Đây là lệnh bài có giá trị nhất, bởi nó cho phép tùy ý chọn một bảo vật thất phẩm, lại còn được sử dụng tình nghĩa của Kiếm Hoàn Chân nhân. Lục Huyền hoàn toàn có thể "chơi chùa” một bảo vật mà hắn hằng mong trước.
Ngoài ra, hai vạn kiếm ấn cũng thể hiện thành ý lớn của Kiếm Hoàn Chân.
Cần biết rằng, đổi một viên linh chủng Di Tinh Hoán Nhật kiếm thảo, hoặc Thanh Huyền Khô Vinh kiếm thảo tại Linh Thực điện cũng chỉ tốn hơn một ngàn kiếm ấn. Hai vạn kiếm ấn, nếu chỉ đổi linh chủng, có thể đổi được bốn năm mươi thất phẩm linh chủng.
"Đa tạ sư huynh."
Lục Huyền nhận lấy hai phần bảo vật, cảm kích nói.
“Người nên cảm tạ phải là ta mới đúng.”
Kiếm Hoàn Chân thần sắc vô cùng hiền lành, hoàn toàn không ai nghĩ đây là Kiếm Chủ, người chưởng quản Kiếm Phong trong Kiếm Tông.
"Sư đệ sau này nếu tiếp tục cải tiến kiếm thảo cao giai, cần Kiếm Phong hoặc sư huynh giúp đỡ gì, cứ mở lời."
Hắn ôn hòa nói.
"Tốt, sư đệ xin ghi nhớ, đến lúc đó sẽ đến làm phiền sư huynh."
Có cả Kiếm Phong làm hậu thuẫn, Lục Huyền đương nhiên không khách khí, lập tức đồng ý.
"Tài lực càng ngày càng hùng hậu."
Hắn đem hai vạn kiếm ấn thu vào Phương Thốn thư, không khỏi cảm khái.
Hiện tại, nguồn thu nhập chính của hắn có ba loại: một là cửa hàng mua bán các loại bảo vật, hai là một thành lợi nhuận từ phân lâu Hải Lâu thương hội ở Kiếm Tinh thành, cuối cùng là việc Kiếm Phong thu mua các loại kiếm phù và Hoàn Chân kiếm dịch định kỳ.
Tính đến giờ, hắn đã tích lũy được tài sản vô cùng lớn, mua bảo vật thất phẩm, bát phẩm cũng không cần nhíu mày.
“Ngọc bài cứ cất đi, chờ quyết định đổi bảo vật gì thì dùng sau."
Hắn cất kỹ ngọc bài rồi đi đến Linh Thực điện của Kiếm Cung.
"Lục sư đệ, đệ đến rồi!"
Vừa bước vào đại điện rộng lớn, Lý Huyền Trần đã cười đón, phía sau là một lão giả râu tóc bạc phơ.
"Đến, ta giới thiệu hai vị làm quen."
“Đây là Lục Huyền, Lục sư đệ, Sát Sinh Trấn Ngục Kiếm Thảo chính là do sư đệ tạo ra.”
"Đây là Chu Vọng Ngọc Chu sư huynh, tu vi Nguyên Anh hậu kỳ, cũng am hiểu bồi dưỡng kiếm thảo. Hơn mười năm nay sư huynh ấy vẫn luôn bế quan tu hành."
"Lần này, phương pháp ngưng chủng kiếm thảo lục phẩm của sư đệ, chủ yếu do Chu sư huynh chủ trì nghiệm chứng."
"Gặp qua Chu sư huynh."
Lục Huyền vội vàng thi lễ kính cẩn.
"Lục sư đệ quả nhiên là linh thực thiên tài hiếm có trên đời, một mình cải tiến ra được một giống kiếm thảo lục phẩm mới.”
Lão giả nhìn kỹ Lục Huyền vài lần, miệng không ngớt lời khen ngợi.
"Chỉ là do vận may thôi."
"Sau này về kiếm thảo có gì không hiểu, vẫn phải thỉnh giáo Chu sư huynh." Lục Huyền khiêm tốn nói.
Trước mắt, số lượng và chủng loại kiếm thảo mà lão giả bồi dưỡng đều hơn hẳn hắn, lại còn có tu vi Nguyên Anh hậu kỳ, nói vậy cũng không sai.
Ba người vào một gian nhã thất, trao đổi kinh nghiệm bồi dưỡng linh thực.
Sau khi tan, Lục Huyền cùng Lý Huyền Trần trở lại đại điện, chọn hơn mười linh chủng Lôi Âm kiếm thảo, cùng bảy viên linh chủng Thanh Huyền Khô Vinh kiếm thảo.
"Tiếc là không có linh chủng thất phẩm."
Lục Huyền khẽ thở dài.
"Linh chủng thất phẩm chỉ có thể do thiên địa bồi dưỡng, hiếm thấy trong giới tu hành. Sau này nếu có ở Linh Thực điện, ta sẽ báo cho Lục sư đệ trước."
Lý Huyền Trần cười nói.
"Làm phiền Lý sư huynh."
"À phải rồi, Lục sư đệ, ta nhớ hình như đệ mua linh chủng Lôi Âm kiếm thảo mấy lần rồi, sao không học cách ngưng chủng mà tự mình gieo trồng đại trà?"
"Ý của sư huynh là..."
Lục Huyền tỏ vẻ nghi hoặc.
"Sư đệ cứ yên tâm, nếu đệ muốn học, ta cùng Cố sư đệ, và vài đồng môn trong Linh Thực điện, đều sẽ đồng ý."
"Đến lúc đó, ta sẽ đưa pháp ngưng chủng Lôi Âm kiếm thảo cho sư đệ."
"Tốt, làm phiền các vị sư huynh. Nếu có cơ hội thích hợp, ta sẽ thử cải tiến Lôi Âm kiếm thảo."
Lục Huyền hiểu ý, lập tức đồng ý.
"Ha ha, hy vọng sư đệ sớm ngày nghiên cứu ra giống kiếm thảo cao giai mới."
Lý Huyền Trần cười lớn, trong lòng vốn đã có vài tính toán nhỏ nhặt, nghe Lục Huyền nói vậy, liền lộ vẻ hài lòng.
"Quả nhiên, thực lực đạt đến một mức nhất định, nhiều thứ sẽ tự động đến gần mình."
Lục Huyền trở lại động phủ, thầm cảm khái.
Hắn không ngờ một chuyến đến Linh Thực điện lại có thu hoạch ngoài ý muốn.
Lập tức, hắn ra linh điền, đem những linh chủng kiếm thảo ngũ phẩm, lục phẩm mua được trồng vào linh nhưỡng, thi triển kiếm khí tương ứng, tỉ mỉ tưới tắm cho từng mầm.
Chớp mắt ba tháng trôi qua.
Trong linh điền, nhiều kiếm thảo mới gieo đã mọc rễ nảy mầm, cao từ một tấc đến ba tấc, xung quanh có kiếm khí nhỏ bao quanh, mầm non vươn thẳng lên trời, mơ hồ có kiếm ý tràn đầy sinh lực.
Lục Huyền bồi dưỡng một lượt, rồi trở vào phòng, ngồi xếp bằng, tỉ mỉ cảm thụ pháp ngưng chủng Lôi Âm kiếm thảo trong thức hải.
Lần trước đổi linh chủng kiếm thảo chưa bao lâu, Lý Huyền Trần đã đích thân đem pháp ngưng chủng Lôi Âm kiếm thảo đến, tiện thể ôn chuyện, bồi dưỡng giao tình với Lục Huyền.
Trong khoảng thời gian này, hắn đã nghiên cứu kỹ lưỡng, hiểu rõ pháp ngưng chủng kiếm thảo ngũ phẩm này, bồi dưỡng thành thục là có thể bắt đầu ngưng chủng.
Ba cây Lôi Uyên kiếm thảo còn lại khi đó đã ngưng kết được mười ba linh chủng, đều được Lục Huyền trồng vào linh nhưỡng, hiện đã có dấu hiệu mọc rễ nảy mầm.
"Lục sư đệ! Lục sư đệ!" Một vị trưởng lão Kiếm Cung vội vã chạy đến.
"Sư huynh, có chuyện gì gấp vậy?"
Lục Huyền mời vị trưởng lão Kiếm Cung vào động phủ.
"Có hai vị đạo hữu Thần Mộc tông đến cầu kiến sư đệ, nói có việc cần sư đệ giúp đỡ."
"Được."
Lục Huyền gật đầu, cùng vào Kiếm Cung.
"Đã lâu không gặp, Lục đạo hữu càng thêm phong thái hơn xưa."
Vào một gian đại điện xa hoa, một thanh niên tuấn lãng, khí chất xuất trần cười đón, ân cần hỏi thăm Lục Huyền.
"Ra là Lâm đạo hữu."
Lục Huyền mỉm cười, chắp tay đáp lễ.
Thanh niên này là Lâm Giang Nguyên, tu sĩ Nguyên Anh của Thần Mộc tông. Hai người từng gặp mặt ở Ly Dương đạo tông. Hơn mười năm trước, khi đi qua Kiếm Tông, đối phương còn cố ý đến thăm Lục Huyền.
"Lục đạo hữu, đây là Trương Cảnh Tiên, trưởng lão Thần Mộc tông, Trương sư huynh."
Lâm Giang Nguyên giới thiệu một lão giả chống quải trượng xanh biếc bên cạnh.
"Gặp qua Trương đạo hữu."
“Nghe danh Lục đạo hữu đã lâu.”
Lão giả vội vàng cười nói.
Trương Cảnh Tiên có tu vi Nguyên Anh hậu kỳ, nhưng lại tỏ ra cực kỳ thân thiện với Lục Huyền, thậm chí có phần nịnh nọt.
"Lục đạo hữu, hôm nay đến là có việc cần đạo hữu giúp đỡ, mong đạo hữu ra tay giúp Thần Mộc tông một phen."
Nói vài câu, Lâm Giang Nguyên đột nhiên thành khẩn nói.
"Ồ? Lực mỗ tài hèn sức mọn, không biết có thể giúp gì cho Lâm đạo hữu.”
"Nếu trong khả năng, nhất định tận tâm tận lực."
Lục Huyền chừa đường lui cho mình, vừa cười vừa nói.
"Chuyện là thế này."
"Thần Mộc tông có trồng vài cây linh mộc vạn năm, có thể nói là trấn tông chi bảo. Mấy năm gần đây, một cây trong số đó gặp vấn đề nghiêm trọng, đã dùng đủ mọi cách nhưng không giải quyết được."
"Lục đạo hữu có tài nghệ linh thực có một không hai ở Kiếm Tông, nên cố ý đến đây, muốn mời đạo hữu đến Thần Mộc tông một chuyến, xem có thể giải quyết vấn đề của linh mộc hay không."
Lâm Giang Nguyên trịnh trọng nói.