Diệp Dương cũng không vội vàng đi điểm danh ngay lập tức. Cái gọi là võ quán suy diễn, có sự khác biệt rất lớn so với võ quán thông thường. Võ quán bình thường phần lớn chỉ là nơi lừa gạt người thường cùng một vài võ giả cấp thấp. Còn võ quán suy diễn là võ quán chuyên nghiệp thực thụ, được mở ra dành riêng cho Chiến Linh Sư.
Bên trong võ quán có thiết lập máy suy diễn ảo tưởng, được chế tạo bằng linh khí công nghệ cao. Đây là thiết bị dành cho Chiến Linh Sư suy diễn các chiêu thức như tự sáng tạo chiến kỹ. Kể từ khi Diệp Dương đến thế giới này, cho đến tận bây giờ, cậu vẫn chưa từng đặt chân đến võ quán suy diễn lần nào.
Sau khi dùng bữa sáng, cậu bắt đầu nghiên cứu Hà Lạc Đồ Thư. Hà Lạc Đồ Thư chính là đứng đầu trong các loại Dịch số, được chia làm hai phần: Đồ và Thư. Trên hình vẽ phân chia các điểm đen và điểm rỗng, bốn phương kết nối, trong ngoài biểu đạt âm dương. Diệp Dương cẩn thận tỉ mỉ quan sát Hà Lạc Đồ, lại kết hợp cùng với sách vở. Quá trình nghiên cứu này kéo dài suốt mấy ngày liền.
"Phù..."
Ngày thứ năm, Diệp Dương đóng cửa nghiên cứu Hà Lạc Đồ Thư và đã thu hoạch được chút ít. Sau khi ghi nhớ hết thảy vào tâm khảm, cậu đem trả Hà Lạc Đồ Thư lại cho Trần lão. Thứ này tuy tốt nhưng lại là một món đồ "bỏng tay". Nếu cứ giữ bên mình, rõ ràng sẽ chiêu mời vô số tai họa sát thân. Vì sự an nguy của bản thân, cuối cùng Diệp Dương quyết định giao trả lại cho Đại học Chiến Linh Sư Hoa Bắc.
"Đã đến lúc đi điểm danh rồi."
Sau khi hoàn tất mọi việc, Diệp Dương một mình rời khỏi Đại học Chiến Linh Sư Hoa Bắc. Cậu quen thuộc vẫy một chiếc taxi rồi thẳng tiến đến võ quán suy diễn lớn nhất trong thành Lĩnh Thổ. Không bao lâu sau, Diệp Dương đã đến võ quán suy diễn Lâm Lang Thiên Thượng tại thành Lĩnh Thổ. Cậu xuống xe, trực tiếp bước vào bên trong võ quán.
Trong võ quán phân chia làm hai khu vực: một là khu vực giao lưu luyện võ, khu còn lại là khu vực sáng tạo chiến kỹ bằng thiết bị công nghệ cao.
"Chào mừng quý khách, xin hỏi ngài muốn luyện võ hay sáng tạo võ học?"
Tại cửa ra vào, cô nhân viên lễ tân xinh đẹp mỉm cười dịu dàng với Diệp Dương.
"Anh... anh là thiên kiêu đứng đầu Đại học Chiến Linh Sư Hoa Bắc, Diệp Dương, thiên tài giành chức quán quân tại Đại hội tranh bá nhân sủng toàn cầu sao?"
"Đúng rồi, là Diệp Dương."
"Oa... thần tượng, anh lại đến võ quán suy diễn Lâm Lang Thiên Thượng của chúng em kìa."
"Soái ca Diệp Dương, giúp em ký tên với được không ạ?"
"Diệp Dương..."
Ngay khi vừa bước chân vào võ quán suy diễn Lâm Lang Thiên Thượng, cậu đã bị mấy cô gái xinh đẹp nhận ra. Họ bao vây lấy cậu, đòi ký tên và chụp ảnh chung. Kể từ khi Diệp Dương giành chiến thắng tại Đại hội tranh bá nhân sủng toàn cầu, danh tiếng của cậu ngày càng vang xa. Hiện nay, khắp nơi trên toàn cầu đâu đâu cũng lưu truyền truyền thuyết về Diệp Dương.
"Khụ khụ... cái đó, tôi đến đây để tiêu dùng."
Diệp Dương lúng túng ho nhẹ một tiếng rồi nói. Làm người nổi tiếng đúng là mệt thật, đi đến đâu cũng bị nhận ra, thật là cạn lời.
"Mau mau, mời vào trong."
"Xin hỏi đại soái ca Diệp Dương, ngài muốn tìm người luyện tay hay dự định tự sáng tạo chiến kỹ ạ?"
"..."
Mấy cô nàng lễ tân nhìn Diệp Dương với vẻ đầy kích động, tranh nhau áp sát vào người cậu. Tuy Diệp Dương còn rất trẻ, nhưng trong lòng họ, cậu chính là nam thần, là Oppa đích thực!
"Suy diễn mô phỏng." - Diệp Dương đáp.
"Mời đi lối này."
Một mỹ nữ nhanh chân nắm lấy tay Diệp Dương, dẫn cậu đi về phía khu vực suy diễn chiến kỹ mô phỏng bằng linh khí công nghệ cao cấp bậc nhất.
"Tôi vẫn chưa trả tiền mà?" - Diệp Dương nhắc nhở.
"Không cần đâu ạ, ông chủ chúng em đã nói rồi, nếu ngài có thể đến, tất cả đều miễn phí." - Mỹ nữ vui vẻ nói.
"À..."
Diệp Dương nhất thời ngẩn người, lại có chuyện tốt như vậy sao? Ông chủ của Lâm Lang Thiên Thượng này, dường như cậu không hề quen biết? Tại sao lại miễn phí cho mình?