) Éc éc chỗ này phải giải thích một tí, tiếng Trung từ“两”(lưỡng) có nghĩa là “hai”, nhưng cũng có nghĩa là “một số, một vài”
“Thuộc hạ là kiếm vệ của ngài.” Ân Tư cúi đầu trả lời.
“… Tùy ngươi.” Mộ Lâm Giang giận quay đầu lại.
Đến khi hắn đặt ấm nước lên bếp lò, Ưng Hiên Dương cùng Tiêu Xuyên mới lững thững đến muộn.
Ưng Hiên Dương đến thẳng bên cạnh bếp lò chà chà tay: “Mộ huynh, ta nói nghe này, lập cứ điểm ở chỗ này có phải hẻo lánh quá không, còn cả một đống trận pháp kì môn, nói thật, ngay cả có bản vẽ ta cũng suýt nữa lạc đường.”
Mộ Lâm Giang cười nhạo một tiếng: “Tiêu công tử thông minh như thế, mấy trận pháp cỏn con hẳn không làm khó được hắn.”
Tiêu Xuyên ung dung ngồi xuống đối diện Mộ Lâm Giang, vắt chân thong dong nói: “Sao ta có thể bừa bãi phá hỏng trận của Mộ tiên sinh, làm chuyện khiến ngươi mất hết thể diện chứ.”
“Được rồi, đừng vừa thấy mặt đã khịa nhau được không.” Ưng Hiên Dương hòa giải, “Tiêu công tử hào hiệp giúp đỡ, tặng ra Thường Hi kiếm, hiện giờ việc trên hết là phải nghiên cứu một bộ trận pháp mới, giảm thiệt hại xuống mức thấp nhất… Ta thấy nên lợi dụng khí hậu đặc thù của núi Kình Lôi, ta đã ở kia hai trăm năm, rất rõ đó là linh lực hùng mạnh ra sao.”
“Sức mạnh của tự nhiên là khó khống chế nhất, chỉ cần chút sai lầm thôi là nhà của ngươi đi tong đấy.” Mộ Lâm Giang giật giật ngón tay, từ trong lò rút ra một chuỗi đốm lửa hợp thành trận đồ, “Nhìn sơ bộ thì bố trí như vậy không thành vấn đề, nhưng ai sẽ chịu trách nhiệm cân bằng luân phiên trận pháp và khí hậu? Đây là vị trí cửu tử nhất sinh nhất.”
“Nhạc Hoàng thành, Thiên Thư quán, Lan Cương phái, bọn chúng đều có người giỏi thuật trận.” Ưng Hiên Dương nhíu mày, “Thấy công lao thì uống nước cả cặn, gặp hi sinh thì tránh như tránh hủi, ngươi quá dung túng cho bọn chúng.”
“Cũng không chỉ đơn thuần là thay họ quý trọng mạng sống, nếu họ không có năng lực gánh chức trách lớn, vậy hi sinh sẽ không phải hi sinh nữa, chẳng qua là uổng mạng thôi.” Mộ Lâm Giang thuận tay khuấy trận đồ giữa không trung, “Cứ từ từ đi, việc gấp thì chậm rãi mà làm.”
Ưng Hiên Dương đành chịu, hắn cùng Mộ Lâm Giang ngươi một câu ta một câu thảo luận về trận đồ. Tiêu Xuyên là kiếm tu, không xen mỏ vào được, bèn đẩy ấm nước của Mộ Lâm Giang sang một bên, dọn rượu của mình lên.
Tiêu Xuyên ung dung uống xong một vò, cuộc thảo luận của Mộ Lâm Giang và Ưng Hiên Dương mới kết thúc, trên không bày khắp đường cong hoa lệ muôn màu ánh sáng và phù văn phép tính, làm người ta hoa mắt mê mẩn, giống như pháo hoa đang nổ tung ngay bên người.
“Đúng rồi, có đồ muốn đưa cho ngươi đây. Ta có chút linh cảm, vào thư phòng tính toán một chút.” Ưng Hiên Dương phủi tay thu hồi một nửa vòng sáng trên không, từ túi càn khôn lấy ra một hộp gỗ dẹp. Mộ Lâm Giang cũng phẩy tay áo tán đi phần còn lại, nhận lấy hộp gỗ, lộ vẻ khó hiểu.
Ưng Hiên Dương không đợi hắn mở ra đã vào phòng, Tiêu Xuyên buồn chân buồn tay, bèn thò qua xem Ưng Hiên Dương tặng thứ gì.
Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Mộ Lâm Giang mở mắc cài lấy vật trong hộp ra, chậm rãi kéo vải nhung, chỉ thấy một chiếc dù dài, xúc cảm trên mặt dù rất nhẵn nhụi, không phải giấy cũng chẳng phải lụa, màu lam đậm trầm ổn giống như màn trời đêm, đốm sáng lắt nhắt cùng sương khói lưu động trên dù, song lại không thể sờ tới.
Mộ Lâm Giang cảm thấy bất ngờ sâu sắc, hắn căng dù ra, trọng lượng cũng vô cùng phù hợp. Tiêu Xuyên tò mò chui vào dưới dù, gõ gõ nan dù vàng óng tinh tế, tán thưởng: “Đây là vật liệu tốt thường dùng để đúc kiếm liễu và kiếm nhẹ (1), dù có nấu chảy thành nan dù cũng có thể đỡ được đao kiếm đánh chém, không cần linh lực vẫn là lá chắn rất tốt, ta mượn xem chút… Hắn đối xử với ngươi không tệ đâu.” (1) Kiếm liễu:
Kiếm nhẹ, tên gốc là Rapier:
“Giọng điệu của ngươi kiểu gì đấy.” Mộ Lâm Giang nghiêng mắt liếc hắn một cái, nhưng vẫn buông tay để Tiêu Xuyên đoạt lấy cán dù.
“Mộ Lâm Giang, ngươi cũng phải nhận ra rồi chứ, Ưng Hiên Dương hoàn toàn không quan tâm những người đó sống hay chết, nếu cần dùng mạng của họ để có thể đổi lấy một đại trận tiêu diệt Yểm Ma Chủ, hắn nhất định sẽ làm như thế.” Tiêu Xuyên ngửa đầu nâng dù lên xoay một vòng, có cảm giác ngân hà khắp bầu trời đều lưu chuyển trong tay mình, hắn cười rất vui vẻ, “Vì sao Ưng Hiên Dương phải tự kiềm chế mình? Hắn còn kiềm chế được bao lâu?”
“Ngươi đến cùng muốn nói gì.” Mộ Lâm Giang dần không kiên nhẫn.
“Không có gì, đừng căng thẳng mà, Mộ tiên sinh.” Tiêu Xuyên đưa dù trả hắn, “Những người bên cạnh ngươi này, có bao nhiêu kẻ là thực sự vì ngươi mà đến?”
Mộ Lâm Giang hừ lạnh không nói, Tiêu Xuyên dường như yêu thích không buông chiếc dù, ánh mắt trước sau vẫn chưa rời khỏi nó, đổi chủ đề hỏi: “Pháp bảo thượng phẩm như thế hẳn nên lấy một cái tên, ngươi đã nghĩ ra chưa?”
Mộ Lâm Giang nghĩ bụng sao ta có thể nghĩ ra nhanh như thế, bèn vừa tức vừa nghĩ tên cho pháp bảo thượng phẩm, đoạn chậc một tiếng: “Tiêu công tử có cao kiến?”
Tiêu Xuyên không để bụng câu khách sao mang gai này, nhìn xung quanh bốn phía, đăm chiêu một lát, đề nghị: “Gọi là ‘Xuân Giang Đình Nguyệt’ thì sao?”