Cho dù có sự trấn áp từ phía Liên bang thành phố Hoa Dương, chuyện này cũng không thể đè ép xuống được nữa.
Bởi vì, bóng dáng của Omegamon đã in sâu vào lòng của biết bao nhiêu người tại thành phố Hoa Dương.
Mà Diệp Dương, cũng đã bị vô số người phát hiện ra.
Chỉ là, Liên bang có quy định, tất cả đều phải giữ kín, ban bố lệnh nghiêm cấm tiết lộ thông tin và thân phận của Diệp Dương.
Nếu không, Diệp Dương chắc chắn đã bị truyền thông đưa tin rầm rộ rồi.
Dù sao, cậu cũng là đại anh hùng cứu vãn thành phố Hoa Dương.
Ngày đó nếu không có Diệp Dương xuất hiện, mang theo Omegamon.
Thì tên Chú thuật sư bậc sáu kia, quả thực không ai có thể địch nổi.
Lúc này, trong một căn phòng sang trọng của Liên bang.
Cha mẹ của Diệp Dương đang nhìn bản tin được phát trên tivi.
"Gần đây, thành phố Hoa Dương đã gặp phải sự tấn công của một lượng lớn Chú thuật sư vốn đã bị tiêu diệt, một Chiến sủng thần bí đột nhiên xuất hiện, chấm dứt tất cả những chuyện này."
"Đây có phải là Chiến sủng mạnh mẽ do Liên bang bồi dưỡng không?"
"Tại hiện trường, chúng tôi đã quay được bóng lưng của một thiếu niên, thiếu niên thần bí này rốt cuộc là ai?"
"..."
Hàng loạt nghi vấn được đặt ra cho nhân loại trên toàn cầu.
Thế nhưng, cha mẹ của Diệp Dương lại nhận ra ngay lập tức.
"Đây chẳng phải là Tiểu Dương nhà chúng ta sao?"
"Tiểu Dương bây giờ thật sự rất có tiền đồ rồi, hai lão già chúng ta lại trở thành gánh nặng của con."
"Ài... đứa trẻ này, rõ ràng điều kiện gia đình không tốt lắm, vậy mà lại ưu tú đến thế, không biết đã phải chịu bao nhiêu khổ sở?"
"..."
Hai ông bà ở trong phòng cảm thán một hồi, vừa vui mừng lại vừa đau lòng.
Diệp Dương và Tô Phỉ Phỉ định kỳ tới thăm hỏi.
Vài ngày trôi qua rất nhanh.
Phía thành phố Hoa Dương cũng đã hoàn toàn bình ổn trở lại.
Mọi thứ, quay trở về như cũ.
Diệp Dương và Tô Phỉ Phỉ cũng đã trở lại Đại học Chiến linh sư Hoa Bắc.
Sau đó, bắt đầu tiến hành tu luyện để chuẩn bị cho Đại hội Tranh bá Nhân sủng.
Cái gọi là Đại hội Tranh bá Nhân sủng, là cuộc thi được tổ chức trên quy mô toàn cầu.
Mỗi trường đại học sẽ chọn ra năm Chiến linh sư từ các tân sinh viên năm nhất để tham gia thi đấu.
Trước tiên là thi đấu tại địa phương.
Thành công vượt qua vòng loại, giành lấy vị trí quán quân thành phố.
Sau đó bước vào cấp tỉnh.
Tiếp đó là sự tranh đấu giữa các tỉnh, cho đến khi quyết định ra quán quân cuối cùng.
Tuy nhiên, các trường đại học cao cấp ở các thành phố lớn rất nhiều.
Cho nên hàng năm, Đại hội Tranh bá Nhân sủng đều sẽ đẩy top 5 trường đại học Chiến linh sư của năm trước đến bất kỳ tỉnh thành nào trên toàn cầu để thực hiện các cuộc chiến "mãnh long áp địa đầu xà".
Như vậy, mới có thể tránh cho những thiên tài tinh anh này đụng độ nhau ngay từ đầu.
"Diệp Dương, Đại hội Tranh bá Nhân sủng lần này, em hãy đảm nhiệm vai trò đội trưởng, lựa chọn những người nào cũng do em quyết định."
Tại sân vận động trung tâm của Đại học Chiến linh sư Hoa Bắc.
Giáo viên Lan Hinh nhìn Diệp Dương, vẻ mặt nghiêm túc nói.
Tất cả tân sinh viên Chiến linh sư nghe thấy lời của cô Lan Hinh, lập tức kinh ngạc.
"Giao cho Diệp Dương quyết định?"
"Trời đất... Cô Lan nói thật đấy à?"
"Thế này có phải quá tùy tiện rồi không?"
"..."
Rất nhiều Chiến linh sư đều có ý kiến trái chiều về việc này.
Ngay cả chính bản thân Diệp Dương cũng vô cùng bất ngờ.
"Cô Lan, làm vậy có phải không ổn lắm không ạ?"
Diệp Dương nhìn cô Lan Hinh, hỏi.
"Đây cũng là ý của Trần lão, tất cả đều giao cho em, em tự mình liệu mà làm đi."
Cô Lan Hinh kiên định nói.
"Trời ạ..."
Diệp Dương lập tức cạn lời.
Em vẫn chỉ là một tân sinh viên năm nhất thôi mà.
Em mới 16 tuổi thôi đấy.
Cô lại giao cho em trọng trách lớn lao như vậy.
Em... mẹ nó, độ tuổi này không nên phải gánh vác những thứ này đúng không?
Cậu đầy vẻ bất lực, nhưng lại buộc phải đảm nhận trọng trách này!
Không còn cách nào khác, ai bảo chúng ta lại ưu tú quá làm chi?