Tô Hồng có thể cảm nhận trước được lần tiên kiếp đầu tiên sau khi mình phi thăng, thực ra cũng chẳng có gì lạ.
Là người sau vạn năm của Tô gia lại một lần nữa thức tỉnh huyết mạch thần thông gia tộc, hơn nữa năng lực còn vượt xa tổ tiên, con đường tiên đạo của Tô Hồng thuận buồm xuôi gió như được mở hack vậy.
Điểm duy nhất từng xuất hiện bất ổn trong đó, e rằng chính là những hạt giống nghi ngờ mà Trương Y Y đã cố tình gieo vào lòng hắn khi còn ở trong bí cảnh Chiến Anh Đài năm đó.
Nhưng chút ảnh hưởng nhỏ nhoi này rõ ràng vẫn chưa thể cản trở việc hắn phi thăng, thế nhưng tiên kiếp sau khi phi thăng lại đủ sức phóng đại hạt giống bất lợi nhỏ bé kia lên gấp vô số lần.
Cho nên cũng có thể nói, lý do lần tiên kiếp đầu tiên của Tô Hồng sẽ hung hiểm vạn phần, "công thần" lớn nhất vốn dĩ chính là Trương Y Y.
Chuông buộc phải do người thắt, Trương Y Y tạm thời chưa rõ những khúc mắc trong đó, nhưng Tô Hồng lại sớm cảm nhận được, vì vậy nếu không tìm Trương Y Y giúp hắn vượt qua lần tiên kiếp khó khăn nhất này, thì còn có thể tìm ai?
So với Tô Tử, khí phách "cười tan ân oán" của Tô Hồng rõ ràng là khôn ngoan và sáng suốt hơn nhiều. Là một kẻ theo chủ nghĩa vị kỷ, làm gì có kẻ thù hay bạn bè vĩnh viễn.
Mà cái gọi là thần cách của Trương Y Y đã hiển lộ mà Tô Hồng nhắc tới, rõ ràng là một kế sách công khai nhằm kết giao chứ không muốn đối đầu, cũng có thể coi là kẻ thức thời.
Hắn ngược lại không liên tưởng đến Cổ Thần tộc, nhưng một tu sĩ mới bắt đầu hiển lộ thần cách như hiện tại, thành tựu tương lai tuyệt đối không đơn giản chỉ là thành tiên.
Ít nhất cho đến nay, Trương Y Y vẫn là người duy nhất hắn từng gặp có thần cách sơ hiển, người như vậy dù không thể trở thành bạn bè, thì ít nhất cũng đừng nên trở thành kẻ thù.
Trương Y Y ngược lại rất nhanh đã hiểu rõ ý đồ của Tô Hồng, suy nghĩ một chút thì cũng đoán được đại khái mối nhân quả liên kết giữa hai người lúc này.
Mà phải nói rằng, cuộc giao dịch này đối với cô mà nói cũng coi như là chắc chắn có lời, không hề lỗ.
Điểm quan trọng nhất là, bất kể trước đây họ có bao nhiêu ân oán thật giả, một khi tương lai cô giúp Tô Hồng vượt qua lần tiên kiếp đầu tiên, thì chính là kết một mối thiện duyên không thể xóa nhòa, ít nhất đối phương tuyệt đối không thể nào chủ động tìm cô gây phiền phức nữa.
"Nghe có vẻ không tệ." Một lát sau cô gật đầu đồng ý: "Tuy nhiên, thượng giới rộng lớn như vậy, Tô đạo hữu chắc chắn phi thăng trước ta quá nhiều năm, chưa chắc đã đợi được đến lúc ta phi thăng, tìm được ta kịp thời để ngươi vượt qua lần tiên kiếp đầu tiên."
Đối với thần cách mà Tô Hồng nhắc tới, Trương Y Y lảng tránh không bàn tới, chỉ coi như không nghe thấy.
Dù sao với tư cách là người thừa kế Cổ Thần tộc, cái loại thần cách không nhìn thấy không sờ được mà Tô Hồng nói có tồn tại thật cũng chẳng có gì lạ.
"Những điều này ngươi không cần lo lắng, tóm lại ta tự có cách giải quyết, chỉ cần đến lúc đó đạo hữu dốc sức giúp ta là được."
Tô Hồng thấy Trương Y Y đổi giọng, lập tức tự tin tràn đầy đưa ra lời đảm bảo, cũng không nhắc lại chuyện thần cách nữa, quả là biết điều hết mức có thể.
Trương Y Y cảm thấy ấn tượng mà Tô Hồng để lại cho cô năm xưa đã hoàn toàn biến dạng, nhưng nhiều thứ hiện nay đã khác xưa, sự thay đổi này khiến cô khá hài lòng. Dù sao thật hay giả cũng được, sự tôn trọng ngoài mặt vẫn dễ chịu hơn là bị người ta khinh rẻ.
Như vậy, hai người rất nhanh đã đạt được giao dịch này, mà tiếp theo đó Tô Hồng cũng giữ đúng lời hứa, đem hết những gì mình biết về vương thất và dòng dõi mẫu thân của Trương Y Y kể lại từng chút một.
Giữa chừng, Trương Y Y thỉnh thoảng lại đưa ra một hai câu hỏi, Tô Hồng hễ biết đều kiên nhẫn giải đáp, nếu tạm thời chưa rõ, cũng bày tỏ sau này sẽ phái người âm thầm nghe ngóng.
Nhìn chung, bầu không khí cuộc trò chuyện lần này giữa hai người khá tốt đẹp.
Về phần ba yêu cầu, Trương Y Y tạm thời cũng chỉ đưa ra một cái.
"Mấy thứ ngươi cần tìm, Long Châu quả thực có, nhưng đều cực kỳ hiếm, rất khó kiếm."
Tô Hồng nói đúng sự thật: "Những thứ khác ta có thể để Tô gia thay ngươi thu thập nhiều nhất có thể, sẽ không có vấn đề gì lớn. Tuy nhiên nếu số lượng quá nhiều, đến lúc đó ngươi còn phải gánh vác một phần linh thạch hoặc vật tư khác để trao đổi. Nhưng chỉ riêng Hỗn Độn Quả, Tô gia chúng ta cũng không mua nổi, ngươi chỉ có thể tự nghĩ cách đi tìm thôi."
Hỗn Độn Quả vô giá, đừng nói là mua bán, ngay cả trong những buổi đấu giá cao cấp nhất cũng chưa từng xuất hiện bóng dáng của nó, chưa kể Trương Y Y còn mở miệng đòi hỏi càng nhiều càng tốt.
Tô Hồng cũng không hỏi xem Trương Y Y thu thập những thứ này để làm gì, dù sao hắn đã sớm nói, việc làm được sẽ không từ chối, nhưng việc không thể làm thì tuyệt đối không thể cố đấm ăn xôi.
"Được, như vậy là tốt rồi."
Trương Y Y nghe xong, cũng không có gì bất mãn, sự sắp xếp như vậy là hợp tình hợp lý, nếu Tô Hồng cái gì cũng gật đầu nhận hết, thì đó mới là qua loa không đáng tin.
Việc đã bàn bạc xong xuôi, Trương Y Y đương nhiên không tiếp tục nán lại, hai người trao đổi bùa liên lạc xong, cô liền trực tiếp rời khỏi Tô gia.
Tô Tử cũng không xuất hiện lần nữa. Lúc này, đứng giữa con phố nhộn nhịp, Trương Y Y giành lại được tự do, cuối cùng cũng có cảm giác như mới đặt chân tới nơi này.
Nội tình vương thất cũng không cần phải cố ý đi nghe ngóng nữa, tung tích mẫu thân và cậu của nguyên thân nhất thời cũng không tìm được manh mối hữu ích nào. Trương Y Y định đi tìm Hỗn Độn Quả trước, chỉ cần thế giới này thực sự tồn tại thứ đó, thì luôn có hy vọng có thể đạt được.
Tuy nhiên, vận may của cô dường như trở nên cực kỳ bất ổn kể từ khi tới thế giới Long Châu này. Không lâu sau khi rời khỏi Tô gia, Trương Y Y đã nhận ra mình hình như bị người ta theo dõi.
Kẻ theo dõi rõ ràng cũng không đơn giản, nếu không phải thể chất cô đặc biệt nhạy bén, e rằng rất khó phát hiện ra.
Cô bình thản vừa đi vừa dạo, như thể không hề hay biết gì mà dần dần đi tới một con hẻm nhỏ vắng vẻ.
Cho đến khi phía trước không còn đường đi, cô mới dừng lại, xoay người nhìn vào con hẻm trống không, thản nhiên nói: "Các hạ đã đến rồi thì đừng giấu đầu hở đuôi nữa."
Lời vừa dứt, một lúc sau nơi vốn dĩ không một bóng người bỗng có kẻ xuất hiện từ hư không, hơn nữa không chỉ một người, mà là bốn tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ trông giống hệt nhau chặn đứng đường đi của Trương Y Y.
Tứ bào thai?
Trương Y Y khẽ nhướng mày, đương nhiên nhận ra sự phối hợp và ăn ý của bốn tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ này chắc chắn sẽ là điều nan giải nhất.
"Không ngờ lại bị ngươi phát hiện, đúng là hơn người thường một chút."
Tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ đứng đầu tiên trong hàng là anh cả của tứ bào thai, thấy vậy cũng không nói nhảm, trực tiếp bảo: "Cướp bóc, cướp tiền không cướp sắc. Xem như ngươi phát hiện ra chúng ta trước, giao hết tất cả những thứ đáng giá trên người ra đây, thì có thể tha cho ngươi một mạng."
Lời này vừa dứt, ba người anh em trông giống hệt nhau còn lại cũng gật đầu, bày tỏ đồng ý.
Hôm nay thủ đoạn của họ coi như là nhân từ lắm rồi, nếu không thì trước giờ họ toàn trực tiếp ra tay giết người đoạt bảo, muốn tiền cũng muốn mạng.
Phải nói rằng, sự nhạy bén của chính Trương Y Y được coi là một điểm cộng. Tất nhiên, nữ tu trước mắt này quả thực xinh đẹp như tiên giáng trần, cho dù họ chưa bao giờ cướp sắc, nhưng ở cái thế giới nhìn thực lực đồng thời cũng nhìn mặt này, người xinh đẹp quả thực có thể có chút đặc quyền.
Trương Y Y thấy vậy, nhất thời cảm thấy cạn lời với tổ hợp tứ bào thai đi cướp bóc này.
Tuy nhiên, cô vẫn rất phối hợp và nghiêm túc đáp lại: "Đa tà các vị đã ưu đãi, nhưng ta là tán tu nghèo kiết xác, trên người chẳng có thứ gì đáng giá, mấy vị đạo hữu chi bằng chọn mục tiêu khác?"
Được rồi, trật tự trị an của thế giới này thực sự quá tệ, ngay cả giữa ban ngày ban mặt trong kinh thành cũng có thể đụng độ kẻ ngang nhiên cướp bóc hoặc giết người đoạt bảo, mạng sống của kẻ yếu quả nhiên còn không bằng kiến cỏ.
"Được voi đòi tiên, vậy thì đi chết đi!"
Lão tứ là kẻ thiếu kiên nhẫn nhất, thấy Trương Y Y còn dám mặc cả, lập tức vung một chưởng đánh tới.
Bốn anh em họ không ít lần giết người đoạt bảo, ánh mắt nhìn người chuẩn xác vô cùng.
Nữ tu như Trương Y Y, vừa nhìn là biết trên người chắc chắn có không ít thứ tốt. Hôm nay rơi vào tay bốn anh em họ thì đúng là đáng đời, ai bảo không biết tự lượng sức mình mà còn đâm đầu vào chỗ chết.
Một chưởng đó đánh ra, dùng đủ tám phần lực, nhắm thẳng vào ngực Trương Y Y. Trong mắt tứ bào thai, cú đánh này đủ để lấy mạng một tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ.
Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, họ lại phát hiện Trương Y Y không những không né tránh mà còn cứng rắn đỡ lấy chưởng này, điều khó tin hơn nữa là, sợi tóc của người ta còn chẳng hề rối loạn, ngược lại lão tứ còn bị phản lực mạnh mẽ hơn ban đầu hất ngược trở lại, bẻ gãy cả cổ tay.
Tiếng xương gãy răng rắc nghe rất không chân thực nhưng lại không hề giả tạo, khiến lão tứ nhất thời biến sắc.
"Thể tu?"
Lão tứ chịu thiệt ngầm, ít nhiều cũng có chút kiêng dè, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó.
Hắn vội vàng nắn lại xương tay, vận linh lực muốn cổ tay phục hồi như cũ ngay lập tức, lại phát hiện cổ tay tưởng chừng đã nối xong không hề ổn thỏa như hắn nghĩ.
Vết thương nặng hơn hắn tưởng, đối phương cũng mạnh hơn họ nghĩ!