Lục Huyền vừa lắng nghe con vượn trắng trút bầu tâm sự chất chứa nỗi nhớ nhung, vừa bước vào động phủ.
Về đến phòng, hắn lấy ra một viên phù lục truyền tin, đơn giản thuật lại tình hình của mình, rồi phù lục nhanh như chớp bay đi.
Biết Hoàn Chân kiếm chủ lo lắng cho mình, việc đầu tiên hắn làm là báo tin để đối phương yên tâm.
Rất nhanh, một viên phù lục khác bay đến, dừng lại bên ngoài động phủ.
"Lục sư đệ, đệ bình an trở về là tốt rồi."
"Sau này nếu muốn tìm bảo vật gì, có thể báo trước cho sư huynh hoặc các sư huynh đệ khác, xem có thể thu hoạch từ tông môn hoặc từ tay chúng ta không."
"Dù không có, tập hợp sức mạnh của mọi người cũng dễ dàng hơn nhiều. Sư đệ cứ tập trung vào việc bồi dưỡng linh thực, cải tiến kiếm thảo là được."
Hoàn Chân kiếm chủ ân cần khuyên nhủ.
Hoàn Chân kiếm phong hiếm lắm mới có được một Linh Thực sư tài năng xuất chúng, lại có linh tính hơn người, kỹ nghệ trồng trọt tuyệt đỉnh. Nếu vì ra ngoài tìm kiếm bảo vật mà gặp chuyện không may, đó sẽ là tổn thất lớn cho Kiếm Phong, thậm chí toàn bộ Kiếm Tông.
"Thật ra trong mắt sư huynh và mọi người, thực lực của ta trước các tu sĩ cùng bậc cũng không có gì nổi trội."
Lục Huyền khẽ cười.
Đương nhiên, đó cũng là điều hắn mong muốn.
Có vỏ bọc yếu ớt thì mình mới âm thầm phát tài được, không cần thiết phải bộc lộ toàn bộ thực lực và tài sản.
Hắn hồi âm Hoàn Chân kiếm chủ, bày tỏ ý định không rời khỏi Kiếm Tông cho đến khi đạt tới Nguyên Anh trung kỳ, để đối phương hoàn toàn yên tâm, rồi mới đi vào linh điền.
Vì không muốn để lộ không gian tùy thân và sự tồn tại của Bạch Liên hóa thân, dạo này hắn luôn ở trong Bát Trọng Linh Hoa, vì vậy mà việc bồi dưỡng kiếm thảo và các linh thực khác trong động phủ bị bỏ bê.
Hắn tỉ mỉ xem xét trạng thái của từng gốc linh thực, đốc lòng chăm sóc, cẩn thận vun trồng.
Vừa ra khỏi linh điền thì Lý Huyền Trần của Kiếm Cung, sau khi nghe tin hắn trở về, đã đến thăm ngay.
"Lục sư đệ, Lục sư đệ, cuối cùng đệ cũng về rồi!"
Lý Huyền Trần vui vẻ cười lớn ngoài cửa, nghe ra được tâm trạng cực kỳ phấn khởi.
"Sao vậy, sư huynh dạo này cứ nhớ thương đệ mãi à?"
Lục Huyền lóe mình ra ngoài động phủ, mời Lý Huyền Trần vào.
"Ha ha ha, đúng vậy, lâu ngày không gặp, trong lòng vẫn luôn nhớ nhung."
"Đồng thời, còn có nhớ thương cả linh nhưỡng của sư đệ nữa chứ."
Hai người đã kết giao tình thâm, nên ở chung rất tự nhiên, không cần phải khách sáo.
"Ta biết ngay mà."
Lục Huyền cười lắc đầu.
"Kiếm Tông có thể mất đi một kiếm tu Nguyên Anh, nhưng tuyệt đối không thể mất đi một đại sư linh nhưỡng như Lục sư đệ."
Hai người tiến vào một đình viện yên tĩnh, Lý Huyền Trần thoải mái uống một ngụm Hoàn Chân kiếm dịch, vẻ mặt thư thái cảm khái.
"Coi chừng ta mách câu này của sư huynh lên Chấp Pháp đường đấy."
Lục Huyền cười nói, nhấp một ngụm Lục Ngưng lộ, nhìn biển mây kiếm khí cuồn cuộn biến hóa ở phía xa, trong lòng vô cùng thư thái.
Hai người cùng nhau uống rượu rất lâu, Lý Huyền Trần mang theo chút men say, chậm rãi bước vào biển mây kiếm khí.
Sau Lý Huyền Trần, cũng có không ít người quen đến thăm.
Nguyên Dung, Cố Quân, Mục Viễn Bình và hai vị đồ đệ Trần Thanh Sương, Mạc Viễn Phong,...
Còn lại một số người hoặc đang bế quan khổ tu, hoặc đang du lịch thăm dò, Lục Huyền cũng không để tâm.
Sau khi tiếp đãi chu đáo những sư huynh đệ đến thăm, hắn mới có thời gian xử lý những thu hoạch từ chuyến đi lần này.
Bạch Liên hóa thân tiến vào không gian tùy thân, giao Phương Thốn Thư cho bản thể.
Lục Huyền khẽ động ý niệm, con Long Ngoan thất phẩm kia xuất hiện trên mảnh đất rộng lớn, giờ phút này vẫn giữ hình người, tứ chi bị gân rồng trói chặt, trên cổ còn đeo một vòng tròn ngũ sắc.
Một đạo lưu quang lóe lên, Lưu Quang Linh Hạc dáng người thanh thoát, tò mò quan sát cảnh tượng bên trong không gian tùy thân.
Lục Huyền không để ý đến hai thú, tiến vào lãnh địa của Lôi Hống thú.
"Lần này đa tạ tiền bối."
Thanh Giác Lôi Hủy với thân hình to lớn như ngọn núi nhỏ hạ xuống lãnh địa.
"Giữa ngươi và ta không cần khách sáo làm gì."
"Nhân lúc ta còn giữ được bảy tám phần thực lực đỉnh phong thì tranh thủ nhờ ta giúp ngươi vài lần nữa đi."
Thanh Giác Lôi Hủy ngáp một cái, phun ra đám lôi vân lớn nhất, rồi mấy bước đã trở lại chỗ ngủ quen thuộc.
Chẳng mấy chốc, tiếng ngáy như sấm rền vang lên.
Lục Huyền tiến vào khu vực của Cửu Thiên Dẫn Lôi Bia, trải Lôi Tỉnh Sa vào linh điền, lấy ra hai hạt giống Huyết Minh lôi hồ, đem chúng trồng vào linh nhưỡng.
Mặc dù trong tay hắn trước mắt không có Âm Lôi cao giai, nhưng Cửu Thiên Dẫn Lôi Bia có thể dẫn tới một chút Âm Lôi rời rạc, đủ để đối phó với giai đoạn sinh trưởng ban đầu của linh thực.
Còn Cửu Phẩm Âm Dương Lôi Cực Mộc, trước khi bồi dưỡng thì vẫn cần khôi phục sinh cơ cho nó.
Đối với Lục Huyền, người đã nắm giữ Vạn Mộc Xuân Sinh Ấn, thì việc này không quá khó, chỉ là vấn đề thời gian.
Sau đó, hắn tới bên hồ nước.
Cỗ Thương Long Chỉ Hài bát phẩm được chôn sâu dưới đáy hồ, sau nhiều năm ảnh hưởng, toàn bộ hồ nước và khu vực xung quanh đã xuất hiện long khí nhè nhẹ, vừa vặn để gieo trồng Thương Long Mộc và Xích Long Quả.
Sau khi xử lý xong mọi việc liên quan đến linh thực, hắn mới đi tới chỗ Long Ngoan thất phẩm kia.
"Đạo hữu quả thật là thâm bất khả trắc, vậy mà một mình sở hữu một không gian thượng đẳng như thế này."
Long Ngoan khom lưng, trên mặt nở nụ cười nịnh nọt.
Lúc trở về Kiếm Tông, nó luôn ở trong Phương Thốn Thư, nên không biết thân phận tu sĩ Động Huyền Kiếm Tông của Lục Huyền.
Lục Huyền lạnh nhạt nói: "Sau này ngươi cứ ngoan ngoãn ở lại đây, không có lệnh của ta thì không được ra ngoài.” "Chắc ngươi cũng thấy, môi trường tu luyện ở đây không hề thua kém Ngọc Linh Long Đàm của ngươi, nghỉ ngơi một ngàn năm, có lẽ cảnh giới của ngươi còn cao hơn những đồng loại khác."
"Ta sẽ thường xuyên mang cho ngươi những thứ thích hợp cho yêu tộc tu hành và trưởng thành, sẽ không bạc đãi ngươi."
"Ngoài ra, ta cho ngươi tự do di chuyển trong không gian này."
"Dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là không được làm hại đến bất kỳ sinh linh nào trong không gian, bao gồm bất kỳ linh thực, linh thú nào."
Lục Huyền nhìn chằm chằm Long Ngoan với vẻ mặt lạnh lùng, cảnh cáo.
“Khi ta cần thu hoạch tỉnh hoa sinh mệnh từ ngươi, ngươi cũng phải ngoan ngoãn nghe lệnh, nếu không sinh tử của ngươi nằm trong một ý niệm của ta.”
Hắn không lo lắng Long Ngoan sẽ trốn khỏi không gian tùy thân.
Không gian tùy thân được luyện hóa từ tám dị bảo trân quý thất phẩm và một động thiên tàn khuyết, dù Long Ngoan tấn thăng bát phẩm, hy vọng trốn thoát cũng vô cùng xa vời.
Huống chi, trong không gian còn có một Thanh Giác Lôi Hủy chuẩn cửu phẩm, còn có Bạch Liên hóa thân và Lăng Cổ hóa thân.
Chỉ cần một mình Lăng Cổ thôi cũng có thể xử lý được Long Ngoan này.
“Vâng, Nguyên mỗ đã hiểu rõ sứ mệnh của mình."
"Mong đạo hữu giữ lời hứa, khi thu thập tinh hoa sinh mệnh thì đừng làm tổn hại đến căn cơ của Nguyên mỗ."
"Sau một ngàn năm, xin đạo hữu nể tình ta đã phục vụ đạo hữu lâu như vậy, thả ta về Thiên Yêu Giới."
"Nguyên mỗ đã sớm hứa với đạo hữu rồi, tuyệt đối sẽ không dùng bất kỳ cách nào để gây phiền toái cho đạo hữu."
Vừa nghĩ tới việc mình còn phải bị nô dịch lâu như vậy, lưng của Long Ngoan lại càng khom xuống.
"Dễ nói dễ nói."
"Lục mỗ luôn luôn tuân thủ cam kết."
Lục Huyền thả gân rồng ra, thu hồi Ngũ Lôi Tỏa Tiên Trạc, trên mặt nở một nụ cười.