Cấm Đình

Lượt đọc: 3485 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »
Chương 183
vấn chính.

❊ ❊ ❊

Hai ngày sau, đại điển tế thiên được cử hành ở Vạn Tượng Thần Cung.

Sơ hiến vẫn là Võ Hoàng, á hiến vẫn là Thái Bình, chung hiến lại biến thành Lâm Tri Vương Lý Long Cơ được Võ Hoàng nuôi dưỡng dưới gối. Nhóm cựu thần Lý Đường nhìn thấy một màn này, ánh mắt không khỏi sáng rỡ.

Công chúa sinh nữ nhi làm thân thể tổn hại, sau này không còn khả năng sinh hài tử, cho nên Võ Hoàng có đề bạt nàng ta như thế nào, Đại Chu cũng không có khả năng có một Hoàng Thái Nữ dưới gối không có nam đinh. Các triều thần nhìn thấu một tầng này, kiêng kỵ chuyện Thái Bình có thể kế vị liền giảm đi hơn phân nửa. Hơn nữa Thái Bình xưa nay không tranh không đoạt, chỉ làm đúng sự thật, hảo cảm của triều thần với Trấn Quốc Công Chúa càng ngày càng tăng.

Đông Cung bỏ không nhiều năm, năm trước sau chuyện hoàng tử, phần lớn triều thần hy vọng Võ Hoàng sớm ngày tiếp Lư Lăng Vương về Thần Đô, làm chủ Đông Cung. Võ Hoàng chậm chạp không có động tĩnh, hôm nay lựa chọn Lý Long Cơ chung hiến, các triều thần liền bắt đầu nổi lên tâm tư.

Lư Lăng Vương tầm thường, hoàng tôn Lâm Tri Vương tuy rằng tuổi nhỏ, nhưng nếu Võ Hoàng dụng tâm dạy dỗ, có lẽ thích hợp kế thừa ngôi vị hơn cả Lư Lăng Vương. Dù sao, đế vị trực tiếp truyền cho tôn nhi, từ xưa đã có, nhóm cựu thần Lý Đường cũng có thể tiếp thu kết quả như vậy.

Võ thị từ khi Võ Tam Tư cùng Võ Thừa Tự lần lượt qua đời, một năm này thu liễm rất nhiều. Hiện giờ trong dòng họ Võ thị, nhánh của phò mã xem như là nhánh hiển hách nhất, đám con cháu kia phần lớn đều nịnh hót Võ Du Ninh cùng Võ Du Kỵ. Võ Hoàng giao toàn bộ Nam Nha binh quyền cho Võ Du Kỵ, chính là muốn cho Võ thị nắm chút thực quyền để an thân bảo mệnh.

Hết tháng Giêng, dưới sự điều hành của Võ Hoàng, các thế lực trên triều đình cân bằng ổn định. Ngày đó, Diêu Sùng cùng Tống Cảnh được phái đến cai quản nơi phong nguyệt Giang Nam gửi tấu chương về, Uyển Nhi thấy rõ tên người gửi, liền trực tiếp trình lên cho Võ Hoàng.

Võ Hoàng đang phê duyệt tấu chương về công trình thuỷ lợi của Công Bộ, chỉ liếc mắt nhìn qua một cái, nhàn nhạt nói: “Đọc lên.” Nói xong, nàng tiếp tục suy nghĩ rốt cuộc có nên chấp thuận tấu chương công trình thuỷ lợi kia hay không.

Uyển Nhi mở tấu chương ra một lần nữa, đọc theo trình tự: “Thần Diêu Sùng khởi bẩm, chốn phong nguyệt ở Giang Nam, nhiều lần cấm vẫn không ngừng, nếu chỉ dựa vào triều đình xét xử, kỹ viện lớn sẽ hoá thành kỹ viện nhỏ, kỹ viện nhỏ sẽ ẩn mình trong tối, kỹ nữ, nhìn như mai danh ẩn tích, kỳ thật căn bản lại không. Thần góp lời, khẩn cầu bệ hạ cho phép, thu kỹ nữ, phạt tú bà, nếu cứ tiếp tục như thế, có thể chấm dứt……” Uyển Nhi đọc đến một nửa, rốt cuộc không đọc nữa, trực tiếp khép tấu chương lại.

Võ Hoàng thở dài, “Vốn dĩ là ngựa tốt, lại cố chấp góc nhìn nam nữ, đáng tiếc, hắn xác thật cũng không khác đám triều thần bên ngoài.” Nói xong, Võ Hoàng nhìn về phía Uyển Nhi, “Đổi lại nếu ngươi tới cai quản chốn phong nguyệt, Uyển Nhi, ngươi có đối sách gì?”

“Kỹ nữ, xác thật nên thu dụng, dạy kỹ năng sinh tồn, dệt vải, nữ công, vẽ tranh, hoặc nông cày, lại dời sang châu khác, bắt đầu lại một lần nữa.” Uyển Nhi trả lời đúng sự thật.

Võ Hoàng vừa lòng gật đầu, “Phương pháp này có thể thực hiện.” Kể từ đó, những nữ tử kia có thể rời khỏi địa phương nhận thức các nàng, chân chính sinh hoạt một lần nữa.

Uyển Nhi lại nói: “Nên phạt tú bà, cũng nên phạt nặng những kẻ môi giới. Thần nghĩ, không có nữ tử trong thiện hạ nguyện ý làm loại nghề đó, cho nên hai loại người này đểu phải phạt nặng.” Hơi dừng lại, Uyển Nhi trầm giọng nói, “Ngoại trừ chuyện này, người cần phải tăng thêm trừng phạt nhất, hẳn là những người đến dạo chơi chốn phong nguyệt. Thường dân phạt ba mươi trượng, quan viên liền tăng gấp đôi, giáng xuống một cấp. Chỉ cần triều đình dùng biện pháp nghiêm khắc, những chỗ phong nguyệt sẽ tự biến mất.”

“Những lời này, Địch công đều đã nói qua với trẫm.” Võ Hoàng cười, “Đây là tập tục xấu trăm ngàn năm nay, muốn xoay chuyển trong nay mai, cũng không dễ dàng. Nhưng trẫm từ trước đến nay dù biết rõ trong núi có hổ, cũng muốn bước theo chân hổ vào núi, vậy bắt đầu từ án này, trẫm sẽ rửa sạch từng tấc từng tấc thiên hạ!”

Uyển Nhi vui mừng, “Bệ hạ anh minh!”

“Soạn chiếu.” Võ Hoàng nghĩ nghĩ, nàng trước tiên ra chiêu “xao sơn chấn hổ”, nếu còn không thu liễm hối cải, vậy liền “giết gà dọa khỉ”, nếu như còn có người ngược gió làm bậy, vậy đừng trách nàng tàn nhẫn độc ác.

Sau đó, Võ Hoàng hạ chỉ, lệnh Diêu Sùng cùng Tống Cảnh tiếp tục lưu lại trấn giữ Giang Nam, xét xử người mua vui, y theo lời Uyển Nhi, bắt được một người, phạt một người. Uyển Nhi viết xong chiếu lệnh, Võ Hoàng xem qua, liền để Uyển Nhi tự mình đưa đến Loan Đài.

Uyển Nhi nhận chỉ rời khỏi Vạn Tượng Thần Cung không lâu, Thái Bình liền tới Vạn Tượng Thần Cung yết kiến.

Nàng bước vào Thần Cung, không nhìn thấy Uyển Nhi ở trước mặt Võ Hoàng, không khỏi có chút lo lắng. Thái Bình không dám biểu lộ quá nhiều, cung kính hành lễ với Võ Hoàng, chuẩn bị làm chính sự trước, sau đó lại tìm cơ hội hỏi Võ Hoàng, Uyển Nhi đi nơi nào.

Võ Hoàng buông bút son, “Lúc này tới gặp trẫm, có chuyện gì à?”

Thái Bình lấy tấu chương ra, hai tay trình cho Võ Hoàng, “Mẫu hoàng, việc này không thể lại kéo dài.” Giọng nói của nàng nghiêm túc, thần sắc ngưng trọng.

Võ Hoàng tiếp nhận, mở ra vội vàng quét qua một lần, sắc mặt nháy mắt che kín một tầng sương tuyết.

“Chuyện lưu dân ở Lĩnh Nam tạo phản, án đã định, ngươi đột nhiên lật lại bản án, chính là đánh vào mặt trẫm.” Võ Hoàng nghiêm túc nhắc nhở, “Thái Bình, ngươi có nghĩ đến khó xử của trẫm?”

Thái Bình gật đầu, “Mẫu hoàng không dễ, tất nhiên con hiểu được. Nhưng một ngày không loại bỏ ác quan, mẫu hoàng làm sao thu hết hiền sĩ thiên hạ? Án lưu dân ở Lĩnh Nam, liên lụy quá nhiều người vô tội uổng mạng, nếu không tra rõ đến cùng, khó trấn áp phẫn nộ của người dân Lĩnh Nam. Có lẽ lưu dân vô tâm tạo phản, nhưng bởi vì không có cửa giải oan, bọn họ quyết ý dấy lên, cựu thần trong triều lấy việc này làm to chuyện, khi đó mẫu hoàng mới là chân chính bị động!” Nói xong, Thái Bình quỳ gối trước mặt Võ Hoàng, thành khẩn thỉnh chỉ, “Con nguyện tự mình đến Lĩnh Nam giải quyết việc này!”

Võ Hoàng ngũ vị tạp trần, “Thái Bình, con cũng biết nước quá trong ắt không có cá?”

“Con biết.” Thái Bình trả lời, “Thánh nhân đều sẽ phạm sai lầm, biết sai lại không thay đổi, mới là sai lầm chân chính.”

Võ Hoàng lại hỏi: “Trẫm xác thật muốn thu thập bọn họ, nhưng nếu thu thập quá sạch sẽ, trẫm sẽ không có đao giết người.”

“Thế cục trong triều đang dần ổn định, mẫu hoàng hiện nay cần nhất chính là công lao, cho dù là bảo vệ lãnh thổ, hay là quốc thái dân an, mẫu hoàng làm càng nhiều, triều đình liền càng ổn định.” Nửa câu sau Thái Bình cũng không nói, bởi vì nàng biết a nương hiểu được.

Giết người có thể uy hiếp nhất thời, lại không thể uy hiếp một đời.

Đao, nhìn qua chỉ có một lưỡi, nhưng giết người càng nhiều, một mặt khác có lẽ sẽ bị mài trở nên sắc bén, đột nhiên không kịp phòng ngừa mà chém lại người cầm đâo.

Hiện giờ xem ra, những ác quan vì lập công đang không ngừng giết người vô tội, đã bắt đầu chém lại Võ Hoàng.

“A nương, người tin tưởng con, con chỉ nghĩ sớm giải quyết việc này, miễn cho nuôi thành đại họa.” Thái Bình thay đổi xưng hô, trong ánh mắt nàng tràn đầy lo lắng.

Võ Hoàng đã nghĩ tới giao việc này cho Địch Nhân Kiệt, nhưng nàng do dự, chỉ vì Địch Nhân Kiệt có đôi khi làm việc cương trực, kết quả tra được nhất định làm Võ Hoàng không thể xuống đài. Những ác quan đó sở dĩ ngang ngược hoành hành, cũng là vì nắm được điểm này, bọn họ tin tưởng Võ Hoàng sẽ không lấy chuyện lạm sát kẻ vô tội để thu thập bọn họ, bởi vì một khi định tội, Võ Hoàng cũng không tránh thoát can hệ.

Thái Bình biết Võ Hoàng do dự chuyện gì, nàng kiên định nói: “A nương yên tâm, con sẽ buộc bọn họ tội tham nhũng.”

Ánh mắt Võ Hoàng hơi sáng lên, cân nhắc đề nghị này của Thái Bình, “Tham nhũng?”

“Chỉ là tham nhũng.” Thái Bình nhấn mạnh hai chữ “chỉ là”.

Tảng đá lớn treo trong lòng Võ Hoàng buông xuống một chút, cười như không cười, “Con cần phải nghĩ kỹ, việc này nếu làm sai, trên triều đình nhất định sẽ nhấc lên một trận gió tanh mưa máu, tất cả lưỡi đao đều sẽ hướng về trẫm.”

“Bất luận như thế nào, con đều sẽ đứng trước mặt a nương, con còn một hơi thở, sẽ không để cho bọn họ thương tổn a nương dù chỉ một chút!” Thái Bình chém đinh chặt sắt.

Võ Hoàng nghe được trong lòng ấm áp, cười to: “Con nghĩ là trẫm mặc cho bọn hắn đắn đo sao?” Nói xong, ra hiệu cho Bùi thị im lặng hầu hạ ở một bên tiến lên, “Nâng công chúa dậy.”

Bùi thị lĩnh mệnh tiến lên, nâng Thái Bình dậy.

Võ Hoàng chậm rãi dặn dò: “Lĩnh Nam xa xôi, giặc cỏ rất đông. Thái Bình, chuyến đi này nhất định phải cẩn thận mọi chuyện.”

“Vâng!” Thái Bình gật đầu thật mạnh, “Con sẽ mang theo phủ vệ, cải trang thành thương nhân tầm thường lên đường.” Nói xong, Thái Bình lại bái Võ Hoàng, “Án này, con chỉ cầu một chỉ thị viết tay của a nương, con sẽ tức tốc kết án, không để những người đó đến trước mặt a nương cầu xin ân xá.”

“Con đừng xem thường đám người kia, chỉ sợ đã sớm thành một giuộc ở địa phương, nếu không cho con chỉ thị rõ ràng, bọn họ ngoan cố chống cự, không biết sẽ làm ra chuyện gì.” Võ Hoàng không yên tâm Thái Bình mạo hiểm như vậy.

Thái Bình lắc đầu, “A nương hạ chỉ công khai, không phải bọn họ sẽ càng có chuẩn bị?”

Võ Hoàng cười lạnh, “Hạ chỉ cho con, là để người trong thiên hạ nhìn thấy.”

Thái Bình giật mình, “Sau đó?”

“Trẫm đã có đối sách.” Võ Hoàng đã nghĩ kỹ nên xử lý án này như thế nào.

Thái Bình không tiện hỏi nữa, chỉ phải lĩnh mệnh, “Vâng.”

Võ Hoàng phất tay cho Thái Bình lui ra, “Đợi trẫm cân nhắc thêm mấy ngày, được thánh chỉ của trẫm rồi con hẵn lên đường.”

“Vâng, con xin cáo lui.” Thái Bình nói xong, cúi đầu lui khỏi điện.

Nỗi lòng Võ Hoàng phức tạp, từ lúc ngồi lên long ỷ này, nàng không có một ngày có thể lơi lỏng. Mỗi người đều nói, gần vua như gần cọp, nhưng có ai biết, mỗi ngày nàng đều phải đề phòng một đám người lúc nào cũng muốn kéo nàng xuống long ỷ.

Không phải nàng làm quân vương không tốt, mà là vì nàng là nữ nhân.

Nữ nhân quân lâm thiên hạ, sẽ làm cho bọn họ sợ hãi, trị quốc có đường lối, thiên hạ thái bình, bọn họ sẽ càng sợ hãi.

Võ Hoàng chứng minh nữ tử cũng có thể giống như nam nhi, không thể nghi ngờ đã chọc thủng lời nói dối của bọn họ trăm ngàn năm nay. Nàng chói loá như vậy, cho dù đã là lão nhân xế bóng, nhưng chỉ cần nàng đứng ở nơi đó, đó là nơi mà vạn dân thiên hạ kính ngưỡng.

Giống như tên nàng, Võ Chiếu.

Nhật nguyệt lăng không, vô tiền khoáng hậu.

“Bùi thị, triệu Địch Nhân Kiệt đến.” Võ Hoàng lẳng lặng suy nghĩ một khắc, nhìn văn võ cả triều, việc này giao thác cho Địch Nhân Kiệt, nàng có thể an tâm rất nhiều.

Bùi thị lĩnh mệnh, “Vâng.”

Nói tiếp Thái Bình rời khỏi Vạn Tượng Thần Cung, mới vừa đi đến cung giai, liền nhìn thấy Uyển Nhi cúi đầu đi lên cung giai.

Nàng thở phào một hơi nhẹ nhõm, mỉm cười xuống đón, “Uyển Nhi!”

Uyển Nhi không nghĩ tới lúc này điện hạ vậy mà sẽ vào cung, không khỏi có chút kinh hỉ, “Điện hạ sao lại tới?”

“Chính sự.” Thái Bình tươi cười ấm áp, thấy Uyển Nhi vẫn mạnh khỏe, nàng liền an tâm.

Uyển Nhi bị nàng ấy nhìn chằm chằm làm cho gương mặt không khỏi nóng lên, nhỏ giọng nhắc nhở: “Thần còn phải về hầu hạ bệ hạ.”

“Ngày mai là ngày Uyển Nhi nghỉ hưu mộc rồi.” Thái Bình mỉm cười, “Uyển Nhi sẽ đến Trác Ngọc tư thục làm phu tử một ngày à?”

“Tuy chỉ có hai ba tiểu nha đầu, nhưng thần vẫn nên tự mình dạy bảo.” Uyển Nhi gật đầu.

Thật ra Thái Bình có chút kinh ngạc, “Ngoại trừ Đông Tầm, lại thu hai người sao?”

“A nương gặp được hai tiểu nữ oa bán thân táng mẫu trên đường, nàng nhất thời không đành lòng liền nhận nuôi, tự mình dạy bảo.” Uyển Nhi cũng không nản lòng, “Ít nhất, hiện nay đã có ba học sinh.”

“Cũng tốt, đã có ba người.” Thái Bình dịu dàng cổ vũ, “Uyển Nhi nhất định có thể xử lý tốt Trác Ngọc tư thục.” Hơi dừng lại, Thái Bình đè thấp giọng nói, hơi hơi ghé lại gần Uyển Nhi, “Ngày mai ta tới tư thục nhìn một cái, nàng không được phép đi đâu hết.”

Uyển Nhi nhịn cười, thấp giọng hờn trách: “Điện hạ bá đạo!”

“Chờ ta……” Hai chữ cuối cùng Thái Bình nói được ôn nhu lại mị hoặc, cào một chút vào lòng Uyển Nhi, tim bỗng dưng đập nhanh nửa nhịp.

Nhìn thấy đáy mắt Uyển Nhi dâng lên tình ý, Thái Bình cười ra tiếng vì đạt được mục đích, xoay người nghênh ngang rời đi.

Uyển Nhi nhìn theo điện hạ đi xa, điện hạ của nàng tắm dưới ánh mặt trời xán lạn, bất luận lúc nào cũng đều là nơi lộng nhất trong lòng, trong đáy mắt nàng.

_____

Chú giải

Vấn chính: hỏi chính sự

Vô tiền khoáng hậu: trước kia chưa từng có, tương lai cũng khó có được

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »