Cấm Đình

Lượt đọc: 2179 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44-45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193-194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216
Tiến »
Chương 211
211: đỏ tươi

❊ ❊ ❊

Chiều dần sang tối, Thái Bình đã xử lý xong chính vụ hôm nay, liền để Xuân Hạ cầm đèn, đi tới tẩm cung.

Nàng mới vừa đi vào tẩm điện, Uyển Nhi đã tươi cười đến đón, một bên kéo Thái Bình ngồi xuống, một bên phân phó Hồng Nhụy mang cung nhân lui ra truyền thiện.

"Bùi Hoài Thanh thỉnh chỉ xin rời khỏi Thần Đô." Thái Bình thuận miệng nói một câu.

Uyển Nhi giật mình, "Bệ hạ cho phép?"

Thái Bình gật đầu, "Nếu không đồng ý, chỉ sợ Bùi Hoài Thanh sẽ tự xin từ quan." Để nàng ấy tránh khỏi Thần Đô, đến Trường An xa xôi, cũng coi như là một kế hoãn binh.

Uyển Nhi bỗng nhiên trầm mặc không nói.

Thái Bình biết nàng đang lo lắng chuyện gì, "Kế hoãn binh không dùng được bao lâu, nếu muốn nhất lao vĩnh dật, cần phải giải quyết điểm mấu chốt." Nói xong, Thái Bình nắm hai tay Uyển Nhi, "Không thể giữ An Lạc lại được."

Uyển Nhi cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, "Ta còn tưởng rằng bệ hạ đã quên mất một tầng này."

Thái Bình cười khẽ, "Ta có thể phòng được triều thần, nhưng không phòng được tam ca đến am ni cô thăm hỏi, vì Bùi Hoài Thanh, ta cần phải hạ 'độc thủ'."

Uyển Nhi lẳng lặng lắng nghe, "Độc thủ?"

"Nếu nàng ta không phải là quận chúa, tính tình kiêu căng này có lẽ sẽ thu liễm rất nhiều." Thái Bình như suy tư gì, "Ta vẫn luôn không thích nàng ta, một là bởi vì nàng ta tham lam, hai là bởi vì nàng ta ngu xuẩn.

Hôm nay gặp Bùi Hoài Thanh xong, ta cần phải thừa nhận, nàng ta xác thật có một điểm đáng yêu."

Uyển Nhi mỉm cười, "Nhiệt liệt?"

"Đúng vậy, nhiệt liệt." Thái Bình mỉm cười, "Tựa như thiêu thân, một khi nhận định là lửa, cho dù biết là đường chết, cũng sẽ dùng hết toàn lực để lao tới."

"Nếu nàng ấy biết thân phận của Bùi Hoài Thanh, có lẽ sẽ không như vậy nữa." Uyển Nhi lo lắng sốt ruột.

"Đã muộn rồi." Thái Bình cười cười đầy sâu xa, "Nàng ta đã muốn tự mình làm chủ hôn sự của bản thân, vậy ta thành toàn cho nàng, còn chuyện có hối hận hay không, đó là chuyện của nàng ta."

Uyển Nhi hơi hơi hé miệng, cuối cùng nhịn xuống lời muốn nói.

Công chúa của Đại Đường có mấy người có thể quyết định hôn sự của chính mình? Năm đó Võ Hoàng sủng ái Thái Bình như thế, cũng không cho Thái Bình cơ hội này.

Hiện giờ Thái Bình lựa chọn thành toàn cho An Lạc, cũng là muốn hoàn thành tâm nguyện kia.

Tính tình An Lạc kiêu căng, giữ nàng ở Thần Đô cũng không phải chuyện tốt.

Có lẽ nào ngày đó buông tay Bùi Hoài Thanh, lại nhìn trúng thiếu niên nhà ai, rồi gây ra mấy trò khôi hài y như lúc này, Thái Bình niệm tình Lý Hiển tất nhiên sẽ không muốn lấy mạng An Lạc, nhưng cứ để như vậy thứ thiệt hại chính là mặt mũi của hoàng thất.

"Bệ hạ cẩn thận hành sự là được." Cuối cùng Uyển Nhi chỉ nhắc nhở Thái Bình câu này.

Thái Bình gật đầu, ý cười ấm áp, "Uyển Nhi yên tâm, bên Đông Tầm ta cũng sai người âm thầm bảo hộ, nàng ấy tìm được chỗ dừng chân, ta sẽ cho quan viên địa phương tiếp nhận mật chỉ, có quan viên chăm sóc, sẽ không để nàng ấy bị người khác khi dễ."

Uyển Nhi hơi ngạc nhiên, trong lòng lại ấm áp, "Đa tạ bệ hạ."

"Đây là nàng ấy xứng đáng mà." Trong mắt Thái Bình đều là mong đợi, "Ta cũng rửa mắt mong chờ, nàng ấy có thể trở thành nữ học giả đầu tiên của Đại Đường hay không?"

Thật ra Uyển Nhi lại rất có tự tin, "Nàng ấy sẽ."

"Ta tin nàng." Thái Bình sủng nịch cười cười, làm nũng: "Dùng xong vãn thiện, xin Chiêu Nghi xoa xoa cho trẫm, hôm nay trẫm xử lý chính vụ mệt mỏi quá."

Uyển Nhi nhịn cười, "Vâng."

Sau đó, Hoàng Đế cùng Chiêu Nghi cùng dùng bữa tối.

Mặc dù Cấm Đình cô tịch lạnh lẽo, nhưng bởi vì có lẫn nhau, nơi này liền có hơi ấm của gia đình.

Cho dù là Thái Bình hay là Uyển Nhi, hai người đều phá lệ quý trọng những ngày tháng như vậy.

Mấy tháng sau, am ni cô nổi lửa lớn, An Lạc "táng thân biển lửa", xương cốt cũng không còn.

Anh Vương khóc lóc thảm thiết, bệnh nặng một trận.

Thái Bình làm bộ làm tịch hạ chỉ truy phong An Lạc là công chúa, nghỉ triều một ngày lấy làm thương tiếc.

Ngoại trừ Uyển Nhi, ai cũng không biết An Lạc đã được người của Thái Bình lặng lẽ hộ tống đến Trường An.

Một công chúa đã "chết", an toàn hơn nhiều so với một quận chúa kiêu căng.

Lúc trước An Lạc là kẻ bề trên, Bùi Hoài Thanh là kẻ bề tôi, cho dù An Lạc suy nghĩ cẩn thận tất cả, cho dù Bùi Hoài Thanh thỉnh chỉ tứ hôn, cửa ải Võ Chiếu cũng không thể qua được.

Hiện giờ chỉ có thể dùng chiêu "che trời vượt biển" này, đổi một khả năng viên mãn cho An Lạc cùng Bùi Hoài Thanh.

Bùi Hoài Thanh là người hiểu rõ đại cục, để nàng tự mình chăm sóc An Lạc, không thể tốt hơn.

Thế gian khó được lưỡng toàn, có bỏ, mới có được.

An Lạc muốn tự do, thì phải vứt bỏ tôn quý của nàng, đây là khảo nghiệm mà Thái Bình dành cho An Lạc, cũng là khảo nghiệm dành cho Bùi Hoài Thanh.

Mật tin Thái Bình gửi cho Bùi Hoài Thanh viết rất rõ ràng, nếu nàng ấy không thu thập được An Lạc, có thể mật cáo Thái Bình bất cứ lúc nào, Thái Bình sẽ tự giúp nàng thu thập tàn cục.

Chỉ là, những tàn cục mà Thái Bình dự đoán cũng không có xuất hiện.

Rốt cuộc cả một đời của Thái Bình, Bùi Hoài Thanh vẫn luôn trấn giữ Trường An, tạo phúc cho bá tánh ở Lũng Tây, thư từ lui tới, chưa bao giờ nhắc đến bất kỳ chuyện "kiêu căng" gì của An Lạc.

Lần đầu tiên Thái Bình nhìn thấy hai chữ "phu nhân" xuất hiện trong thư từ, không khỏi bật cười thành tiếng.

Uyển Nhi đang mài mực ở bên cạnh tò mò hỏi: "Bệ hạ nhìn thấy chuyện gì thú vị sao?"

Thái Bình một bên đưa phong thư cho Uyển Nhi, một bên đầy ẩn ý gọi Uyển Nhi một tiếng, "Phu nhân."

Uyển Nhi cúi đầu nhanh chóng đọc qua lá thư, cũng nhịn không được cười ra tiếng, "Vẫn là Bùi đại nhân có biện pháp."

"Xem ra trẫm không có nhìn lầm người." Thái Bình cảm khái xong, trêu ghẹo, "Mấy người đọc sách như các nàng thật lợi hại, một hai vị công chúa đều thua trong tay mấy người."

Uyển Nhi làm sao để mặc Thái Bình trêu ghẹo như thế, lập tức phản bác: "Công chúa không phải cũng giống vậy, quấn quýt si mê làm sao người đọc sách nào có thể cưỡng lại?"

Nói xong, Thái Bình cùng Uyển Nhi ngưng mắt nhìn nhau, không hẹn mà cùng cười ra tiếng.

Đúng lúc này, Bùi thị đi đến ngoài điện.

Xuân Hạ đi vào thông truyền, Thái Bình tức tốc mời Bùi thị tiến vào.

"Công chúa học đánh mã cầu đã hai năm, hôm nay là lần đầu tiên lên ngựa chơi cầu, Thái Thượng Hoàng mệnh nô tỳ lại đây, mời bệ hạ cùng Chiêu Nghi đến trường đấu mã cầu quan sát." Bùi thị rũ mi truyền lệnh.

Thái Bình không nghĩ tới nha đầu này vậy mà có thể lên ngựa chơi cầu, nàng thật sự nổi lên hứng thú, "Bãi giá, trẫm phải đi nhìn xem, Trường An đánh cầu như thế nào?" Trong giọng nói, rất có vài phần đắc ý.

Bùi thị truyền xong lệnh chỉ, liền rời khỏi chính điện, chạy về sân cầu tiếp tục hầu hạ Võ Chiếu.

Xuân Hạ lập tức lui ra chuẩn bị liễn cho Thái Bình cùng Chiêu Nghi.

Trong lúc chờ đợi, Thái Bình trêu chọc: "Khi nào Chiêu Nghi mới có thể học được chơi cầu đây nhỉ?"

Uyển Nhi cười cười, "Nếu mỗi ngày bệ hạ có thời gian rảnh để dạy thiếp, thiếp khẳng định có thể học được."

"Như vậy, xem như đã định."

"......"

Thái Bình lại không nói đùa với nàng ấy, Uyển Nhi có học được hay không không quan trọng, quan trọng là nàng có thể ôm nàng ấy cưỡi ngựa chạy một vòng, cả ngày ngồi bên long án phê duyệt tấu chương, thật sự không thú vị.

Uyển Nhi nhắc nhở: "Bệ hạ, quốc sự quan trọng."

"Gia sự cũng quan trọng." Thái Bình đứng lên, nắm tay Uyển Nhi, hưng phấn đi ra ngoài chính điện, "Đi thôi, đi xem Trường An một chút!"

Uyển Nhi nhất thời cũng không biết Thái Bình nói đến gia sự, là chỉ nàng, hay là Trường An? Nhưng có một chuyện, Uyển Nhi biết rõ, chỉ cần Thái Bình ở nơi nào, nơi đó chính là nhà nàng.

Nhoáng một cái, hiện giờ Trường An công chúa đã là thiếu nữ mười hai tuổi tươi đẹp.

Nàng mặc một bộ viên khâm bào sam màu đỏ thẫm trên người, trên đầu mang khăn vấn đầu màu đen, chỉ thấy tay phải nàng nắm chặt gậy mã cầu, tay trái siết lấy dây cương, đôi ủng nhỏ bằng da hươu đạp lên bàn đạp, phi ngựa quanh sân bóng một vòng, đắc ý nhìn về phía Võ Chiếu, "Tổ mẫu, ngươi thấy tôn nhi đẹp không!"

Võ Chiếu mỉm cười nhíu mày, nghiêng mặt nói với Bùi thị: "Nhìn xem Trường An của ai gia, có giống Thái Bình năm đó hay không?"

Tuy Trường An cũng không phải do Thái Bình sinh ra, nhưng quanh năm dưỡng ở bên cạnh Võ Chiếu, mặt mày chưa hết ngây thơ lại nhiều thêm một tia cứng cáp, xuất thân là hậu duệ quý tộc càng làm cho nàng dưỡng ra ngạo cốt, xa xa nhìn đến, tươi đẹp lại lộ ra một mạt kiêu ngạo, chỉ nhìn một cái liền làm người khác không thể rời mắt.

Bùi thị phụ họa: "Công chúa tất nhiên là đẹp."

Võ Chiếu nghe xong càng đắc ý, mấy năm gần đây, thân thể nàng ngày càng lụn bại, hôm nay nhìn thấy tôn nữ chói lọi như thế, nàng cực kỳ hãnh diện, tinh thần tốt hơn nhiều so với ngày thường.

Ngày thường vào lúc này, Thái Tử Sùng Mậu hẳn là đang nghe thái phó dạy học, nhưng biết được Trường An lên sân chơi cầu, hắn nhịn không được hiếu kỳ, mang theo hai gã nội thị chạy tới sân, vốn định lén lút xem trong chốc lát rồi đi.

Nào biết, nhóm cung tì bên Võ Chiếu thật sự tinh mắt, từ xa đã nhìn thấy Thái Tử.

Sùng Mậu vốn dĩ cho rằng Võ Chiếu sẽ hung hăng giáo huấn hắn, nào biết Võ Chiếu thế nhưng lại vẫy vẫy tay với hắn, ra hiệu cho hắn ngồi xuống bên cạnh, cùng nhau xem Trường An chơi cầu.

Sùng Mậu và Trường An cùng nhau lớn lên, tất nhiên đã biết Trường An đẹp, nhưng hôm nay nhìn thấy Trường An như vậy, hắn chỉ cảm thấy kinh ngạc cảm thán, Trường An mặc hồng y lại đẹp đến kinh tâm động phách.

"Sùng Mậu cảm thấy Trường An đẹp không?" Võ Chiếu mỉm cười hỏi.

Sùng Mậu gật đầu, đây còn hơn cả đẹp.

Võ Chiếu khẽ vuốt gáy Sùng Mậu, không nói thêm gì nữa.

Tầm mắt nàng dời về Trường An, trong tươi cười nhiều thêm một tia ẩn ý, Trường An chính là tâm huyết cuối cùng của nàng, có lẽ nàng không thể nhìn thấy một ngày Trường An nở rộ sáng rọi, nhưng nàng biết, Trường An nhất định sẽ không làm nàng thất vọng.

"Thánh giá đến --"

Võ Chiếu nghe thấy Thái Bình cùng Uyển Nhi tới, ý cười đậm hơn vẫy tay với các nàng, "Đến đây, ngồi bên cạnh ai gia."

Thái Bình cùng Uyển Nhi lĩnh mệnh ngồi xuống kỷ án bên trái Võ Chiếu, nhóm cung tì nhanh chóng rót Cam Lộ cho Thiên Tử cùng Chiêu Nghi, bưng cống quả tươi mới lên.

Uyển Nhi nhìn về một mạt đỏ tươi trong sân cầu, không khỏi có vài phần ngẩn ngơ.

Có một chớp mắt, Uyển Nhi cho rằng Thái Bình tuổi niên thiếu vừa chạy ra từ hồi ức của nàng.

"Mẫu hoàng!" Thanh âm thanh thuý của Trường An vang lên, nàng đã chạy đến biên sân cầu, đắc ý mời Thái Bình, "Con sợ những Vũ Lâm tướng sĩ đó không dám đánh hết mình, thắng cũng không thú vị, cho nên......!Con xin mẫu hoàng đánh cùng con một ván!"

Thái Bình cười nói: "Xem ra con cũng có gan lớn, phải nói trước, thua không cho khóc!"

"Con chưa bao giờ khóc!" Trường An xác thật không nói sai, tổ mẫu vẫn luôn nói nước mắt của hoàng tộc không được dễ dàng rơi trước mặt người khác, nàng từ nhỏ đã nhớ rõ những lời này.

"Cũng không biết khi còn nhỏ khóc ở trong lòng trẫm bao nhiêu lần." Thái Bình hài hước dứt lời, tự nhiên ứng chiến, "Xuân Hạ, ôm đồng phục của trẫm đến đây."

"Vâng." Xuân Hạ lui xuống.

Một khắc sau, Thái Bình đến thiên điện đổi viên khâm bào sam đỏ thẫm của nàng, buộc tóc đen gọn gàng lên cao, nhưng không mang khăn vấn đầu.

Lúc nàng xoay người lên ngựa, mái tóc đen thật dài rũ xuống trên lưng khẽ phất, rơi vào đáy mắt người khác, đó là khí phách bừng bừng đã lâu không thấy của Thái Bình.

Uyển Nhi tự tay đưa gậy mã cầu cho Thái Bình, dặn dò: "Cẩn thận chút."

Thái Bình tiếp nhận gậy mã cầu, cúi đầu cười nói: "Yên tâm!" Trường An muốn một đối thủ tận lực chơi cầu, Thái Bình tự nhiên tôn trọng nàng ấy.

Uyển Nhi lo lắng nàng đã có tuổi tác, nhưng nàng chỉ muốn để Uyển Nhi nhìn thấy, mặc dù đã qua thời điểm đỉnh cao, nàng vẫn là một mạt đỏ tươi phi dương loá mắt nhất trên sân cầu.

Trường An hiếm khi thấy mẫu thân như vậy, không khỏi nhìn đến ngây người.

Thái Bình giục ngựa đến gần, "Sao? Sợ?"

Lúc này Trường An mới phục hồi tinh thần, "Con mới không sợ!"

"Vậy......! Cứ việc phóng ngựa lại đây!" Thái Bình khích lệ Trường An, nàng cũng muốn nhìn một chút, năm năm nay Trường An đi theo a nương đến tột cùng có học được tinh túy hay không?

_____

Chú giải

Nhất lao vĩnh dật: một lần vất vả cố gắng để suốt đời nhàn nhã..

Bách Hợp, Trọng Sinh, Cung Đấu, Cổ Đại
Sưu tầm
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44-45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193-194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216
Tiến »