“Là Lục sư điệt phải không?”
Lục Huyền đang xem xét những lá bùa mà đồng môn chấm điểm thì một vị trung niên đạo sĩ mặc đạo bào, ánh mắt sâu sắc, lặng lẽ đến trước mặt, ôn tồn hỏi.
"Lục Huyền bái kiến Trường Hải chân quân."
Lục Huyền vội vàng hành lễ. Vị trung niên khí độ phi phàm trước mắt chính là Kỷ Trường Hải, Phù sư của Thiên Kiếm phong, cũng là người duy nhất trong Kiếm Tông đạt điểm Giáp Thượng.
"Sư chất không cần khách khí như vậy, cứ gọi ta là sư thúc là được."
Kỷ Trường Hải mỉm cười, hoàn toàn không có chút tư thái nào của một Nguyên Anh chân quân.
"Hôm nay ta thấy sư chất có tạo nghệ tinh xảo trong kiếm phù, không khỏi nảy sinh lòng yêu tài."
"Với thiên phú phù đạo của sư chất, nếu cứ ở lại Hoàn Chân kiếm phong thì e là có chút lãng phí.
Sư chất có nguyện ý đến Thiên Lục kiếm phong ta nghiên cứu phù đạo không? Thiên Lục Kiếm Chủ cùng chúng ta đều sẽ dốc lòng chỉ dạy, đảm bảo có thể giúp trình độ phù đạo của sư chất tiến bộ vượt bậc, trở thành Phù sư nổi danh nhất của Kiếm Tông."
Trong giọng nói của Kỷ Trường Hải tràn đầy dụ hoặc.
“Kỷ Trường Hải, ngươi thật to gan, dám ngay trước mặt ta đào người, là không coi Diệp mỗ ra gì sao?”
Lục Huyền còn đang cân nhắc cách từ chối khéo léo thì Diệp Lăng Không, một tu sĩ Nguyên Anh của Kiếm Phong, đã chắn trước mặt Kỷ Trường Hải, vẻ mặt giận dữ.
"Ta chỉ là không muốn minh châu bị vùi dập, một mầm non tốt như vậy lại bị Hoàn Chân kiếm phong các ngươi bỏ phí."
"Đường đường một Nguyên Anh chân quân mà chỉ đạt điểm Ất Thượng, còn không bằng một tên đệ tử nội môn, chuyện này tuyệt đối sẽ không xảy ra ở Thiên Lục kiếm phong."
Kỷ Trường Hải lạnh nhạt nói.
...
Diệp Lăng Không bị nghẹn họng.
"Hoàn Chân kiếm phong có thể đáp ứng mọi yêu cầu của Lục sư điệt, Thiên Lục kiếm phong các ngươi có thể làm được gì?"
"Lục sư điệt là do Kiếm Chủ đích thân mang về từ ngoại vực, muốn đào người thì đi hỏi Hoàn Chân kiếm chủ."
Diệp Lăng Không tung ra chiêu cuối, lạnh lùng nói. Nếu để Hoàn Chân kiếm chủ biết Lục Huyền bị người của Kiếm Phong khác đào đi ngay trước mặt, thì hắn không gánh nổi cơn thịnh nộ của Kiếm Chủ.
Cho nên, hắn tuyệt đối không cho phép tu sĩ Nguyên Anh của Kiếm Phong khác nhúng tay vào chuyện của Lực Huyền.
Kỷ Trường Hải còn định nói gì đó thì Lục Huyền đã lên tiếng:
"Đa tạ Trường Hải chân quân đã coi trọng vãn bối."
"Chỉ là vãn bối ban đầu được Hoàn Chân kiếm chủ mang về Kiếm Tông từ Vân Hư vực, Kiếm Phong trên dưới đối đãi vãn bối rất chu đáo, những năm này đã quen ở Kiếm Phong rồi, không có ý định chuyển đi."
Lục Huyền từ chối.
Đổi với hắn, chỉ cần có ánh sáng đoàn ban thưởng thì ở Kiếm Phong nào cũng không khác biệt lắm.
Thật sự mà nói, nếu vào Thiên Lục kiếm phong, có lẽ sẽ để lộ thiên phú phù đạo thật sự của mình, chi bằng cứ an tâm ở Hoàn Chân kiếm phong, cầu chút tự do tự tại.
Kỷ Trường Hải thấy Lục Huyền đã bày tỏ thái độ, không nói thêm gì, để lại một miếng truyền tin phù lục rồi rời đi.
"Lục sư điệt, cùng ta trở về thôi."
Diệp Lăng Không chậm rãi nói.
Thái độ kiên quyết từ chối của Lục Huyền, cộng thêm việc cậu ta đạt điểm Giáp Trung trong cuộc tỉ thí phù lục này khiến Diệp Lăng Không rất hài lòng.
Ngoài hắn ra, những tu sĩ khác của Kiếm Phong cao nhất cũng chỉ đạt điểm Bính, Lục Huyền một mình đã kéo cao điểm số của Hoàn Chân kiếm phong lên rất nhiều. Bảo bối tốt như vậy sao có thể để người của Kiếm Phong khác đào đi được?
Diệp Lăng Không cảm thấy cấp bách, hận không thể cùng Lục Huyền đồng hành mọi lúc mọi nơi.
"Vâng, xin nghe theo Diệp sư thúc."
Lục Huyền cúi đầu đáp. Cậu định đi xem các đệ tử nội môn khác của Kiếm Tông đấu pháp, nhưng Diệp Lăng Không đã mở lời thì cậu chỉ có thể thuận theo.
Hai ngày sau, cuộc tỉ thí linh thực chính thức bắt đầu.
"Sư chất, trong các kỹ nghệ tu hành mà con nắm giữ thì linh thực là sở trường nhất, cứ bình tâm đối đãi là được."
Hoàn Chân kiếm chủ đích thân đến đưa Lục Huyền đến Kiếm Cung, những Linh Thực sư khác thì bị xem nhẹ.
"Vâng, sư thúc cứ chờ tin tốt của con."
Lục Huyền ung dung nói, trông rất tự tin.
Trong đại điện.
Lục Huyền, Thương Tu Viễn, Dư Thu Thủy và những người khác cùng đứng thành hàng.
Cuộc tỉ thí linh thực lần này có tổng cộng hơn ba trăm người từ chín đại Kiếm Phong, trong đó Hoàn Chân kiếm phong có hai mươi ba người, ít nhất.
"Lục sư huynh, lần này tỉ thí linh thực, đều nhờ vào huynh đó."
Thương Tu Viễn cười nói, những người bên cạnh cùng gật đầu phụ họa.
Từ khi Lục Huyền gia nhập Hoàn Chân kiếm phong, mọi người ít nhiều đều có trao đổi với cậu, biết rõ cậu có tạo nghệ kinh người trong lĩnh vực linh thực, không hề ngại ngần đặt gánh nặng lên vai cậu.
"Cùng cố gắng thôi."
Lục Huyền cười đáp, nhìn xung quanh.
Trong đại điện có hơn ba trăm mặt thanh đồng cổ kính, như những cánh cửa đồng lớn, bên trong dường như kết nối với một thế giới hư ảo thần bí nào đó.
"Lục sư huynh, đây là một kiện pháp bảo cao giai của Kiếm Tông, tên là Thái Hư kính, có thể diễn hóa ra nhiều trọng huyễn cảnh."
“Lát nữa mỗi Linh Thực sư sẽ tiến vào một huyễn cảnh khác nhau. Theo kinh nghiệm từ ba lần tỉ thí trước, sẽ có trưởng lão Nguyên Anh của Kiếm Cung phân hóa thần thức hiện hình, trắc nghiệm trình độ kiến thức của Linh Thực sư."
"Điểm số trong cuộc tỉ thí sẽ dựa trên thông tin mà huynh đã nộp trước đó. Người bồi dưỡng càng nhiều loại linh thực, phẩm giai càng cao thì điểm càng cao khi vượt qua bài kiểm tra."
Thương Tu Viễn ghé sát tai Lục Huyền nói nhỏ.
"Đa tạ sư đệ đã giải thích."
Lục Huyền khẽ cảm kích nói.
Rất nhanh, tất cả Linh Thực sư đều đến đại điện.
Một nữ tử mặc cung trang, tay áo tung bay, bay lên không trung.
"Mời các vị đệ tử Kiếm Tông tiến vào huyễn cảnh."
Mọi người lần lượt tiến đến trước những mặt thanh đồng cổ kính.
Mỗi người một vẻ, người thì ung dung tự tin, người thì khẩn trương lo lắng, người thì bình tĩnh.
Lục Huyền nhẹ nhàng đẩy cánh cửa cổ kính trước mặt.
Trong khoảnh khắc, trước mắt cậu tối sầm, sau đó, cậu tiến vào một không gian thần dị.
Không gian hỗn độn tứ phía, chỉ có một dược viên ở giữa, trong đó sinh trưởng những cây linh thực tràn đầy sinh cơ.
"Ừm?"
"Mê Tiên đào, ngọc lân quả, nhị phẩm kiếm thảo... Đây chẳng phải là những linh thực mà mình từng bồi dưỡng sao? Thế mà Thái Hư kính lại diễn hóa ra được?" Lục Huyền kinh ngạc trong lòng.
Dược viên trồng hơn trăm loại linh thực, đều là những loại cậu từng gieo trồng, thậm chí một số linh thực cao giai và linh thực tà dị còn chưa được diễn hóa ra.
Ngay khi cậu đang quan sát kỹ lưỡng dược viên thì trong đại điện, sáu bóng người hư ảo lặng lẽ xuất hiện.
"Lại phải phân hóa thần niệm tiến vào Thái Hư kính, may mà pháp bảo khí linh có thể giúp sức không ít, nếu không phân hóa nhiều thần niệm như vậy thì thần hồn khó mà chịu nổi."
Một bóng người cao lớn khẽ nói.
"Hy vọng lát nữa tình cảnh trong huyễn cảnh sẽ đơn giản một chút, như vậy thần hồn cũng sẽ dễ dàng hơn."
"Sư huynh nói vậy là không đúng, làm trưởng lão Kiếm Tông, sao lại mong môn hạ Linh Thực sư không đủ tài, không chịu khó?”
"Ha ha, ta ngược lại hy vọng có người lợi hại, xây dựng huyễn cảnh dược viên càng phức tạp, hùng vĩ càng tốt, chỉ sợ bọn họ không có bản lĩnh đó thôi."
Vừa nói, sáu bóng người khẽ chao đảo, lập tức hóa thành từng đạo thần niệm tiến vào trong những chiếc cổ kính bằng đồng.
Lượng thần niệm phân hóa nhiều hay ít liên quan mật thiết đến huyễn cảnh do Cổ Kính diễn hóa. Kích thước và độ khó của huyễn cảnh lại dựa vào thông tin mà Linh Thực sư đã nộp trước đó.
"Ừm? Chuyện gì xảy ra với huyễn cảnh này vậy? Thế mà lại hút nhiều thần niệm của ta đến vậy!"
Một mặt thanh đồng Cổ Kính phát ra lực hút mạnh hơn hẳn so với những cái bên cạnh, kéo theo nhiều đạo thần niệm tiến vào bên trong.