Việc này còn cần chút thời gian nữa.
Đương nhiên, Diệp Dương hoàn toàn có thể đợi sau khi đạt tới cấp Chiến Vương thì lập tức bắt đầu khế ước với Giáp Hạ Nhẫn Oa.
Chỉ là, rủi ro rất lớn.
Vạn nhất Giáp Hạ Nhẫn Oa không nguyện ý kết khế ước với Diệp Dương mà phản kháng thì sao?
Với thực lực biến thái của Giáp Hạ Nhẫn Oa, rất dễ dàng phản áp chế Diệp Dương, rồi sau đó trốn thoát!
Dẫu sao, đó cũng là linh sủng hoàn toàn thể cấp 5 đấy!
Đến lúc đó, Diệp Dương biết tìm ai mà khóc đây?
Bỏ lỡ một chiến sủng mạnh mẽ như vậy, chắc chắn là lỗ nặng rồi.
Cho nên, để có thể thuận lợi khế ước Giáp Hạ Nhẫn Oa, Diệp Dương phải nỗ lực tu luyện tại Hoa Bắc Đại học thôi.
"Hô... Giáp Hạ Nhẫn Oa, chờ đó, ta sẽ sớm thực sự sở hữu ngươi, cùng ngươi kết khế ước."
Diệp Dương thở dài một hơi, tâm trạng vui vẻ bước ra khỏi cổng Chu Tước của Hoa Bắc Đại học.
Ba ngày tới, cậu dự định tạm thời ở lại Lĩnh Thổ thành, đi dạo xung quanh, chờ thông báo phân lớp của trường.
Đồng thời, tranh thủ tu luyện kỹ năng dung hợp người và sủng kia.
Có một điểm đáng chú ý là: Kỹ năng dung hợp người và sủng mà Diệp Dương nhận được không có tên.
Dường như nó mang ý nghĩa để Diệp Dương trực tiếp tự mình sáng tạo ra.
Loại có tỷ lệ thành công một trăm phần trăm ấy!
Có thể sáng tạo ra kỹ năng dung hợp người và sủng thế nào, thì phải xem vào Diệp Dương và linh sủng của cậu rồi.
Nghĩ thông suốt mọi chuyện, Diệp Dương thong dong dạo bước trong Lĩnh Thổ thành.
Cậu dẫn Pikachu và Digimon đi ăn trước, còn Phun Lửa Long vì thể hình quá lớn không tiện đi lại nên đành phải ở trong không gian sinh tồn khế ước.
Hai con linh sủng hiếm có thu hút sự chú ý của rất nhiều người xung quanh.
"Hai con linh sủng này là gì thế? Cảm giác rất đặc biệt nha?"
"Chưa từng thấy bao giờ, trên mạng cũng không nhận diện được, không có ghi chép gì cả."
"Mẹ kiếp... hiếm đến mức nào chứ? Ngay cả Bách khoa toàn thư linh sủng cũng không tra ra được."
"..."
Trong chốc lát, đám đông xôn xao bàn tán.
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn sự tò mò lên người Pikachu và Digimon của Diệp Dương.
Kẻ nào gan dạ hơn thì tiến lên bắt chuyện với Diệp Dương, hỏi han về linh sủng của cậu.
Nhưng đối với những việc này, Diệp Dương đã sớm quen rồi.
Đều xử lý theo kiểu lạnh nhạt!
Rất nhanh, sau khi ăn xong, Diệp Dương định dẫn linh sủng đi tu luyện.
Nhưng cậu vừa bước ra khỏi cửa nhà hàng.
Từng chiếc xe Rolls-Royce phiên bản kéo dài sang trọng đã đỗ ngay trước cửa.
Ngay sau đó, một ông lão khoảng chừng sáu mươi tuổi bước xuống xe, mang theo nụ cười thân thiện tiến đến trước mặt Diệp Dương.
"Chào cậu, bạn học Diệp Dương, tôi là quản trị viên ngoại giao của Hiệp hội Linh sủng, phó hội trưởng của chúng tôi muốn gặp cậu, không biết bạn học Diệp Dương có nguyện ý dời bước đi cùng tôi một chuyến không?"
Ông lão nhìn Diệp Dương, giọng điệu vô cùng hòa nhã nói.
Ánh mắt Diệp Dương ngưng tụ, dừng lại trên người ông lão trước mặt.
Thực lực không thể nhìn thấu, ít nhất cũng phải từ cấp Chiến Hoàng trở lên!
Hai bên phía sau ông ta là hàng chục người đàn ông mặc đồng phục, đeo máy đo chiến lực, mỗi một người đều là cao thủ từ cấp Chiến Linh trở lên.
Cậu hơi nhíu mày.
Đến Lĩnh Thổ thành, cậu cũng đã điều tra qua về các thế lực trong thành này.
Hiệp hội Linh sủng tuyệt đối là một tổ chức toàn cầu khổng lồ.
Cả về tài lực lẫn võ lực đều là sự tồn tại cực kỳ đáng sợ.
Tìm mình làm gì?
Lý do duy nhất mà Diệp Dương có thể nghĩ tới.
Đó chính là linh sủng mang huyết mạch thần cấp của mình.
"Xin lỗi, tôi hiện tại đang có việc."
Diệp Dương im lặng một lát rồi trực tiếp từ chối.
"Bạn học Diệp Dương đang lo lắng chúng tôi sẽ ra tay với linh sủng của cậu sao? Cậu cứ yên tâm."
Ông lão nghe thấy lời Diệp Dương, khẽ mỉm cười nói: "Phó hội trưởng của chúng tôi chỉ muốn gặp cậu thôi, không có ý gì khác."
"Để không làm lãng phí thời gian của cậu, cậu có thể tính phí theo giờ."