Người Đường Nhược Tuyết run lên, dòng suy nghĩ rối bời trở nên sáng tỏ.
“Còn cô nữa…” Đường Phong Hoa lại xoay người nhìn về phía Đường Nhược Tuyết: “Mẹ luôn không vừa mắt với Diệp Phi, hận không thể hắt tất cả nước bẩn hắt lên người cậu ấy, chạm vào một sợi tóc của bà ấy thì bà ấy sẽ bảo là nắm cả đầu. Bà ấy nói Diệp Phi muốn giết mình thì cô lại tin rằng Diệp Phi muốn giết người thật?”
Đầu Đường Nhược Tuyết kêu ong ong, đột nhiên không biết phải đáp lời chỉ cả thế nào.
Lâm Thu Linh tức giận quát: “Con ăn cháo đá bát này, mày mù rồi nên không thấy nó đâm cho mẹ mày một nhát ư? Thế tại sao mẹ lại không chết?” Đường Phong Hoa lại gào lên với Lâm Thu Linh: “Với khả năng của Diệp Phi, chỉ cần muốn giết mẹ thì chắc mẹ đã biến mất khỏi cõi đời này từ lâu rồi. Làm gì có chuyện ngồi đây lên mặt dạy dỗ con?”
“Diệp Phi muốn giết mẹ ấy à, có lẽ còn không cần dùng tới dao! Diệp Phi muốn mạng mẹ thì cứ buông tay mặc kệ chẳng cần làm gì để lũ người kia giết thay có phải rảnh nợ rồi không?”
Cô ấy thể hiện cảm xúc của mình với Lâm Thu Linh, không thể chấp nhận được việc bọn họ nói xấu Diệp Phi.