Căn Cứ Nông Học Số Chín

Lượt đọc: 4796 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 77
cây tuyết tùng núi thạch hoàng

❊ ❊ ❊

Edit & beta: Rya

Hũ rượu chôn dưới gốc cây hoa gỗ lim là loại tự cất có nồng độ, được ủ từ ngũ cốc trong ruộng thí nghiệm của sư huynh.

Hai người vốn định mang về nhà uống rượu, nhưng khi sắp tốt nghiệp, bọn họ một người là nghiên cứu sinh, một người học tiến sĩ, lần nữa rơi vào tay giáo sư.

“Sư muội, rượu này anh cảm thấy không nên uống.” Vẻ mặt Giang Tập phiền muộn. Nghĩ đến sau này sẽ bị giáo sư chỉnh cho thảm hại, loại rượu này cảm thấy vừa cay miệng vừa cay tâm.

Nghĩ đến “tham vọng” thay đổi nghề nghiệp của mình, Triệu Ly Nông không khỏi thở dài: “Để dành sau tốt nghiệp nữa thì uống.”

Hai người nhìn nhau, cuối cùng quyết định chôn rượu dưới gốc cây hoa gỗ lim kia, đào thật sâu, vừa đủ nửa mét.

Ngày niêm phong hũ rượu cũng được viết lên trên mặt hũ rượu bị niêm phong kín, còn viết tên của bọn họ trên đó, đợi đợi hai người tốt nghiệp thành công, sẽ cùng đến Khâu Thành để mở nó.

Thật không may, Triệu Ly Nông đã không tốt nghiệp suôn sẻ.

Cô còn nhớ, vào ngày hoãn tốt nghiệp, sư huynh đặc biệt gọi điện đến, đắc ý cười vang mấy lần, nói mình đã thuận lợi tốt nghiệp, có thể đợi thêm một năm nữa mới đến Khâu Thành uống rượu với cô.

… Bây giờ, không có cơ hội nào cả.

“Tiểu Triệu.” Hà Nguyệt Sinh giơ tay đụng phải Triệu Ly Nông đang xuất thần: “Cậu cho rằng thứ khống chế những cây tuyết tùng kia là thứ gì?”

Triệu Ly Nông giật mình tỉnh lại, cô đem ký ức giấu kỹ, vô thức ngón cái tay trái bóp lấy ngón trỏ của mình, nhưng lại vội buông ra.

“Nếu như có thể khống chế cây tuyết tùng, nó có lẽ có liên quan đến họ Bách.” Triệu Ly Nông chậm rãi nói: “Nó có thể là một thực vật thuộc họ bách dị biến, hoặc nó có thể là một động vật dưới lòng đất dị biến, tạm thời vẫn chưa rõ ràng.”

Bất kể là động vật dị biến hay là thực vật dị biến, phương hướng dị biến đều không cố định.

Theo quan điểm của Triệu Ly Nông, thế giới này đang ở trong thời đại tiến hóa hỗn loạn, chỉ có con người là bị bỏ lại phía sau. Con người ở đây dường như bị thế giới vứt bỏ, chỉ có thể dựa vào chính mình để gian nan cầu sinh tồn trong các khe hở.

Diệp Trường Minh ném cái xẻng công binh lên, hai tay chống xuống đất, hơi dùng sức nhảy lên, liếc nhìn Triệu Ly Nông nói: “Chỉ là một cái cây bình thường.”

Anh cởi bỏ chiếc găng tay bảo hộ đang đeo, lộ ra một đôi tay thon dài sạch sẽ, khớp xương rõ ràng, đầu ngón tay dính đầy bùn đất màu vàng đen.

Diệp Trường Minh cúi đầu, vỗ vỗ bụi đất trên đầu ngón tay, trên mu bàn tay có chút gân xanh, anh tiếp nhận lại đường đao từ Đỗ Bán Mai bên cạnh, sau đó nhìn về phía mấy người Triệu Ly Nông đang đứng xung quanh, những người khác vẫn ổn, nhưng Ngụy Lệ đã nhiều lần đánh ngáp.

Anh thu hồi ánh mắt: “Trời sắp sáng rồi, trở về nghỉ ngơi trước đi.”

Mấy đội viên trong hố cũng bò ra ngoài.

“Đội trưởng, có cần lấp cái hố này lại không?” Côn Nhạc hỏi.

Bọn họ cố ý tránh đào rễ cây, mặc dù vẫn có một ít rễ cây bị gãy, nhưng cái cây vẫn đứng ở chỗ này, không có khuynh hướng dị biến.

Dị sát đội mặc dù ra ngoài đối phó với thực vật dị biến, nhưng bọn họ cũng không phải bi3n thái, vừa nhìn thấy thực vật sẽ hủy diệt, có đôi khi cũng sẽ bị vẻ đẹp của thực vật hoa cỏ bình thường bên ngoài căn cứ làm cho mê mẩn.

Diệp Trường Minh nghe vậy thì nhìn Triệu Ly Nông: “Cô có muốn lấp lại không?”

“ … Không có gì, có thể lấp lại.” Triệu Ly Nông nỗ lực không dừng lại nhiều vào cây hoa gỗ lim này, sợ bản thân lại rơi vào hồi ức.

Hàng cây tuyết tùng ở hai bên đường quanh co trong làng đều khô héo, những cây tuyết tùng hai bên đường ở đoạn giữa đã bị đào lên.

Đoàn người muốn trở về nơi đóng quân nghỉ ngơi, nhưng cũng không lập tức rời đi.

Đổng Hưng tạm thời lắp đặt camera giám sát trên những cây tuyết tùng khô héo chưa bị đổ rạp hai bên đường, đề phòng sau khi họ rời đi sẽ xảy ra chuyện gì ở đây.

Đoàn xe dừng lại, mãi cho đến tận khi một đường thiết lập xong camera giám sát dọc đường, mới trở về tới trại đóng quân.

Khi bọn họ về đến doanh trại, trời đã sáng hẳn.

Một vài người vào lều trại để nghỉ ngơi, một nửa đội viên đội số 0 thì trực tiếp nằm xuống ngủ.

Triệu Ly Nông nghiêng đầu nhìn tấm bạt lều nơi đóng quân, thật lâu vẫn không nhắm mắt, tâm trạng khó có thể bình tĩnh lại.

Cô vừa hy vọng có thể tìm được hũ rượu dưới cây hoa gỗ lim, để có thể chứng minh bản thân có liên quan với thế giới này. Đồng thời cũng không muốn nhìn thấy hũ rượu kia, nếu là thế giới song song, người thân, bạn bè, giáo sư của cô ở thế giới ban đầu có lẽ vẫn còn sống khỏe mạnh, sống trong hoàn cảnh sóng êm gió lặng, chưa chắc không phải không hạnh phúc.

Triệu Ly Nông không muốn nghĩ về nó nữa, vì vậy cô đành nhắm mắt lại muốn nghỉ ngơi, nhưng hai hàng cây tuyết tùng khô héo liên tục xuất hiện trong đầu cô.

Cuối cùng, cô trước sau vẫn không ngủ được, chỉ có thể ngồi dậy, thả nhẹ bước chân rồi đi ra ngoài.

Hà Nguyệt Sinh đang nằm ở phía đối diện của lối đi, nghe thấy âm thanh rất nhỏ thì mở mắt ra, nhìn Triệu Ly Nông rời đi, lại yên tĩnh nhắm hai mắt lại.

Triệu Ly Nông vén rèm lên, hơi nước từ dòng suối bên ngoài trộn lẫn với mùi cỏ xanh ùa vào mặt, thỉnh thoảng còn nghe được vài tiếng chim hót từ xa.

Bên ngoài lều trại có hai đội viên đi tuần tra, Diệp Trường Minh ngồi bó gối ngủ gật bên tảng đá trước mặt, đường đao dựa vào cánh tay phải của anh.

Triệu Ly Nông còn chưa đến gần, anh đã quay đầu nhìn lại, ánh mắt tỉnh táo mà sắc bén, sau khi nhìn thấy là cô, sự sắc bén dần dần giảm đi.

“Không nghỉ ngơi sao?”

“Buổi chiều có thể đi đến tháp tín hiệu xem không?” Triệu Ly Nông không quen nhìn xuống người khác, liền tìm chỗ ngồi gần đó ngồi xuống, khoảng cách giữa hai người cách chừng ba bốn mét, tầm mắt cô rơi vào dòng suối chảy róc rách trước mặt. “Nhưng mà, có lẽ đã quá muộn”

Nếu như là cùng một thứ, bọn họ sớm đã làm kinh động đến đối phương.

Bên ngoài lều trại một mảnh im lặng, ngay tại lúc Triệu Ly Nông vốn tưởng rằng đối phương sẽ không tiếp lời, Diệp Trường Minh đột nhiên nói: “Cô nói có thể cùng với họ bách có quan hệ, núi Thạch Hoàng từng có một loại cây tuyết tùng dị biến cấp A, năm ngoái đã biến mất.”

“Cái gì?” Triệu Ly Nông sửng sốt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »