"Diệp Dương đồng học, cậu khiêm tốn quá rồi. Thiên phú của cậu, không thể xem thường."
Trần Tân Nguyệt nghe vậy, mỉm cười nhìn Diệp Dương nói: "Sau này ở trong Đế Hoàng Học Viện này, chắc chắn cậu sẽ được chăm sóc đặc biệt."
"Đến lúc đó, tài nguyên tu luyện của cậu chắc chắn sẽ không hề thiếu thốn."
Trần Tân Nguyệt vừa đi vừa trò chuyện cùng Diệp Dương, đồng thời giới thiệu cho cậu những thứ xung quanh.
Nàng dẫn Diệp Dương đi dạo trong Đế Hoàng Học Viện, thu hút sự chú ý của không ít học viên võ giả trong viện.
"Kia không phải là Trần Tân Nguyệt sao?"
"Tên nhóc đi bên cạnh nàng là ai vậy?"
"Trông có vẻ nhỏ hơn nàng nhỉ."
"Mẹ kiếp... Nữ thần của ta lại đi ăn cỏ non sao?"
"Chết tiệt, thật là đáng ghét, tên nhóc này lai lịch thế nào mà dám cướp cả nữ thần của ta?"
"Mẹ nó, ta nhất định không thể tha cho hắn."
"Đi, lên hỏi thử xem. Nhìn cái bộ dạng đó, chắc chỉ là một tên nhóc vắt mũi chưa sạch, hẳn là tân sinh nhỉ?"
"..."
Đông đảo võ giả khi thấy Diệp Dương và Trần Tân Nguyệt đi cùng nhau, trong lòng đều vô cùng khó chịu vào khoảnh khắc này.
Họ hận không thể lao tới cho Diệp Dương một trận ra trò.
Trần Tân Nguyệt trong lòng họ tuyệt đối là nhân vật cấp nữ thần.
Trong số đó, không ít võ giả vẫn luôn âm thầm ngưỡng mộ Trần Tân Nguyệt ở tận sâu trong đáy lòng.
Lúc này, nhìn thấy một nam tử lạ mặt không quen biết đi cùng Trần Tân Nguyệt, làm sao họ có thể thoải mái cho được?
Tất nhiên là vô cùng bứt rứt.
"Diệp Dương đồng học, phía bên này là..."
"Tân Nguyệt, muội đang đi cùng ai thế?"
"Là bạn trai của muội à? Hay là người thân?"
"Huynh đệ, nhìn tuổi tác của đệ chắc không lớn nhỉ? Có phải là học viên mới vào Đế Hoàng Học Viện không?"
"Có cần mấy vị sư huynh đây dẫn đệ đi dạo một vòng cho biết đó biết đây không? Tu vi của chúng ta cũng không tệ đâu."
"Đúng vậy đó bạn hiền, hay là để chúng ta dẫn đệ đi xem nhé."
"..."
Ngay khi Diệp Dương và Trần Tân Nguyệt đang cùng nhau bước đi, từng câu nói khiến cả hai cảm thấy khó chịu truyền vào tai họ.
Diệp Dương và Trần Tân Nguyệt lập tức nhíu mày.
Diệp Dương nghiêng đầu nhìn Trần Tân Nguyệt, hỏi: "Bạn của cô à?"
Trần Tân Nguyệt nghe vậy liền lắc đầu, nói: "Đừng để ý đến họ, chúng ta đi thôi, chỉ là một đám người nhàm chán mà thôi."
Nói đoạn, nàng liền kéo tay Diệp Dương muốn rời đi.
Không nắm tay thì không sao, vừa nắm tay một cái, tình hình lập tức trở nên vô cùng tồi tệ.
"Cái quái gì thế này..."
Đám võ giả đến gây sự nhìn thấy Trần Tân Nguyệt lại đi nắm tay Diệp Dương, ngọn lửa giận trong lòng họ bùng lên dữ dội ngay tức khắc.
"Tên khốn kiếp, dám nắm tay nữ thần của ta."
"Chết tiệt, tên này rốt cuộc là ai?"
"Thằng nhóc kia, ngươi rốt cuộc là kẻ nào?"
"Tân Nguyệt, buông hắn ra, nói rõ ràng xem hắn rốt cuộc là ai?"
"Muội biết mà, chúng ta đều thích muội. Nếu muội cứ tùy tiện tìm một đối tượng như vậy, thì đối với chúng ta thật quá bất công."
"Đúng vậy, Tân Nguyệt, hãy nói cho chúng ta biết, nói rõ ràng xem tên này rốt cuộc là ai?"
"..."
Một đám võ giả cùng cấp với Trần Tân Nguyệt trong Đế Hoàng Học Viện nhìn nàng, vẻ mặt nghiêm túc hỏi.
Trần Tân Nguyệt từ trước đến nay chưa từng chủ động nắm tay ai, cũng chưa từng có nam tử nào được nắm tay nàng.
Thế nhưng bây giờ, Trần Tân Nguyệt lại chủ động nắm lấy tay Diệp Dương.