Cạm Bẫy Hôn Nhân Sự Trả Thù Của Tổng Giám Đốc

Lượt đọc: 4651 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Q.1 - Chương 121 Q.1 - Chương 122 Q.1 - Chương 123 Q.1 - Chương 124 Q.1 - Chương 125 Q.1 - Chương 126 Q.1 - Chương 127 Q.1 - Chương 128 Q.1 - Chương 129 Q.1 - Chương 130 Q.1 - Chương 131 Q.1 - Chương 132 Q.1 - Chương 133 Q.1 - Chương 134 Q.1 - Chương 135 Q.1 - Chương 136 Q.1 - Chương 137 Q.1 - Chương 138 Q.1 - Chương 139 Q.1 - Chương 140 Q.1 - Chương 141 Q.1 - Chương 142 Q.1 - Chương 143 Q.1 - Chương 144 Q.1 - Chương 145 Q.1 - Chương 146 Q.1 - Chương 147 Q.1 - Chương 148 Q.1 - Chương 149 Q.1 - Chương 150 Q.1 - Chương 151 Q.1 - Chương 152 Q.1 - Chương 153 Q.1 - Chương 154 Q.1 - Chương 155 Q.1 - Chương 156 Q.1 - Chương 157 Q.1 - Chương 158 Q.1 - Chương 159 Q.1 - Chương 160 Q.1 - Chương 161 Q.1 - Chương 162 Q.1 - Chương 163 Q.1 - Chương 164 Q.1 - Chương 165 Q.1 - Chương 166 Q.1 - Chương 167 Q.1 - Chương 168 Q.1 - Chương 169 Q.1 - Chương 170 Q.1 - Chương 171 Q.1 - Chương 172 Q.1 - Chương 173 Q.1 - Chương 174 Q.1 - Chương 175 Q.1 - Chương 176 Q.1 - Chương 177 Q.1 - Chương 178 Q.1 - Chương 179 Q.1 - Chương 180 Q.2 - Chương 1 Q.2 - Chương 2 Q.2 - Chương 3 Q.2 - Chương 4 Q.2 - Chương 5 Q.2 - Chương 6 Q.2 - Chương 7 Q.2 - Chương 8 Q.2 - Chương 9 Q.2 - Chương 10 Q.2 - Chương 11 Q.2 - Chương 12 Q.2 - Chương 13 Q.2 - Chương 14 Q.2 - Chương 15 Q.2 - Chương 16 Q.2 - Chương 17 Q.2 - Chương 18 Q.2 - Chương 19 Q.2 - Chương 20 Q.2 - Chương 21 Q.2 - Chương 22 Q.2 - Chương 23 Q.2 - Chương 24 Q.2 - Chương 25 Q.2 - Chương 26 Q.2 - Chương 27 Q.2 - Chương 28 Q.2 - Chương 29 Q.2 - Chương 30 Q.2 - Chương 31 Q.2 - Chương 32 Q.2 - Chương 33 Q.2 - Chương 34 Q.2 - Chương 35 Q.2 - Chương 36 Q.2 - Chương 37 Q.2 - Chương 38 Q.2 - Chương 39 Q.2 - Chương 40 Q.2 - Chương 41 Q.2 - Chương 42 Q.2 - Chương 43 Q.2 - Chương 44 Q.2 - Chương 45 Q.2 - Chương 46 Q.2 - Chương 47 Q.2 - Chương 48 Q.2 - Chương 49 Q.2 - Chương 50 Q.2 - Chương 51 Q.2 - Chương 52 Q.2 - Chương 53 Q.2 - Chương 54 Q.2 - Chương 55 Q.2 - Chương 56 Q.2 - Chương 57 Q.2 - Chương 58 Q.2 - Chương 59 Q.2 - Chương 60 Q.2 - Chương 61 Q.2 - Chương 62 Q.2 - Chương 63 Q.2 - Chương 64 Q.2 - Chương 65 Q.2 - Chương 66 Q.2 - Chương 67
Tiến »
Q.1 - Chương 132
mang thai, cô vui sướng, anh đau lòng!.

❊ ❊ ❊

Trong phòng làm việc của bác sĩ

Sắc mặt của Kiều Nam âm trầm, không khí bởi vì anh đến, thật giống như bị phủ lên một tầng sương lạnh, âm lãnh vô cùng.

"Kiều tiên sinh, anh xem..." bác sĩ bị khí thế âm lãnh của anh dọa sợ, thậm chí không dám nhìn vào đôi con ngươi xanh đậm kia, mới vừa rồi không cẩn thận nhìn vào, ông thậm chí hơi kinh sợ, quả nhiên không hổ là bá chủ hắc đạo người người nghe tin đã sợ mất mật trong giới hắc đạo thành phố A.

"Bất luận như thế nào, tôi muốn ông dùng toàn lực giữ tay của cô ấy lại, cô ấy thích đàn dương cầm, tôi không muốn cô ấy sau này không thể đụng vào phím đàn nữa." Giờ phút này Kiều Nam giống như Ám Dạ Tu La đi ra từ địa ngục, làm cho người ta không nhịn được sợ hãi, Duyệt Duyệt bị tổn thương đã quá nhiều, nếu như vì vậy mất đi năng lực đàn dương cầm, anh không biết đả kích này sẽ khiến cô như thế nào nữa!

Anh cũng không dám suy nghĩ!

Cho nên, bất kể bỏ ra cái giá nào, anh đều muốn chữa khỏi tay của cô trước khi Duyệt Duyệt biết rõ chân tướng.

Trong đầu hiện ra Tả Tình Duyệt ngồi ở trước đàn dương cầm, trên mặt hiện nụ cười tự tin mà hạnh phúc, ánh mắt của Kiều Nam bỗng chốc siết chặt.

"Kiều tiên sinh, nhưng..." bác sĩ chữa trị dừng một chút, suy nghĩ một chút vẫn lấy dũng khí miêu tả tình hình thực tế cho anh nghe lần nữa, "Tay tiểu thư bị thủy tinh thương tổn tới thần kinh, dựa vào điều kiện trị liệu ở thành phố A, cho dù có thể làm cho tay của cô phục hồi như cũ, chỉ sợ cũng không cách nào tránh khỏi một chút ảnh hưởng."

"Ảnh hưởng gì?" ánh mắt lợi hại của Kiều Nam nhìn về phía bác sĩ chữa trị, tay nắm chặt thành quyền, trong lòng mơ hồ trồi lên một tia bất an.

"Ngón tay sẽ hơi run rẩy, đàn dương cầm sợ rằng..." Đàn ra bài nhạc bình thường thì được, nhưng muốn đạt đến trình độ cao hơn, chỉ sợ là khó càng thêm khó.

Rầm một tiếng, Kiều Nam hung hăng đánh một quyền vào trên bàn, đáng chết!

"Kỹ thuật chữa trị của nước ngoài thì sao?" Kiều Nam tuyệt đối không cho phép chuyện như vậy xảy ra!

"Nước Mỹ có một hội chữa trị có thể có hy vọng! Cho nên tôi đề nghị..." Bác sĩ chữa trị thận trọng quan sát thần sắc Kiều Nam, sợ sơ ý một chút lại chọc giận người đàn ông này.

Kiều Nam đột nhiên đứng dậy, trong con ngươi xanh đậm tựa như đang tự hỏi cái gì. Bất chợt, đi tới cửa thì dừng lại bước chân, "Thương thế cụ thể, không thể cho cô ấy biết!"

"Đúng, đúng, vâng!" Mặc dù bệnh nhân có quyền biết bệnh tình chân thật, nhưng vì một câu nói của người đàn ông này, dù ông có gan lớn như trời cũng không dám tiết lộ bệnh tình cho cô gái kia biết!

Sau khi Kiều Nam đi ra từ phòng làm việc của bác sĩ chữa trị, bước chân theo bản năng đi đến phòng bệnh của Tả Tình Duyệt, đứng ở bên giường, nhìn Tả Tình Duyệt đã ngủ, có thể là vừa rồi ăn khóc đến mệt rồi!

Trong lòng thoáng qua một tia thương yêu, động tác êm ái đụng vào tay của cô, nước Mỹ? Anh nên dùng cớ gì khiến Duyệt Duyệt đồng ý đi Mỹ trị liệu với anh?

Nhắm mắt lại, Kiều Nam phát hiện, chỉ cần là chuyện liên quan đến Duyệt Duyệt, anh đều quan tâm quá mức, càng thêm sợ hãi khiến cô bị thương tổn!

"Duyệt Duyệt..." Kiều Nam nhẹ giọng nỉ non tên của cô, không muốn đánh thức cô.

Không biết ngồi bên trong bao lâu, Kiều Nam giống như nghĩ đến cái gì, ánh mắt rơi vào trên bụng của cô, ánh mắt trở nên dị thường, mơ hồ hàm chứa mấy phần đau đớn.

Nếu như Duyệt Duyệt biết rõ, nhất định sẽ thật cao hứng!

Cô sẽ hưng phấn chạy đi nói cho Cố Thịnh? Khổ sở cười cười, anh hy vọng hiện tại có thể giấu cô đi, không cho bất luận kẻ nào tìm được, trong lòng của anh bởi vì việc này mà mơ hồ bất an.

Kiều Nam không biết rời đi lúc nào, anh rốt cuộc đợi đến buổi tối, có thể mượn lúc đưa cơm đến chỗ cô. Tâm tình của anh rất kích động, nhưng, khi anh đẩy cửa ra, nhìn thấy trên giường bệnh không có bóng dáng của Tả Tình Duyệt, hộp tiện lợi trong tay rơi bịch trên đất, hốt hoảng muốn đi tìm bác sĩ y tá hỏi rõ ràng, lại mơ hồ nghe toilet truyền đến động tĩnh hơi nhỏ.

"Duyệt Duyệt...." Kiều Nam thử kêu, nhanh chóng vọt vào toilet, nhìn thấy Tả Tình Duyệt gian nan cúi người trên bồn rửa mặt nôn ọe, trong lòng đột nhiên trầm xuống, cả người thoáng qua lạnh lẽo.

Cô đã nhận ra sao?

Chân của Kiều Nam giống như mọc rể, thân thể cứng ở nơi đó, không cách nào nhúc nhích.

Tả Tình Duyệt cực kỳ khó chịu, không biết vì sao cô buồn nôn như vậy, lại không nôn ra được gì

Rốt cuộc thật vất vả thở bình thường lại, Tả Tình Duyệt lắng xuống, cẩn thận nghĩ tới phản ứng vừa rồi của mình, đôi con ngươi chớp động, đột nhiên, trong lòng của cô cả kinh, trong mắt thoáng qua không thể tưởng tượng nổi, theo bản năng đặt tay ở nơi bụng.

Thật như cô nghĩ sao?

Tả Tình Duyệt quay đầu lại, xoay người nhìn về phía Kiều Nam đứng ở cửa toilet, đến gần anh từng bước từng bước.

"Tôi.... Mang thai?" Tả Tình Duyệt nhìn chằm chằm Kiều Nam, thanh âm hơi run rẩy.

Kiều Nam tránh ánh mắt của cô, cô đã biết, không phải sao?

"Đúng vậy!" Kiều Nam tránh nhìn vào mắt cô, còn chuyện gì thống khổ hơn việc cô gái mình yêu mang thai con của người khác?

Kiều Nam anh cũng từng có không ít phụ nữ, nhưng anh chưa từng nghĩ cho ai mang thai con của anh, cho dù cũng từng có phụ nữ dùng con để trói buộc anh, tìm hết mọi thủ đoạn mang thai đứa bé, anh cũng sẽ cho người xử lý sạch sẽ, không nghĩ tới mình cũng sẽ có một ngày như vậy!

Đây là ông trời trừng phạt anh trước kia máu lạnh vô tình, trả thù sự tàn nhẫn không ai bì nổi của anh sao?

"Thật sự có em bé?" trên mặt Tả Tình Duyệt hiện ra nụ cười sáng lạn, cô có con, đây là con của Cố Thịnh, nghĩ đến phòng trẻ Cố Thịnh đã chuẩn bị thật lâu kia, trời cao vẫn thương hại cô, cho cô một đứa bé, hoặc là...

Trong lòng Tả Tình Duyệt mơ hồ trồi lên sự mong đợi, hoặc là Cố Thịnh biết mình có con của anh rồi, sẽ hồi tâm chuyển ý!

Anh ấy thích em bé!

"Tôi có con!" Tả Tình Duyệt vuốt ve bụng bằng phẳng, cô không cách nào tưởng tượng, đã có một sinh mệnh nhỏ hình thành ở trong thân thể của cô, cô tựa hồ cảm thấy mình bị ánh mặt trời ấm áp bao vây, trên mặt toát ra chói lọi.

Đối với vui sướng của Tả Tình Duyệt, Kiều Nam làm thế nào cũng không cao hứng nổi, tim của anh tựa hồ bị một bàn tay níu lấy thật chặt, cơ hồ sắp hô hấp không nổi.

Đột nhiên, anh thấy Tả Tình Duyệt kích động chạy ra khỏi phòng bệnh, Kiều Nam nhanh chóng bắt lấy tay của cô, "Em muốn đi đâu?"

"Tôi muốn về nhà, tôi muốn nói cho anh ấy biết, tôi mang thai! Tôi đã mang thai con của anh ấy!"

Tả Tình Duyệt không cách nào che giấu sự hưng phấn của mình, hận không thể lập tức xuất hiện ở trước mặt của Cố Thịnh, nói cho anh biết tin tức này.

"Em quên rồi sao, anh ta đang ở Mỹ, ở chung với Tôn Tuệ San!" Kiều Nam hô lên, thấy nụ cười cứng đờ trên mặt Tả Tình Duyệt, trong lòng trồi lên hối hận, áy náy ôm cô vào trong ngực, "Thật xin lỗi, anh không cố ý nói chuyện lớn tiếng với em, anh... Anh chỉ muốn... Anh chỉ muốn nói, nếu như em muốn gặp anh ta, anh có thể dẫn em đi."

"Thật sao?" Tả Tình Duyệt nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nhìn Kiều Nam, tựa hồ đang xác định độ tin cậy trong lời nói của anh ta.

"Thật." Kiều Nam kiên định gật đầu, anh có thể làm thế nào đây? Anh đã nói, muốn canh giữ ở bên cạnh cô, không phải sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Q.1 - Chương 121 Q.1 - Chương 122 Q.1 - Chương 123 Q.1 - Chương 124 Q.1 - Chương 125 Q.1 - Chương 126 Q.1 - Chương 127 Q.1 - Chương 128 Q.1 - Chương 129 Q.1 - Chương 130 Q.1 - Chương 131 Q.1 - Chương 132 Q.1 - Chương 133 Q.1 - Chương 134 Q.1 - Chương 135 Q.1 - Chương 136 Q.1 - Chương 137 Q.1 - Chương 138 Q.1 - Chương 139 Q.1 - Chương 140 Q.1 - Chương 141 Q.1 - Chương 142 Q.1 - Chương 143 Q.1 - Chương 144 Q.1 - Chương 145 Q.1 - Chương 146 Q.1 - Chương 147 Q.1 - Chương 148 Q.1 - Chương 149 Q.1 - Chương 150 Q.1 - Chương 151 Q.1 - Chương 152 Q.1 - Chương 153 Q.1 - Chương 154 Q.1 - Chương 155 Q.1 - Chương 156 Q.1 - Chương 157 Q.1 - Chương 158 Q.1 - Chương 159 Q.1 - Chương 160 Q.1 - Chương 161 Q.1 - Chương 162 Q.1 - Chương 163 Q.1 - Chương 164 Q.1 - Chương 165 Q.1 - Chương 166 Q.1 - Chương 167 Q.1 - Chương 168 Q.1 - Chương 169 Q.1 - Chương 170 Q.1 - Chương 171 Q.1 - Chương 172 Q.1 - Chương 173 Q.1 - Chương 174 Q.1 - Chương 175 Q.1 - Chương 176 Q.1 - Chương 177 Q.1 - Chương 178 Q.1 - Chương 179 Q.1 - Chương 180 Q.2 - Chương 1 Q.2 - Chương 2 Q.2 - Chương 3 Q.2 - Chương 4 Q.2 - Chương 5 Q.2 - Chương 6 Q.2 - Chương 7 Q.2 - Chương 8 Q.2 - Chương 9 Q.2 - Chương 10 Q.2 - Chương 11 Q.2 - Chương 12 Q.2 - Chương 13 Q.2 - Chương 14 Q.2 - Chương 15 Q.2 - Chương 16 Q.2 - Chương 17 Q.2 - Chương 18 Q.2 - Chương 19 Q.2 - Chương 20 Q.2 - Chương 21 Q.2 - Chương 22 Q.2 - Chương 23 Q.2 - Chương 24 Q.2 - Chương 25 Q.2 - Chương 26 Q.2 - Chương 27 Q.2 - Chương 28 Q.2 - Chương 29 Q.2 - Chương 30 Q.2 - Chương 31 Q.2 - Chương 32 Q.2 - Chương 33 Q.2 - Chương 34 Q.2 - Chương 35 Q.2 - Chương 36 Q.2 - Chương 37 Q.2 - Chương 38 Q.2 - Chương 39 Q.2 - Chương 40 Q.2 - Chương 41 Q.2 - Chương 42 Q.2 - Chương 43 Q.2 - Chương 44 Q.2 - Chương 45 Q.2 - Chương 46 Q.2 - Chương 47 Q.2 - Chương 48 Q.2 - Chương 49 Q.2 - Chương 50 Q.2 - Chương 51 Q.2 - Chương 52 Q.2 - Chương 53 Q.2 - Chương 54 Q.2 - Chương 55 Q.2 - Chương 56 Q.2 - Chương 57 Q.2 - Chương 58 Q.2 - Chương 59 Q.2 - Chương 60 Q.2 - Chương 61 Q.2 - Chương 62 Q.2 - Chương 63 Q.2 - Chương 64 Q.2 - Chương 65 Q.2 - Chương 66 Q.2 - Chương 67
Tiến »