Theo ký ức, Diệp Dương đi tới ngôi trường trung học mà mình từng theo học trước ngày hôm qua.
Trường Trung học Tinh Quang thành phố Hoa Dương!
Lúc này đang là giờ nghỉ trưa, cậu vào trường rất dễ dàng.
Diệp Dương đi thẳng đến bãi tập, nói: "Điểm danh."
"Đinh... Đang đếm ngược thời gian điểm danh, 10 phút."
Theo tiếng hệ thống vang lên, nhiệm vụ điểm danh của Diệp Dương bắt đầu tiến hành.
Cậu tràn đầy mong đợi chờ đợi cái gọi là "Tân nhân đại lễ bao" kia.
Đồng thời, ánh mắt cậu đảo quanh bãi tập, nhìn thấy rất nhiều học sinh đều mang theo linh sủng của riêng mình, đang nô đùa tập luyện chiến đấu PK.
Hoàn toàn khác biệt với thế giới trước kia của cậu.
Diệp Dương vẫn cảm thấy có chút khó tin, bản thân vậy mà lại xuyên không đến Trái Đất năm ngàn năm sau.
Mà về thời đại năm ngàn năm trước, gần như không có ghi chép gì.
Lịch sử bắt đầu từ thời đại Tai Nạn và Đại Biến Mãng Hoang.
Cho đến khi linh khí phục hồi, tu luyện bắt đầu phát triển cho tới nay.
Câu chuyện trong khoảng thời gian đó vô cùng phong phú.
Rất nhanh, mười phút trôi qua.
"Đinh... Chúc mừng ký chủ Diệp Dương điểm danh thành công, nhận được Tân nhân đại lễ bao, có mở ngay lập tức không?"
"Có."
Nghe thấy tiếng hệ thống, trong lòng Diệp Dương vui mừng.
Cậu không chút do dự, mở ngay Tân nhân đại lễ bao.
"Đinh... Chúc mừng ký chủ Diệp Dương, nhận được một linh sủng cấp thần: Pikachu."
"Đinh... Chúc mừng ký chủ Diệp Dương, nhận được Thần cấp Khế ước thuật, Thần cấp Triệu hồi thuật."
"Đinh... Chúc mừng ký chủ Diệp Dương, nhận được một cuốn Sách hướng dẫn bồi dưỡng linh sủng cấp thần."
"Đinh... Chúc mừng ký chủ Diệp Dương, nhận được mười năm tu vi linh khí."
"Đinh... Chúc mừng ký chủ Diệp Dương, nhận được không gian tùy thân."
Từng món bảo vật khiến Diệp Dương vui sướng đến phát điên.
Cậu lập tức cảm nhận được linh khí trong cơ thể đang điên cuồng tăng vọt.
Mười năm tu vi linh khí, hoàn toàn dung nhập vào thân thể.
Chiến Đồ cấp ba.
Chiến Đồ cấp bốn.
Chiến Đồ cấp năm.
---❊ ❖ ❊---
Trong lòng Diệp Dương không giấu nổi sự vui vẻ và phấn khích.
Đại lễ bao này thật sự quá sướng, quá đã.
Chỉ trong chớp mắt, tu vi linh khí của cậu đã trực tiếp đột phá Chiến Sư.
Chiến Sư cấp một.
Chiến Sư cấp hai.
Chiến Sư cấp ba.
Cho đến khi đạt tới Chiến Sư cấp ba, sức mạnh của cậu mới ngừng bùng nổ.
Nhưng điều khiến Diệp Dương vui mừng hơn chính là linh sủng cấp thần: Pikachu.
Là một người đến từ năm ngàn năm trước, sao cậu có thể không biết "Pikachu thần thánh" chứ?
Đó chính là tuổi thơ của cậu, từ nhỏ đã mơ ước được sở hữu một chú Pikachu.
Không ngờ, giờ đây lại thành hiện thực.
"Nếu linh sủng của mình đều là những bảo bối đáng yêu trong phim hoạt hình mà mình thích thì tốt biết mấy."
Diệp Dương không khỏi cảm thán một tiếng.
Tưởng tượng đến việc lấy những sinh vật trong thế giới Pokémon hay Digimon làm linh sủng cho mình, thật sự là quá mỹ mãn.
Nếu còn có Tôn Ngộ Không nữa thì càng tuyệt.
"Đây chẳng phải là Diệp Dương, học sinh nông thôn duy nhất của trường chúng ta sao? Nhìn xem, bộ dạng ăn mặc thời thượng này, có khác gì kẻ ăn mày trên phố đâu?"
Ngay lúc Diệp Dương đang vui vẻ, một nam tử ăn mặc bóng bẩy, mái tóc chải chuốt bóng loáng, phía sau còn có vài tên đàn em đi theo, đã tiến đến trước mặt Diệp Dương.
Nam tử nhìn Diệp Dương đầy vẻ giễu cợt, cười nói: "Thấy người khác đều có linh sủng của riêng mình, nên rất ghen tị đúng không?"
"Đáng tiếc, ghen tị cũng vô ích thôi, loại nghèo kiết xác như ngươi thì mua thế nào được? Ai bảo cha mẹ ngươi là nông dân chứ?"
Diệp Dương nghe thấy lời này, lập tức không vui.
Cậu nhìn chằm chằm vào nam tử trước mặt, cảm thấy hơi quen mắt, trong đầu ùa về một đoạn ký ức về người này.
Lý Đào, một học sinh cùng khối nhưng khác lớp với cậu.
Người thành phố, gia đình có chút tiền, cha mẹ mua vài căn nhà ở thành phố Hoa Dương, khoe khoang khiến cả trường đều biết.
Bình thường hắn rất thích bắt nạt những bạn học có điều kiện kém hơn mình trong trường để tìm cảm giác ưu việt.
Đây không phải lần đầu tiên hắn sỉ nhục Diệp Dương trước mặt mọi người.