Với những loại bảo vật mà không biết phương thức để lấy được, Lục Huyền không mấy tin tưởng vào chuyện đó.
Bề ngoài thì việc có được bảo vật phẩm giai nào hoàn toàn là do vận may, nhưng thực tế quyền quyết định lại nằm trong tay con Thôn Bảo Lôi Thiềm thất phẩm kia.
Nếu tùy tiện lựa chọn cống nạp bảo vật để đổi lấy cơ hội nhận bảo vật, tuy nói xác suất nhận được bảo vật cao giai sẽ tăng lên một chút, nhưng đó cũng chỉ là tương đối mà thôi.
Lỡ đâu bảo vật mình đưa ra còn kém xa những gì Thôn Bảo Lôi Thiềm phun ra thì lại thành công dã tràng.
Lục Huyền thậm chí không ngại dùng ác ý lớn nhất để phỏng đoán Lôi Hỏa Tinh chủ.
Việc dùng bảo vật đổi bảo vật, biết đâu lại chỉ là để thỏa mãn sở thích đặc biệt của con dị thú cao giai này, giúp Lôi Hỏa tỉnh động thu thập bảo vật.
Nghĩ đến những điều này, Lục Huyền tạm thời chọn cách đứng ngoài quan sát.
Có lẽ những người khác lại nghĩ khác.
Đặc biệt là đám đông tu sĩ Trúc Cơ ở đây, khi nghe nói có thể từ miệng con dị thú thất phẩm mà nhận được bảo vật, sự mong chờ trong lòng họ lập tức lên đến cao độ.
Đây chính là linh thú thất phẩm của Nguyên Anh chân quân nổi tiếng trong Thiên Tinh động, tùy tiện phun ra thứ gì cũng đều có giá trị đắt đỏ đối với tu sĩ Trúc Cơ.
Nếu may mắn có được một món pháp bảo cấp thấp hay một bộ công pháp ngũ phẩm nào đó, thì biết đâu nhờ đó có thể cải thiện vận mệnh, con đường tu hành từ đó rộng mở, một bước lên mây.
Nghĩ đến đây, rất nhiều tu sĩ Trúc Cơ ở đây đều cảm thấy rạo rực.
"Chân trần không sợ kẻ đi giày, Thôn Bảo Lôi Thiềm dù là thất phẩm, nhưng hiện tại đang ở trong Lôi Hỏa tinh động, dưới mắt bao người chắc chắn sẽ không làm khó dễ tu sĩ của các thế lực khác."
"Khó khăn lắm mới có một cơ hội lớn như vậy để đoạt được cơ duyên, nếu không nắm bắt thì sau này chắc chắn ăn ngủ không yên."
Một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ hít một hơi thật sâu, khắc chế nỗi kinh sợ yêu thú thất phẩm trong lòng, tiến đến trước con Thôn Bảo Lôi Thiềm to lớn như một ngọn núi nhỏ.
“Thần thiềm tiền bối ban bảo vật!"
Đồng tử trắng bệch của Thôn Bảo Lôi Thiềm hờ hững nhìn tu sĩ Trúc Cơ kia, ngay khi hắn gần như sắp quỳ xuống, một viên đan dược trải đầy linh văn được phun ra từ miệng nó.
"Tứ phẩm Dưỡng Nguyên đan!"
Tu sĩ kia kinh hô, vẻ mặt mừng như điên.
Hắn không ngờ lại dễ dàng có được một viên đan dược trân quý đến thế.
Dưỡng Nguyên đan phẩm giai là tứ phẩm, sau khi uống có thể tăng cường linh lực trong cơ thể, đối với giai đoạn hiện tại của hắn mà nói tác dụng không nhỏ, giá trị không dưới tám ngàn hạ phẩm linh thạch.
"Đa tạ thần thiềm tiền bối!"
Miệng không ngừng tỏ lòng cảm kích với con thiềm lớn, nhưng vẫn chưa thỏa mãn mà lùi xuống.
Tu sĩ Trúc Cơ chỉ có một cơ hội, xuất phát từ bất đắc dĩ, không thể không nhường cơ hội nhận bảo vật cho những người khác.
"Thần thiềm tiền bối, ta có một thanh phi kiếm tứ phẩm, phẩm chất không tệ, hi vọng tiền bối có thể thích."
Ngay sau đó tiến lên là một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, thấy người phía trước dễ dàng như vậy mà có được một viên đan được tứ phẩm trân quý, hắn quyết định đánh cược một phen lớn, dùng thanh phi kiếm tứ phẩm trong tay để đổi lấy cơ hội có được bảo vật phẩm giai cao hơn.
Thôn Bảo Lôi Thiềm khịt khịt mũi, thanh phi kiếm linh quang lưu chuyển kia lập tức chui vào trong cơ thể nó, một đoàn hào quang từ trong miệng bay ra.
Tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ một mặt mong đợi nhìn đoàn hào quang kia.
Ánh sáng tan đi, một gốc linh dược bình thường xuất hiện trước mặt hắn.
"Linh dược... Nhị phẩm?"
Giọng nói của tu sĩ kia tràn đầy vẻ không dám tin.
Môi mấp máy mấy lần, dường như muốn hỏi con thiềm lớn có phải đã tính sai hay không, nhưng cuối cùng vẫn chọn cách ảm đạm rút lui.
Sau đó, từng người từng người tu sĩ thay nhau ra trận, hoặc là tình cảm dạt dào, ngôn từ khẩn thiết, trực tiếp khẩn cầu, hoặc là đánh cược lớn, dâng lên các loại pháp khí, phù lục, dị bảo phẩm giai khác nhau, lấy vật đổi vật.
Kết cục không giống nhau, có người vui, có người buồn.
Có người không tiếc bất cứ giá nào, đạt được bảo vật cao giai trân quý, cũng có người dâng lên bảo vật ngũ phẩm, nhưng lại nhận được bảo vật giá trị thấp hơn nhiều so với người trước.
Trong số đó có một tu sĩ Trúc Cơ chỉ dùng một cơ hội mà thu hoạch được một bộ công pháp lục phẩm, gây ra náo động lớn trong toàn trường.
Lục Huyền vẫn luôn giữ vững sự tỉnh táo, lặng lẽ quan sát. Hắn ghi lại tất cả các loại phẩm giai bảo vật, chú ý đến việc dù có một số tu sĩ nhận được bảo vật cao giai trân quý, nhưng phần lớn những người khác đều chỉ nhận được bảo vật phổ biến.
Sau khi dâng lên bảo vật của mình, xác suất nhận được bảo vật cao giai quả thực cao hơn một chút, nhưng so với tổng giá trị của các bảo vật đã dâng lên thì cũng không có sự chênh lệch rõ rệt.
"Ai cũng có chung một tâm lý, luôn muốn dùng giá trị thấp nhất để thu hoạch giá trị cao nhất, thậm chí không làm mà hưởng, đáng tiếc, làm được điều đó chỉ có số ít, còn lại chẳng qua là giúp Thôn Bảo Lôi Thiềm sung vào bảo khố mà thôi."
Nhìn chúng sinh bách thái, Lục Huyền âm thầm cảm khái trong lòng.
"Một con dị thú chỉ việc nhả bảo vật ra vào mà đã có thể khiến bọn họ sỉ mê phát cuồng đến thế, nếu như đám tu sĩ này biết được sự tồn tại của chùm sáng kia thì chăng phải đạo tâm sẽ tan vỡ, biến dị ngay tại chỗ hay sao?”
Hắn thầm rủa trong lòng một câu.
Ba cơ hội của hắn, vẫn là nên dùng hết.
Nhưng nên trực tiếp nhận trắng ba lần, lấy những bảo vật giữ gốc, hay là nạp tiền để tăng xác suất rút thưởng, Lục Huyền vẫn cần phải suy tính kỹ lưỡng.
"Có lẽ có thể thử từ chính con thiềm lớn mà ra tay."
Lục Huyền tin rằng trên người Thôn Bảo Lôi Thiềm có rất nhiều dị bảo, chỉ là xác suất rút trúng thực sự quá thấp.
Nhưng hắn thì khác, hắn có khả năng đặc biệt để thấu hiểu tính tình, sở thích của Thôn Bảo Lôi Thiềm, có lẽ có thể đúng bệnh hốt thuốc, lấy được bảo vật trân quý từ trên người nó.
Nghĩ đến đây, hắn quyết định sẽ tận dụng tốt ba cơ hội của mình.
"Đáng tiếc, đáng tiếc, ba cơ hội chỉ lấy được một viên phù lục tứ phẩm, hai kiện còn lại thực sự quá bình thường."
Chờ một tu sĩ Kết Đan với vẻ mặt tiếc nuối bước xuống, Lục Huyền khẽ nhảy lên, tiến đến trước mặt Thôn Bảo Lôi Thiềm.
"Gặp qua thần thiềm tiền bối."
Hắn kính cẩn thi lễ nói.
Thôn Bảo Lôi Thiềm lười biếng nằm rạp trên mặt đất, không có bất kỳ phản ứng nào.
Lục Huyền không để ý, lấy từ trong Túi Trữ vật ra một quả linh đào phấn bạch tươi ngon đầy đặn.
Đúng là quả Mê Tiên đào tam phẩm do chính tay hắn bồi dưỡng, mùi vị cực kỳ mỹ diệu, dùng lâu dài còn có tác dụng giữ gìn nhan sắc.
"Xin tiền bối ban thưởng bảo.”
Hắn đưa quả linh đào Mê Tiên đến trước mặt Thôn Bảo Lôi Thiềm.
Một đạo lôi khí xoắn tới, cuốn quả Mê Tiên đào vào trong miệng con thiềm lớn.
Cùng lúc đó, một đoàn hào quang lặng lẽ bắn ra, dừng lại trước mặt Lục Huyền.
"Một viên phù lục tam phẩm, coi như không tệ, giá trị hơi cao hơn quả Mê Tiên đào."
Lục Huyền nhanh chóng liếc qua, thu phù lục vào trữ vật đại, đồng thời ngầm che giấu động tác này, thần thức lặng lẽ ngưng tụ về phía con thiềm lớn trước mặt.
Lập tức, một ý nghĩ lóe lên trong thức hải của hắn.
【 Thôn Bảo Lôi Thiềm, yêu thú thất phẩm, tinh thông bí thuật lôi pháp, thường xuyên xuyên qua trong hư không, Giới Vực, thích sưu tập các loại bảo vật hiếm thấy trên thế gian, nắm giữ một không gian Thần Thông, trong bụng tạo ra một tiểu thiên địa. 】
【 Ưa thích nuốt linh hoa linh quả thuộc tính lôi. 】
【 Chỉ chút vụn vặt này mà muốn đổi lấy bảo vật ta cất giữ! Đáng giận! Thật sự đáng giận! 】
). .
Không ngờ con yêu thú thất phẩm này lại có những suy nghĩ như vậy.
Lục Huyền âm thầm suy ngẫm, nhưng cũng có thể hiểu được, từng đám người thấp kém không ngừng quấy rầy, còn muốn nhận trắng những bảo vật mình sưu tập được, tâm trạng không tốt là điều khó tránh khỏi.
"Rất tốt, đã biết cách dẫn dụ con dị thú thất phẩm có thực lực tương đương với tu sĩ Nguyên Anh này rồi."
Khóe miệng hắn hơi nhếch lên.
“Không ai hiểu linh thú hơn ta.”