiếc là cậu không phải là dân ở đây, không thể tùy tiện đi lại, nếu không tôi đã dẫn cậu đi thăm thú xung quanh.” Phùng Dương tiếc nuối nói.

“Sau này sẽ có cơ hội thôi.” Đường Vũ nói xong, chúc Phùng Dương ngủ ngon, rồi hai người ai về phòng nấy.

Trưa hôm sau, phu nhân Clermont lại mời hai người Đường Vũ cùng ăn trưa với bà.

Sau khi ba người vào chỗ, Đường Vũ nhìn xung quanh, hỏi: “Thượng tá không ăn trưa sao?”

Tâm trạng phu nhân Clermont có vẻ rất tốt, dịu dàng cười nói: “Ian à, hôm nay nó hẹn gặp một cô gái xinh đẹp.”

Đường Vũ kinh ngạc hỏi: “Thượng tá có bạn gái?”

“Có lẽ sắp có rồi.” Phu nhân Clermont cầm dao nĩa lên, nghĩ nghĩ, cười nói.

“Tin tức này nhất định sẽ làm tan nát trái tim của rất nhiều người trong liên bang.”

“Còn cậu?” Phu nhân Clermont thuận tiện hỏi.

“Thượng tá có bạn gái, đương nhiên con sẽ tan nát trái tim rồi.” Đường Vũ cười nói giỡn.

Vừa dứt lời, Đường Vũ liền có cảm giác bị nhìn chằm chằm, quay sang nhìn về hướng cảm giác đó, Đường Vũ liền thấy Ian Clermont bước xuống cầu thang.

Mà ánh mắt vừa rồi rõ ràng chính là do người này bắn tới.

Hôm nay Ian Clermont mặc một bộ trang phục thoải mái thuần trắng, tóc cũng không còn dán sát vào đầu như lúc mặc đồng phục nữa, mà rũ xuống thoải mái, khiến mái tóc vốn màu nâu đậm ánh lên tia sáng vàng nhu hòa, vô cùng… gợi cảm.

Đường Vũ giật mình hoàn hồn, vừa rồi cậu đùa gì vậy chứ?!

Thượng tá Clermont căn bản không phải là người có thể đùa!

Trời ơi, tại sao cậu luôn phạm sai lầm kiểu này!

Lúng túng và quẫn bách

Mà ánh mắt vừa rồi rõ ràng chính là do người này bắn tới.

Hôm nay Ian Clermont mặc một bộ trang phục thoải mái thuần trắng, tóc cũng không còn dán sát vào đầu như lúc mặc đồng phục nữa, mà rũ xuống thoải mái, khiến mái tóc vốn màu nâu đậm ánh lên tia sáng vàng nhu hòa, vô cùng… gợi cảm.

Đường Vũ giật mình hoàn hồn, vừa rồi cậu đùa gì vậy chứ?!

Thượng tá Clermont căn bản không phải là người có thể đùa!

Trời ơi, tại sao cậu luôn phạm sai lầm kiểu này!

Lúng túng và quẫn bách

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lăng Bộ Nhược Anh

Truyện bạn đang đọc dở dang