Nửa tháng sau.
"Đáng chết! Tên khốn Long Thái Lang đó, thật quá bất cẩn!"
Trong quân trướng, Thôn Tùng Chân Chi Giới nắm chặt nắm đấm, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn, tức giận đến mức cả người run cầm cập.
Vốn dĩ Đông La Doanh Châu nắm giữ ưu thế về vũ khí so với Trung Tiên Thần Châu, hoàn toàn có thể thừa dịp đối phương không phòng bị mà đánh thẳng vào tử huyệt, mở ra cục diện, tạo nên chiến quả huy hoàng.
Thế nhưng hiện tại, vì tên 土井 (Thổ Tỉnh) Long Thái Lang háo danh, cậy mình có chỗ dựa trong quân bộ nên muốn giành miếng bánh đầu tiên, kết quả là "trộm gà không thành còn mất nắm gạo", chẳng những toàn quân bị diệt mà còn khiến phía Trung Tiên Thần Châu đề phòng, hại cho bọn họ giờ đây chỉ có thể đối mặt với một con nhím sắt vũ trang tận răng, hoàn toàn không có cách nào xuống tay.
Vốn dĩ Thôn Tùng Chân Chi Giới nhờ biết ngôn ngữ Trung Châu nên mới may mắn trở thành một thành viên của đội tiên phong.
Nhưng bây giờ, Thôn Tùng Chân Chi Giới dẫn quân thăm dò hơn mười lần đều công dã tràng, thậm chí còn tổn binh hao tướng, chết không ít tâm phúc.
Hắn cảm thấy vị quan viên Trung Tiên Thần Châu tên là Liêu Đông Dịch kia căn bản không giống người trẻ tuổi, mà là một con cáo già thâm trầm, bụng đầy mưu mô, đã hãm hại hắn không biết bao nhiêu lần.
Đây còn chưa phải điều đáng sợ nhất.
Binh sĩ Đại Chư Hoàng Triều thì không nói làm gì, chỉ là sĩ khí cao hơn một chút.
Mà mấy vị quan viên Đại Chư mà hắn tiếp xúc, bất kể nam nữ già trẻ, đều như sói như hổ.
Giống như thể trong mắt các quan viên Đại Chư, Thôn Tùng Chân Chi Giới và đám binh lính của hắn không phải là người, mà là heo chó.
Không có khả năng đàm phán!
Cũng không thể mua chuộc thành công!
Những quan viên đó không cần tiền bạc, không ham sắc đẹp, không màng quyền thế, dù đưa ra điều kiện tốt thế nào đối phương cũng khinh thường, giống như hòn đá trong hố xí, vừa thối vừa cứng.
Tất cả những người được phái đi lôi kéo quan viên đều bị chém đầu thị chúng.
"Chẳng phải nói hai nước giao tranh không chém sứ giả sao?"
Thôn Tùng Chân Chi Giới trăm mối tơ vò không hiểu nổi: "Rõ ràng còn đang ở thời đại vũ khí lạnh, Trung Tiên Thần Châu rốt cuộc làm sao hoàn thành đại thống nhất? Điều này căn bản là không thể!"
Hắn không hiểu rằng, mỗi một binh sĩ, sĩ quan Đông La Doanh Châu trong mắt quan viên triều đình mới của Trung Thần Châu đều là công huân.
Nghĩ không thông, Thôn Tùng Chân Chi Giới cũng không nghĩ nữa, chỉ có thể đổ lỗi cho vận may của đối phương.
Dưới ánh nến, hắn dùng lụa mịn thấm dầu, cẩn thận bảo dưỡng một khẩu súng đen kịt toàn thân.
Đúng vậy, súng ống!
Thứ do các đại tượng Đông La Doanh Châu chế tạo ra, vũ khí nóng thế hệ thứ ba!
Nó đã thoát khỏi phạm trù hỏa súng, thực hiện được bắn bán tự động, nạp đạn một lần là có thể bắn mười phát!
Đột nhiên, tai Thôn Tùng Chân Chi Giới khẽ động.
Là người sở hữu "Huyết mạch thần linh", ngũ quan và thể năng của hắn mạnh hơn người thường rất nhiều.
"Nghe nói... sĩ quan... được ăn thịt uống rượu... chúng ta chỉ có dấm vải và cơm nắm..."
"Được hưởng mỹ nhân..."
"...chỉ cần ở phía sau, không làm gì cả... là có thể cướp đoạt quân công của chúng ta..."
"Sĩ tốt liều mạng giết địch, cũng chưa chắc nhận được lợi lộc gì..."
Đây là những lời bàn tán riêng tư của binh lính bên dưới.
Nghe một lúc, Thôn Tùng Chân Chi Giới nổi trận lôi đình: "Người đâu! Cho ta điều tra! Kẻ nào đang làm lung lay quân tâm!"
Chẳng bao lâu sau, hơn mười cái đầu người máu me đầm đìa cùng hàng chục bức tranh được đưa đến trước mặt Thôn Tùng Chân Chi Giới.
Hắn phát hiện, những bức tranh này phần lớn đều giống nhau, như thể được in ra vậy.
Trong tranh có nhiều hình nhân trông kỳ quái, nhưng nhìn kỹ lại có thể nhận ra bóng dáng của nhiều sĩ quan trên những hình nhân đó.
Thôn Tùng Chân Chi Giới thậm chí còn nhìn thấy một hình nhân rất giống mình, tay xách hồ lô rượu và miếng thịt nướng lớn, dưới thân cưỡi một cô gái đang mặc sức rong ruổi, bên cạnh còn có dòng chữ chú thích: "Giết địch gì chứ, cứ để đám tốt thí thấp hèn kia làm là được! Dù sao quân công cũng đều là của ta!"
"Baka!"
Thôn Tùng Chân Chi Giới tức đến mức bật ra một câu tiếng lóng, mặt đỏ tía tai xé nát bức tranh này, "Đây là vu khống! Đây là sự vu khống của kẻ địch! Ai tới nói cho ta biết, những bức tranh này lấy từ đâu ra?!"
Thân binh bên cạnh hắn nhỏ giọng nói: "Nghe nói là đột nhiên xuất hiện ạ."
Nhận được lời giải thích này, cơn giận của Thôn Tùng Chân Chi Giới không hề vơi đi chút nào, ngược lại càng thêm dữ dội.
Đột nhiên xuất hiện?
Thứ này rõ ràng là đồ kẻ địch tạo ra để làm rối loạn quân tâm.
Kẻ địch có thể thần không biết quỷ không hay đưa chúng vào quân doanh, chẳng lẽ có nghĩa là cũng có thể lấy đi cái đầu của hắn mà không tốn chút sức lực nào sao?
Giới nghiêm!
Phải tăng cường công tác cảnh giới mới được!
Ngay khi Thôn Tùng Chân Chi Giới chuẩn bị làm gì đó, bên ngoài quân trướng đột nhiên truyền đến một trận xôn xao.
Tiếng vó ngựa cộng hưởng ầm ầm truyền vào tai.
"Địch tập! Địch tập!"
Tiếng gào thét khản đặc vang lên ngoài trướng.
Mí mắt Thôn Tùng Chân Chi Giới giật liên hồi, cơ thể lại nhanh chóng hành động.
Hắn chộp lấy thanh đao quý "Tam Nhật Nguyệt Viễn Tông" của mình, tay trái xách súng tiểu liên bán tự động, ba bước thành hai, lao ra khỏi doanh trướng.
Vừa ra ngoài, Thôn Tùng Chân Chi Giới liền cảm thấy một luồng sát ý mãnh liệt khóa chặt lấy mình.
Không!
Không phải một luồng!
Là ba luồng!
Hai nam, một nữ!
Mặc dù đều trẻ đến mức quá đáng, nhưng nhìn cách ăn mặc của họ, dường như là quan viên tướng lĩnh Đại Chư Hoàng Triều...
Đều cách khoảng hai trăm mét!
Vừa đúng tầm bắn hoàn hảo của súng tiểu liên bán tự động.
Thôn Tùng Chân Chi Giới trong lòng mừng như điên: "Đám người này, quá kiêu ngạo! Chúng căn bản không biết uy lực của vũ khí nóng!"
Chỉ cần tiêu diệt ba kẻ cầm đầu này, đợt tập kích ban đêm của kẻ địch sẽ tự tan rã!
Nghĩ đến đây, Thôn Tùng Chân Chi Giới trong nháy mắt khóa chặt họng súng vào đối phương, mở khóa an toàn, hỏa lực toàn khai!
Đùng đùng đùng đùng!
Cơn bão kim loại trong chớp mắt trút xuống ba tên địch kia!
Thế nhưng...
Vô hiệu!
Hoàn toàn không có bất kỳ tác dụng nào!
Đạn rơi trên người ba vị quan viên trẻ tuổi Đại Chư Hoàng Triều cũng chỉ tóe lửa trên da thịt bọn họ, để lại vài vết trầy trắng mà thôi.
Ngoài ra, không có lấy một chút thu hoạch nào!
"Rốt cuộc chuyện này là sao?"
Thôn Tùng Chân Chi Giới cảm thấy đại não trống rỗng.
Hắn cố gắng thu nhiếp tinh thần, để mình tập trung chú ý.
Nhưng khi hắn hoàn hồn lại, một tia sáng đỏ đã nở rộ ngay trước mắt.
Hóa ra là một nữ tử Trung Châu dùng dây buộc tóc màu đỏ.
Một trong ba vị quan viên Đại Chư đã nảy sinh sát ý với Thôn Tùng Chân Chi Giới!
"Nhanh quá!"
Thôn Tùng Chân Chi Giới hít mạnh một hơi, trên mặt hiện lên vẻ dữ tợn: "Nhưng mà! Ngươi cũng đến đây là hết rồi!"
"Ta! Chính là đứa con của thần đã thức tỉnh huyết mạch thần linh!"
Vừa nói, hắn vứt súng tiểu liên trong tay, rút danh đao Tam Nhật Nguyệt Viễn Tông ra, muốn chém chết mỹ thiếu nữ Trung Châu này tại chỗ!
Tuy cảm thấy hơi phí của trời, nhưng chiến trường khẩn cấp, không đoái hoài được nhiều như vậy.
Thế nhưng...
Chỉ trong chớp mắt, Thôn Tùng Chân Chi Giới đã thấy thiếu nữ kia rút từ bên hông ra một thanh cốt đao hình người màu vàng kỳ dị, chém nổ tới mình.
"Tốc độ này, còn nhanh hơn trước!"
"Thể chất cấp độ này, là..."
"Đứa con của thần cấp Chủ Thần!"
Thôn Tùng Chân Chi Giới cảm thấy mình bị nghiền ép về mọi mặt trước người phụ nữ này, đồng tử cũng trong nháy mắt khuếch tán đến cực hạn: "Người như vậy, làm sao có thể bị đưa ra tiền tuyến?"
Hắn vĩnh viễn không nhận được câu trả lời.
Giọng nữ sát ý lẫm liệt vang lên bên tai Thôn Tùng Chân Chi Giới: "Bệ hạ nói giặc đến được, ta cũng đến được!"
"Ngươi, chỉ là một sự khởi đầu!"